Yours Until Dawn – Chapter 18


Một chặng đường dài đã qua, rốt cuộc chúng ta phải chia tay với những bản dịch thật hay của chị Thỏ Ngọc. Em vô cùng cảm ơn chị, hy vọng chị em ta có thể cùng hợp tác trong một dự án khác vào tương lai không xa. Chị ơi, nếu đọc được bài viết này, chị liên hệ với em chị nhé. Em gửi email theo địa chỉ cũ cho chị mà hệ thống cứ báo lỗi. T^T

 

35

Người dịch: Thỏ Ngọc

-o0o-

Cecily thương yêu của tôi,

Từng phút trôi qua dường như kéo dài vô tận khi tôi chờ đợi câu trả lời của em…

“Ngài thực sự bị điên rồi?” Samanth đẩy mạnh vào ngực Gabriel đến nỗi anh ngã nhào ra khỏi giường và rơi xuống sàn.

Anh ngồi dậy, trông thực sự bối rối. “Anh chưa bao giờ nhận ra rằng cầu hôn bằng thư an toàn hơn nhiều.”

Nhảy vụt ra khỏi giường, Samantha bắt đầu đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, những bước chân cáu kỉnh của cô cho thấy trái tim cô cũng đang rối loạn. “Có lẽ cú đánh vào đầu ngài còn ảnh hưởng không chỉ đến thị lực của, thưa ngài. Có lẽ nó cũng ảnh hưởng đến trí nhớ của ngài. Bởi vì ngài dường như đã quên rằng ngài là một bá tước – một nhà quý tộc có lãnh địa – trong khi tôi chỉ là một người hầu.

“Em là gì ư—, Samantha—“

Cô quay ngắt lại để đối diện với anh. “Cô Wickersham!”

Một nụ cười nửa miệng hóm hỉnh cong lên trên đôi môi đẹp như tạc của anh, chỉ khiến cô càng tức điên lên. “Em là gì ư, cô Wickersham, là người phụ nữ anh yêu và định cưới làm vợ.”

Cô giơ tay lên trời. “Đúng là bó tay với ngài? Khi ngài có lại được ánh sáng thì lại để bị mất trí.”

“Chẳng phải điều này chỉ xảy ra với em khi em không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cưới anh hay sao?”

“Tại sao ngài lại nói ra điều như vậy?”

“Bởi vì anh thực sự đã tổn hại em. Hoặc em đã quên?”

Cô có thể khẳng định theo những gì thốt ra đầy thách thức từ miệng anh rằng anh biết không hề quên cái cách đầy xấu hổ mà cơ thể cô tan chảy dưới bàn tay anh, sự rùng mình thoả mãn đã khiến cô gãy vụn đến tận tâm can. Cô sẽ mang những khoảng khắc này xuống tận mồ.

“Tôi giải thoát cho ngài khỏi bất kỳ bổn phận nào. Chẳng có lý do gì để ngài phải dành cả đời mình trả giá vì … một hành động thiếu suy xét.”

Anh nhướn một bên lông mày vàng hung lên. “Đêm hôm đó, chẳng lẽ em cũng như thế sao? một hành động thiếu suy xét?”

Không thể đưa ra một câu phủ nhận thuyết phục, Samantha tiếp tục đi tới đi lui. “Tôi dám chắc là mẹ ngài sẽ bị kinh hoàng khi bà biết ngài cầu hôn với con gái của một tòng nam tước. Bà ấy sẽ nói gì nếu ngài nói với bà ấy ngài định cưới cô y tá của ngài?”

Gabriel tóm lấy viền váy ngủ của cô khi cô đi lướt qua anh, kéo cô vào trong lòng. Anh vòng cánh tay khoẻ mạnh của mình quanh cô, khiến bất kỳ ý tưởng trốn chạy của cô là không thể. “Tại sao em không đến bên tôi và chúng ta sẽ cùng giải quyết vấn đề?”

Cô giãy dụa chỉ khiến cô chìm sâu hơn trong vòng tay của anh. “Anh sẽ khiến người phụ nữ đáng thương ngập trong máu! Tại sao ư, những tin tức có thể giết chết bà ấy! hoặc là tôi,” cô nói khẳng định.

Anh cười to. “Bà ấy thật sự không phải là con rồng như bà ấy tỏ ra đâu. Thực tế là, khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, anh chú ý có một sự tương đồng đáng kể với em về…”

Samantha đặt một bàn tay lên miệng anh. “Không được nói! Ngài không được nói về nó!”

Vẫn cười cười, Gabriel kéo tay cô ra khỏi môi anh. “Anh dám chắc rằng em sẽ dần dần yêu bà ấy một ngày nào đấy.” Cả vòng tay và giọng nói của anh mềm mại khi những cái nhìn lấp lánh hóm hỉnh trong mắt anh chìm dần, chỉ còn lại vẻ rực sáng với ánh mắt dịu dàng. “Sau hết, bà ấy sẽ là bà của những đứa con của chúng ta.”

Nhưng lời nói của Gabriel giống như một lưỡi dao lướt qua tim Samantha, khiến một tương lai mà cô không thể có mặt như thoáng hiện ra. Cô chớp mắt như để nuốt lại nước mắt đang chảy ra. Cô có thể không có tương lai, nhưng cô có thể có đêm nay.

“Em sai rồi,” cô thì thầm.

Anh cứng người lại. “Về điều gì cơ?”

“Em chính là loại phụ nữ bị quyến rũ bởi những câu hoa mỹ và những lời hứa cường điệu. Đưa tay ôm lấy má anh. Cô nâng mặt lên để chạm vào đó.

Khi Gabriel cảm thấy bờ môi mềm mại của Samantha hé ra bên dưới môi anh, nó như thể là ánh sáng bắt đầu cho buổi bình minh trong tâm hồn anh. Vòng một tay ôm dưới hông cô, anh nâng cô cô đặt lên chiếc giường chật hẹp bằng sắt, đặt cô nằm giữa tấm ga trải giường lộn xộn.

Anh biết anh nên đợi cho đến khi họ làm đám cưới. Nhưng anh đã đợi quá lâu cho khoảnh khắc này – dường như – cho cả một đời người.

“Chờ đã,” cô nói, tim gần như ngừng đập. “em chỉ muốn thổi tắt nến.”

Anh đợi cho đến khi cô quay trở lại vòng tay anh rồi thì thầm, “Dẫu sao anh chẳng cần nến. Tất cả điều anh cần chỉ là em thôi.”

Tìm được mép chiếc váy ngủ của cô, anh nhẹ nhàng kéo nó qua đầu, anh cảm thấy mình như một chú rể. Biết rằng Samantha đang trần truồng bên dưới anh, rằng anh có thể dành cả đêm nay để khám phá kho báu tinh tế của cơ thể cô, điều này khiến miệng anh trở nên khô khốc và tay anh  run rẩy vì khát khao.

Đã quá lâu kể từ khi anh ôm một người phụ nữ khoả thân trong tay. Thậm chí trước cả sự kiện Trafalgar, anh áp đặt cho mình cuộc sống độc thân kéo dài vì Cecily. Trong khi tất cả thuỷ thủ rời khỏi thuyền Victory để thoả mãn những ham muốn nguyên thuỷ với những ả gái điếm ở bến cảng trong suốt khoảng thời gian ngắn ngủi trên bờ của họ, anh vẫn ở lại trên bong thuyền để đọc đi đọc lại những bức thư của Cecily. Mặc dù cơ thể anh nóng bừng đòi giải thoát, nhưng anh bằng lòng để nó chỉ cháy âm ỉ trong khi anh mơ đến ngày họ gặp lại. Nếu như anh biết rằng ngày đó sẽ không bao giờ đến, anh vẫn sẵn sàng chờ đợi cho khoảnh khắc này. Vì Samantha.

Gabriel cởi dây lưng áo choàng anh đang mặc và giũ nó rơi khỏi vai, háo hức đến tuyệt vọng muốn được da chạm da, thịt chạm thịt với cô. Anh hôn cô như thể mỗi nụ hôn là lần cuối của họ, anh lướt mềm mại như tơ sống xuống phần dưới cơ thể cô, rên rỉ khi vòm ngực anh chạm tới bộ ngực mềm mại tròn trĩnh của cô, khi cây gậy đã sưng phồng của anh chạm đến vùng gò đồi loăn xoăn giữa hai chân cô. Anh muốn chôn vùi bản thân mình trong cô ngay lúc này và ngay tại đây, để giành lấy khoái cảm đã từ chối anh trong nhiều tháng dài cô đơn vừa qua.

Nhưng Samantha không phải là ả gái điểm ở bến cảng. Cô xứng đáng được hưởng nhiều hơn là một gắn kết lộn xộn. Cô giữ chặt lấy vai anh và rên rỉ phản đối khi anh kéo môi mình ra khỏi môi cô và lăn sang bên cạnh cô. Gần như không đủ chỗ cho cả hai người trên chiếc giường chật hẹp, nhưng nó hoàn hảo vừa vặn với Gabriel. Sự hạn chế đầy ấm cúng làm anh dễ dàng gác một chân lên đùi cô, để sục bên dưới cổ họng cô trong khi tay anh cầm lấy bộ ngực đầy đặn của cô. Đầu ngực cô thực sự đã căng tròn như một quả dâu chín mọng cần xin anh đưa vào miệng.

Háo hức để làm cô hài lòng, anh chỉ việc – giật mạnh và chòng ghẹo, mút bú và vuốt ve, bằng môi, lưỡi và răng, cho đến cô quằn quại dưới anh, tay cô luồn trong tóc của anh. Một niềm hân hoan tương tự cũng nhanh chóng chảy trong huyết mạch của anh. Anh không cần mắt sáng cho điều này. Làm tình với một phụ nữ trong bóng đêm đã trở nên quá tự nhiên với anh giống như việc hít thở.

“Em có thể cảm nhận nó,” cô thì thầm giữa hơi thở hổn hển, nghe như bối rối và xấu hổ.

“Anh cũng hy vọng thế,” anh trả lời, lưỡng lự khi phải nâng đầu ra khỏi ngực cô. “Anh không muốn lãng phí thời gian của em.”

“Không, ý em là…”

Gabriel thích thú cái cảm giác như thể là anh nhìn thấy khuôn mặt cô vào lúc này, nó chắc hẳn phải nhuộm một màu hồng đáng yêu.

“… ở phía dưới cơ,” cô nói nốt.

Anh lắc đầu, một tiếng cười bật ra. “Anh có thể hứa với em rằng em có thể cảm thấy nhiều hơn nữa ngay phía dưới đây trước khi anh đâm vào em.”

Như thể để hoàn thành lời hứa của mình, anh cho một tay trượt lên phần da bụng mềm như lụa của cô. Cô rùng mình hưởng ứng dưới sự đụng chạm của anh, nhưng anh kéo dài sự khoái cảm lẫn dằn vặt bằng cách tận dụng thời khắc ngọt ngào này để khám phá đường cong mảnh mai bụng, khám phá cái thung lũng nhạy cảm chỉ ngay bên dưới xương chậu.

Cùng lúc đó những ngón tay anh không chỉ lướt qua đám lông xoăn mềm mại phía dưới, kết hợp thêm một chuyển động để khửu chân anh dụ dỗ hai chân cô tách ra, cho phép anh thâm nhập tự do vào cái đang nằm giữa họ.

Anh làm em cảm thấy mình như một người đàn bà phóng đãng,” cô thú nhận, mỗi hơi thở của cô đểu là sự thích thú. “Như thể em sẽ làm bất kỳ điều gì cho anh… cùng với anh.”

Gabriel không tin rằng liệu có khó khăn nào còn hơn khó khăn mà anh đang có, nhưng một loạt các hình ảnh gợi tình đầy choáng váng lướt qua trong suy nghĩ của anh, anh nhận ra rằng anh đã sai. “Anh rất vui dành cả đời cho em để chứng minh điều này.”

“Điều gì xảy ra nếu chúng ta không có cả đời này?” cô vòng tay quanh anh bằng một cái ôm mãnh liệt đến ngạc nhiên. “Điều gì xảy ra nếu chúng ta chỉ có khoảnh khắc này?”

“Khi đó anh sẽ không lẵng phí cơ hội duy nhất nào để làm điều đó,” anh nói, đòi hỏi môi cô một nụ hôn dịu dàng đến nhức nhối. “Hoặc cái này.” Anh hạ thấp môi lên ngực cô, cuộn chiếc lưỡi qua núm ngực đã căng phồng của cô. “Hoặc cái này.” Giọng anh trầm dục thành một tiếng gầm gừ khi anh xuyên qua đám lông quăn, vuốt ve da thịt mỡ màng bên dưới.

Cô rên rỉ dưới sự đụng chạm của anh, một giai điệu khàn khàn đón nhận. Cơ thể cô thực sự đã ẩm ướt để tiếp nhận anh, nở ra như một đoá hoa bên dưới nụ hôn của ánh mặt trời. Anh sử dụng đệm của ngón tay để bôi trơn nụ sương ngọt ngào phía trên núm hoa bí mật đang khép lại giữa những cánh hoa mượt như nhung. Anh muốn cô cháy hết mình cho anh, để quằn quại cho khoảnh khắc khi cô sẽ tiếp nhận anh nhấn chìm sâu trong cô và biến anh thành của riêng cô.

“Xin anh, Gabriel…” cô quằn quại trong tay anh, giọng nói rời rạc thì thầm bên tai. “Em không thể đợi thêm được nữa.”

Khi bắp đùi cô tách ra, cô với xuống để vuốt ve cái chiều dài đang đập mạnh của anh, gửi cho anh một lời mời mà không người đàn ông nào có thể kháng cự.

Khi những ngón tay cô bao anh như dải lụa mượt mà, anh nghiến chặt răng chống lại cơn rùng mình sung sướng tột cùng đầy nguyên sơ. “Ồ, đề nghị của em thật tuyệt.”

Anh lăn lên trên cô. Vật thẳng đứng của anh thúc vào đám lông quăn đã ướt đẫm của cô, đặt ở tư thế sắn sàng tiến vào mọi cánh cổng của thiên đường.

“Gabriel, có một vài điều em phải nói với anh.” cô bám chặt lấy lưng anh, âm điệu hoảng sợ trong giọng nói là không thể nhầm lẫn.

Những ngón tay của anh tìm thấy môi cô, làm dịu chúng với sự vuốt ve dịu dàng. “Mọi chuyện đều ổn, Samantha. Anh không cần biết điều gì cả. Anh nhận ra em vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng cho anh. Một người phụ nữ như em sẽ không bao giờ tìm kiếm một công việc như vậy nếu em không đang chạy trốn khỏi quá khứ. Nhưng anh không quan tâm. Anh không quan tâm liệu có người đàn ông nào trước anh. Anh không quan tâm dù đó có là cả tá đàn ông. Điều duy nhất anh quan tâm đó là em đang trong vòng tay anh, ngay tại đây, ngay lúc này.”

Để chứng minh anh chính là người đàn ông vừa nói, Gabriel nhấc hông lên và đâm mạnh người vào thật sâu trong cô. Qua lớp sương mờ của sự khoái cảm vô thức, anh nghe thấy tiếng cô bật khóc, cảm thấy có cái gì đó mong manh và không thể sửa chữa lại được đã mất đi trước đòi hỏi cấp bách của cơ thể anh.

Anh đã chôn cái vật nóng rực hoàn toàn ở trong cô, sợ phải di chuyển, sợ phải thở ra. “Samantha?”

“Umm?” cô trả lời với tiếng rên khàn khàn.

Gabriel chiến đấu để giữ mình đứng yên thậm chí ngay cả khi cơ thể cô siết chặt quanh anh như một cái kẹp đầy khoái cảm nguyên sơ. “Điều gì em đang định nói với anh?”

Anh nghe thấy tiếng cô nuốt xuống. “Rằng em chưa bao giờ làm điều này trước đây.”

Anh chìm sâu vào phía cổ cô một lần nữa, bật ra một câu thề thành kính. “Em có muốn anh dừng lại không?” Thậm chí khi anh đề nghị, Gabriel cũng không biết liệu anh có thể dừng lại hay không.

Cô lắc đầu mạnh mẽ. “ Không.” Luồn những ngón tay vào trong tóc anh, cô kéo miệng anh trở lại môi cô. “Không bao giờ.”

Khi lưỡi của họ quấn lấy nhau trong vũ điệu bóng tối của niềm say mê, cô quằn quại dưới anh, khiến cử động đơn giản này cũng bao chặt lấy anh trong một trạng thái ngây ngất vì sung sương. Gabriel luôn tự hào khả năng tinh tế của mình. Anh sửng sốt khi nhận ra rằng anh vẫn chỉ là một kẻ thô lỗ để tự đấm vào ngực mình và gào lên vì chiến thắng, tất cả bời vì anh là người đàn ông đầu tiên có cô – người đàn ông duy nhất. Anh bắt đầu chuyển động, trượt lên trượt xuống trong cô với những cú thúc dài và sâu đầy thận trọng để biến tiếng thút thít vì đau đớn của cô thành tiếng rên rỉ vì thoả mãn.

Có Samantha chia sẻ với anh, bóng tối không còn là kẻ thù, mà là một người tình. Mọi thứ đều mịn màng và nhạy cảm, ma sát và tương phản. Cô mềm. Anh cứng. Cô nhẹ nhàng. Anh dữ dội. Cô cho. Anh nhận.

Tin rằng cô xứng đáng được nhận nhiều hơn niềm đam mê vì sự đau đớn anh gây cho cô, một cái gì đó để khiến điều này thật đáng giá, Gabriel chạm vào giữa họ. Không để lỡ một cú thúc bằng lưỡi hay bằng cò súng của anh, anh nhẹ nhàng chạm vào cô cho đến khi cô co thắt xung quanh anh với tiếng kêu khàn khàn. Sự co thắt này cũng gần như đang huỷ hoại anh.

Kéo tay cô lên trên đầu và lồng ngón tay anh vào của cô cho đến khi tay chạm tay, tim chạm tin, anh thì thầm mãnh liệt, “Hãy ôm chặt anh, thiên thần của anh. Đừng bao giờ xa anh.”

Samantha nghe theo lời anh, vòng đôi chân mảnh mai của cô xung quanh anh. Sau đó, không còn gì để giữ lại, không còn cưỡng lại nhịp điệu đang tăng lên, giai điệu đang đập dữ dội như tiếng trống thổ dân chảy trong máu anh. Gabriel cưỡi trên cô, mạnh mẽ, nhanh và sâu, cho đến khi cả hai gần như mất đi ý thức vì khoái cảm, cho đến anh cảm thấy những rung cảm thầm kín của tột cùng sung sướng bắt đầu toả ra từ tử cung của cô hết lần này đến lần khác.

Khi sự hân hoan như xuyên qua anh, tràn ra như dòng nước lũ nóng hổi mạnh mẽ, Gabriel đặt mạnh miệng xuống miệng cô, lo sợ những tiếng hét hoà lẫn vào nhau của họ sẽ đánh thức toàn bộ khu nhà.

Samantha tỉnh giấc trong vòng tay của Gabriel. Chiếc giường quá nhỏ do đó khoảng không duy nhất dành cho họ là nằm sát cạnh nhau với lưng cô nép sát vào lồng ngực của ông giống như hai chiếc thìa để trong ngăn kéo.

Cô nhìn về phía cửa sổ, hài lòng khi phát hiện ra bầu trời đêm vẫn tối đen không có lấy một sắc hồng báo trước buổi bình minh. Cô bằng lòng nằm tại đây mãi mãi với cánh tay cơ bắp của Gabriel vòng qua eo cô, hơi thở của anh đang thổi vào tóc cô, cặp mông trần của cô dựa vào hông anh. Cô có thể cảm thấy trái tim anh đang đập bên lưng cô với một giai điệu ngọt ngào nhất.

Trước đêm qua, cô chỉ có ý tưởng mơ hồ về những điều diễn ra ở trên giường giữa một người đàn ông và một người đàn bà. Nhưng cô không được chuẩn bị gì cho thực tế. Đây là lần đầu tiên, cô hiểu tại sao chỉ một hành động được cho là đơn giản lại khiến phụ nữ sẵn sàng chịu bị huỷ hoại và khiến đàn ông mạo hiểm mọi thứ. Cô hiểu tại sao những bài thơ trữ tình được viết ra và những cuộc đấu kiếm đã xảy ra và những sinh mạng mất đi, tất cả là vì điều kỳ diệu xảy ra khi một người đàn ông và phụ nữ đến với nhau, di chuyển khi hoà làm một trong màn đêm tối.

Có sự nhức nhối còn mới giữa hai đùi cô, một nỗi đau chưa phai hoà cùng nỗi đau trong tim cô. Tuy nhiên, đây là nỗi đau ngọt ngào và là  cái giá qúa nhỏ phải trả cho điều kỳ diệu là được giữ Gabriel nằm sâu trong cô.

Như thể anh có thể cảm nhận được luồng suy nghĩ của cô, Gabriel cựa quậy. Cánh tay anh vòng chặt qua eo cô khi anh kéo cô rúc sâu hơn vào trong lòng anh.

Có cái gì đó húc nhẹ vào nơi mềm mại bên dưới của cô. Cái đó thật cứng và đòi hỏi. Samantha không thể cưỡng lại được việc ngọ ngoậy mông như để thử nghiệm.

Gabriel phát ra tiếng làu bàu ngái ngủ trước khi lẩm bẩm. “Đừng trêu chọc một con rồng, thiên thần của anh, trừ phi em muốn bị ăn tươi nuốt sống.” Anh gạt những lọn tóc lộn xộn của cô sang một bên, trà môi lên gáy cô với sự dịu dàng khiến cô run rẩy vì khao khát. “Anh không nên quá dữ dội và tham lam với em như vậy. Em cần thời gian để hồi phục.”

Biết rằng thời gian là một điều xa xỉ cô không thể có, cô cong người dựa vào anh, ấn cái nơi mềm mại bên dưới cô vào cái chiều dài to lớn bị quấy động của anh. “Tất cả điều em cần là anh.”

Gabriel gầm gừ bên tai cô. “Em chơi không công bằng, người phụ nữ này. Em biết rằng đó là điều duy nhất anh không bao giờ từ chối em.”

Nhưng anh có thể từ chối bản thân khi anh làm cô thoả mãn. Một bàn tay anh lần lượt chòng ghẹo núm ngực đã sưng lên của cô giữa ngón cái và ngón trỏ, trong khi một tay khác trượt giữa chân cô mơn man phần thịt đã sưng phồng mà anh tìm thấy với sự vuốt ve khéo léo. Trong một lúc lâu, Samantha cảm thấy như tan chảy trong luồng khoái cảm không ngừng. Cô phải cắn chặt vào gối để giữ không cho tiếng thét bật ra.

Sau đó anh lấp đầy hai bàn tay anh bằng bộ ngực mềm mại của cô và trượt sâu vào trong cô từ phía sau. Cô không muốn gì ngoài việc chuyển động sát vào anh, nài nỉ anh di chuyển, nhưng anh chỉ ôm chặt lấy cô và giữ bản thân giữ yên hoàn toàn cho đến khi cơ thể cô bắt đầu rung nhẹ bao quanh anh, nhịp đập không thể cưỡng lại này vang lên cùng nhịp điệu trái tim cô.

“Xin anh…” cô rên rỉ, gần như mê man trong vòng tay anh. “Ôi, Gabriel, xin anh đấy…”

Lời cầu xin thiếu mạch lạc của cô không bị anh để lỡ. Cô chưa bao giờ mơ rằng điều này lại có thế quá say đắm để lấy đi quá nhiều sự dịu dàng và vẫn tột cùng đến thế. Vào lúc anh đâm vào trong cô, cô không thể nói được đâu là nơi cơ thể anh kết thúc và điểm bắt đầu của cô ở đâu. Cô chỉ biết rằng trái tim cô như bị vỡ tan và má cô đẫm nước mắt.

“Em đang khóc,” anh thốt lên, nhẹ nhàng đẩy cô quay người lại.

Cô nuốt xuống tiếng nức nở. “Không, em không có.”

Anh chạm ngón tay lên má cô, sau đó quay lại môi anh, chứng minh cô nói dối. “Đó chính là điều anh luôn nghi ngờ,” anh nghiêm nghị nói. “Em không cần phải che dấu sự thật nữa.”

Hít một hơi thở rời rạc, Samantha ngước lên nhìn anh.

Anh nhẹ nhàng khum bàn tay lên trái tim đang đập thình thịch của cô. “Bên dưới những nhịp đập có vẻ thực tế là một trái tim đa cảm với sự lãng mạng đích thực. Đừng lo lắng. Cô Wickersham. Bí mật của em an toàn với tôi.” Anh liếc nhìn tình từ với cô, vết sẹo trông dữ tợn của anh chỉ khiến anh thêm phần phóng đãng. “Tất nhiên, miễn là em còn khiến nó có giá trị với lợi ích của anh.”

“Ngài có thể tin vào điều này, đức ngài của em.” Kéo miệng anh xuống sát miệng cô, Samantha đặt một dấu ấn như lời thề nguyện bằng một nụ hôn mãnh liệt.

Samantha cài chiếc ghim cuối cùng lên tóc, siết chặt búi tóc nặng đằng sau gáy. Cô mặc đúng chiếc váy màu nâu và chiếc áo ngắn đi đường mà cô đã mặc khi tới Fairchild Park. Nếu như nhìn thoáng qua, vẻ bề ngoài của cô chính xác giống người phụ nữ đó. Một người quan sát nông cạn như vậy sẽ không chú ý đến màu sắc ửng hồng trên hai má, dấu vết ửng đỏ vì bị bộ râu chà sát lên cổ, bờ môi hơi phồng nhẹ vẫn sưng lên do những nụ hôn của bạn tình.

Đội chiếc mũ màu vàng nhạt lên, cô quay mặt hướng về phía giường ngủ.

Gabriel vẫn đang nằm ngửa dưới ánh sáng nhẹ màu ngọc trai của buổi bình minh. Khổ người to lớn của anh gần như chiếm trọn tấm đệm. Đầu anh vẫn còn gác lên cánh tay, đầu gối chân phải nghiêng về một bên, gần như kéo tấm chăn tụt ra khỏi bờ hông chắc nịch. Mái tóc dày màu nâu vàng xoã ra che lấp khuôn mặt.

Anh chàng không lồ quí giá của cô.

Hai bàn tay cô nhức nhối muốn chạm vào anh lần cuối nhưng cô biết cô không thể mạo hiểm đánh thức anh. Với một nỗ lực vô vọng để làm tiêu tan sự cám dỗ, cô đi vào đôi găng màu đen.

Cô không còn lựa chọn nào ngoài việc để chiếc rương lại đằng sau. Cô đã kéo chiếc va li đã được đóng gói một nửa ra khỏi gầm giường. Cô chỉ còn lại một nhiệm vụ để hoàn thành.

Cô đến sát chiếc giường, mỗi bước chân tưởng chừng như thế là những bước đi cuối cùng của cô. Khi cô quỳ xuống, chỉ cách mặt anh một in-sơ, Gabriel thở khẽ và lẩm bẩm điều gì đó trong giấc ngủ. Samantha nín thở, tin rằng chỉ một khoảnh khắc bị quấy rối sẽ khiến anh mở mắt, thay vì nhìn thấy cô, anh sẽ nhìn thẳng sâu trong tâm hồn cô.

Thay vào đó, anh thốt ra một tiếng thở dài và xoay người tránh xa cô, bàn tay to lớn của anh vỗ nhẹ lên đám ga giường lộn xộn như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Luồn một tay bên dưới đệm, cô lấy lại đống thư cô đã dấu vội vàng tối hôm qua. Không mất chút thời gian để buộc lại chúng bằng dây, cô nhét bó thư vào trong va ly sau đó cài chốt lại cho chuyến đi xa.

Cô rút một tờ giấy gấp lại từ túi áo. Tay cô run rẩy nhè nhẹ khi cô đặt nó trên chiếc gối cạnh đầu Gabriel.

Điều tiếp theo Samantha biết là cô đang đứng ở cửa ra vào, va ly trong tay.

Cô cho phép bản thân nhìn Gabriel lần cuối. Cô đã nghĩ rằng cô đến đây để chuộc lại những  lỗi lầm của cô, nhưng dường như cô chỉ làm tồi tệ hơn tội lỗi của cô với một người khác, thậm chí là một tội lỗi không thể tha thứ. Nhưng có lẽ, tội lỗi lớn nhất của cô đó là đã yêu anh quá sâu đậm

Dứt cái nhìn tránh xa chiếc giường, cô dướt khoát đi khỏi cửa, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại phía sau.

8 thoughts on “Yours Until Dawn – Chapter 18

  1. Trời ơi, hay quá ạ! Em mong chờ mãi chap này! Thế là từ giờ chị Thỏ Ngọc chia tay với truyện này ạ, chị Moko ơi? Mong đến cái kết quá!

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s