Yours Until Dawn – Chapter 17


35

Người dịch: Thỏ Ngọc

-o0o-

Cecily thương yêu của tôi,

Nếu em không cho phép tôi quyến rũ em, thì em đã khiến tôi không còn sự lựa chọn nào khác…

“Cô ta phải ở đây à?” bà hầu tước của Thornwood hỏi, bắn cho Samantha một cái nhìn khinh miệt.

Samantha không muốn gì ngoài việc thoát khỏi sự săm soi của mọi người. Cảm giác thật như tra tấn khi phải ngồi đây trên mép của chiếc ghế tựa với khuôn mặt bình thản trong khi trái tim cô như bị nứt toác thành hai, giằng xé giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Trước khi cô có thể đứng lên và nói lời xin lỗi, Gabriel nói khẳng định, “Cô ấy chắc chắn phải ở đây. Cô ấy là y tá riêng của con, mẹ biết điều này.” Mặc dù anh không thể quay đầu hướng về phía cô, sự ấm áp trong giọng nói của anh như nhắn nhủ với cô rằng đối với anh vị trí của cô còn hơn cả như thế.

Anh đang ngồi trước một cái bàn dùng để chơi bài được bọc đệm, đầu anh được bác sỹ Richard Gilby gắn một thiết bị bằng kim loại, đây cũng chính là vị bác sỹ duy nhất dành cho anh một chút ý niệm mơ hồ dù là nhỏ nhất về hy vọng việc thị lực của anh có thể khôi phục trở lại. Người đàn ông nhỏ bé với đôi mắt đẹp và tóc mai dài được trải gọn gàng không thốt ra bất kỳ lời phàn nàn nào khi bị ngài hầu tước Thornwood dựng dậy ra khỏi giường vào lúc nửa đêm. Cũng chính ngài hầu tước cũng bị lôi ra khỏi giường sau những lời luyến thoắng của ông Beckwith. Ông bác sỹ đơn giản chỉ thu thập một vài dụng cụ trông giống như thiết bị tra tấn thời trung cổ hơn là vật dụng để chữa bệnh và bắt đầu lên đường đến Fairchild Park cùng với toàn bộ gia đình của Gabriel.

Mặc dù mặt trời đã mọc được vài giờ, Eugenia và Valerie vẫn đang ngủ gà gật ở hai đầu chiếc sofa bằng gấm thêu. Đôi mắt sáng của Honoria treo lơ lửng phía sau ông bác sỹ, háo hức nghiên cứu mọi dụng cụ ông lấy ra từ chiếc túi. Ngài hầu tước đi tới đi lui phía trước lò sưởi, cây ba toong vẫn nắm trong tay trong khi bà vợ ngồi trong một cái ghế có tay vịn khổng lồ đặt bên cạnh lò sưởi như thế nó là một cái ngai vàng, hai bàn tay giật giật chiếc khăn tay đầy vẻ căng thẳng.

Bản thân Samantha không hoàn toàn sẵn sàng  để đối mặt với cái liếc nhìn không hài lòng của người phụ nữ này. Mặc dù cô đã rửa sạch vết bồ hóng trên da và tóc và đã thay một chiếc váy mới, cô vẫn không thể làm gì để giũ sạch ký ức còn đọng lại về sự tiếp xúc của Gabriel và khoái cảm đầy choáng váng nó mang lại cho cô.

“Aha!” ông bác sỹ thốt lên, khiến tất cả bọn họ nhảy dựng lên.

Nhiều lần gật gù hiểu biết và vài lần húng hắng khó hiểu của ông bắt đầu mài mòn thần kinh của mọi người. Mặc dù anh là người phải chịu  mối nguy hiểm lớn nhất, dường như Gabriel vẫn chấp nhận chờ đợi cho đến khi ông bác sỹ kiểm tra xong thì anh mới bắt đầu đặt câu hỏi. Sam là sinh vật duy nhất ở trong phòng có vẻ ít liên quan đến những thủ tục bất bình thường này. Chú chó collie đang cuộn trên tấm thảm dày cạnh lò sưởi, gặm nhấm một chiếc ủng dùng để cưỡi ngựa sáng bóng.

Ngài hầu tước đập mạnh cây ba-toong lên sàn nhà. Khuôn mặt hồng hào của ông bóng nhẫy bởi mồ hôi. “Thế nào rồi, ông kia? Ông có phát hiện ra điều gì không?”

Phớt lờ ngài hầu tước, bác sỹ Gilby xoay một vòng và trỏ ngón tay về phía các cửa sổ. “Đóng tất cả rèm cửa lại. Ngay lập tức.”

Cả ông Beckwith và bà Philpot đều lao đi thực hiện, gần như vấp cả vào chân nhau. Mặc dù gần như toàn bộ người hầu đã bị cấm đứng ở ngoài phòng, Samantha vẫn nhìn thấy mái đầu  của Peter và Philip đứng nhấp nhô qua song cửa sổ vài lần trong thời gian qua.

Bóng tối dần dần bao phủ cùng với những tấm rèm được kéo xuống, làm cho cô có chút thư giãn thoải mái. Ít ra, cô có thể quan sát Gabriel mà không phải che dấu sự khao khát trong ánh mắt. Giờ đây khi cô không còn đôi kính để che chắn, cô có cảm giác như thể mọi cảm xúc của cô đều được phô bày.

Bác sỹ Gilby gắn một cái kính lúp to đùng phía trước của chiếc mũ sắt. Khi ông cầm một ngọn nến đang cháy bập bùng dơ lên phía trước cái mũ, Honoria đứng kiễng chân để hé nhìn qua vai ông.

“Bây giờ cậu nhìn thấy cái gì?” ông hỏi Gabriel.

“Những hình bóng chuyển động? hình dáng ư?” Gabriel lắc đầu, mắt anh nheo lại khi cố gắng tập trung.

“Thành thật mà nói, không có nhiều thứ lắm.”

“Tuyệt vời,” ông bác sỹ tuyên bố, đưa cây nến cho Honoria.

Ông gỡ cái chụp cây đèn dầu ở phía khửu tay, sau đó nhanh chóng đưa cây đèn hướng thẳng mặt của Gabriel. Gabriel rõ ràng là ngập ngừng.

“Bây giờ thì thế nào?”

Gabriel nghiêng đầu để anh không phải nhìn trực tiếp vào cây đèn. “Một quả bóng lửa, quá sáng nên tôi rất khó tập trung để nhìn vào nó.”

Không thể nói chính xác liệu sự thở dài bực bội của ông bác sỹ báo trước niềm hạnh phúc hay sự thảm họa. Ông mở chốt tháo thiết bị ra khỏi đầu của Gabriel, sau đó quay lại và vẫy tay về phía cửa sổ giống như vị nhạc trưởng vĩ đại vừa kết thúc xong buổi biểu diễn trong sự nghiệp. “Mọi người có thể kéo rèm.”

Khi ông Beckwith và Bà Philpot kéo những tấm rèm nặng nề, ánh sáng tràn ngập trong phòng giải trí. Samantha đang nghiên cứu hai bàn tay đang gập lại, lo sợ khi phải nhìn vào Gabriel.

Ngài hầu tước cầm lấy bàn tay đang run rẩy của vợ và bóp mạnh nó. Thậm chí Eugenia và Valeri cũng đã có chút nhúc nhích, nhìn chằm chằm ông bác sỹ với đôi mắt xanh hy vọng gần như giống hệt với màu mắt của anh trai họ.

Nhưng chính Gabriel là người phá vỡ sự im lặng căng thẳng này. “Tại sao lại có sự thay đổi đột ngột này, bác sỹ? Trước tối qua, tôi còn không thể phân biệt giữa ánh sáng và bóng tối.”

Nhét thiết bị bằng kim loại vào trong túi, bác sỹ Gilby lắc đầu. “Chúng ta có thể không bao giờ biết. Tôi nghi ngờ rằng cú va mạnh vào đầu đã tác động khiến làm tan cục máu đông đã tồn tại vài tháng trước đây, nếu như thực sự nó từng tồn tại.”

Gabriel thận trọng chạm lên vết thương dài ở bên thái dương. “Tôi nên ra lệnh cho quản gia  đánh mạnh lên đầu mình bằng cây gậy dò đường từ lâu rồi.”

Samantha muốn đi về phía anh, vòng tay bao quanh anh và đặt một nụ hôn dịu dàng lên vết thương của anh do cô gây nên.

Cô không có quyền chạm vào anh, nhưng cô có thể hỏi một câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng trong không trung mà chưa được nói ra. Câu hỏi mà mọi người quá lo sợ để hỏi.

“Anh ấy sẽ nhìn lại được chứ?”

Ông bác sỹ vỗ nhẹ lên vai của Gabriel, đôi mắt xanh lam của ông lấp lánh. “Có lẽ cần đến vài ngày hoặc vài tuần trước khi ý thức của cậu có thể phân biệt được nhiều loại bóng hình và hình dạng, con trai, nhưng tôi có mọi lý do để tin rằng cậu sẽ hồi phục hoàn toàn.”

Samantha đặt nhanh tay lên miệng để chặn tiếng khóc thổn thức không kịp kìm chế.

Nhãy cẫng lên reo hò vui sướng, Honoria quàng hai cánh tay quanh cổ của Gabriel. Toàn bộ gia đình vây xung quanh anh – Eugenia, Valeria và mẹ anh bao vây quanh anh trong những cái ôm đầy mùi nước hoa trong khi cha anh vỗ tay vui vẻ ở phía sau. Thậm chí Sam cũng nhảy lên để tham gia vào cuộc chúc mừng đầy hạnh phúc, góp thêm vài tiếng sủa điếc tai vào những tiếng cười nói vỡ oà vui sướng.

Samantha liếc nhìn xung quanh thì thấy Bà Philpot đang trong vòng tay của ông Beckwith, bờ lưng mảnh mai của bà rung rung vì xúc động. Khi ông quản gia bắt gặp cái nhìn của Samantha qua vai bà, cô sẵn sàng thề rằng cô nhìn thấy một tia sáng le lói thông cảm trong mắt ông.

Cô đứng lên và len lén ra khỏi phòng, biết rằng cô không còn cần đến ở nơi này nữa. Cô leo lên tầng hai. giữ cằm ngẩng cao và xống lưng thẳng tắp trong trường hợp có người hầu nào đó bắt gặp cô. Cuối cùng khi tới được nơi trú ngụ tại phòng ngủ, cô đóng cửa và cài chốt lại.

Giữ một bàn tay che lên miệng để chặn tiếng khóc thổn thúc, cô trượt ngồi bên cạnh cửa, một cú đau nhói lẫn lộn giữa niềm vui và nỗi sầu muộn như bẻ cô làm hai. Thậm chí khi nước mắt bắt đầu tràn qua những kẽ tay của cô, cô không thể nói cô đang khóc cho Gabriel hay cho chính cô.

Samantha đang ngồi bên mép giường trong chiếc váy ngủ, tóc được tết gọn gàng. Đó là điều duy nhất cô làm được từ khi cô dựng một rào chắn cho riêng cô trong phòng ngủ vào sáng hôm đó – chấp nhận mọi diễn biến của cuộc sống. Khi bà Philpot cử Elsie lên với khay đồ ăn nhẹ, cô thực sự nghiêm túc ăn từng thìa món súp rau bổ dưỡng, mặc dù không muốn gì ngoài việc đổ nó qua cửa sổ. Nếu như cô chỉ phải tiếp tục sống đúng thời khắc này của thời điểm này, có lẽ cô sẽ không phải đối mặt với tương lai.

Một tương lai không có Gabriel.

Những ngón tay cô ngừng lại. Dải tóc được tết một nửa trượt qua bàn tay của cô. Cô không thể phủ nhận sự thật. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành. Gabriel không còn cần đến cô. Anh đã trở lại nơi anh thuộc về – trong vòng tay yêu thương của gia đình.

Leo ra khỏi giường, cô đi đến cái tủ và lôi cái vali bằng da đã mòn vẹt. Cô dựng nó để ngửa bên cạnh giường trước khi thao chốt nâng nắp của cái hòm.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cô trở nên luyến tiếc đống vải xéc xấu xí và những đôi tất len thực dụng mà cô đã mặc từ khi cô đến Fairchild Park, nhưng đột nhiên cô không muốn điều gì ngoài việc vùi mặt vào chúng và than khóc. Nhẹ nhàng đặt chúng bên cạnh, cô gỡ khỏi mắc một cái áo lót sạch, một cái váy dài và gấp chúng vào trong cái va li cùng với tập thơ mỏng của Marlowe. Cô đang định đóng nắp thì một góc tập thư màu kem đập vào mắt cô.

Những lá thư của Gabriel.

Cô đã định chôn chúng thật sâu để chúng không bao giờ xuất hiện. Tuy nhiên, tại đây, một lần nữa, chúng lại hấp dẫn không thể cưỡng lại giống như cái ngày chúng được nhận.

Samantha kéo dải dây buộc bó thư trong tay cô, khiến chiếc va li đóng sập xuống. Cô di chuyển ngồi vào một bên giường, những ngón tay mân mê lên những tờ giấy đã quá cũ được mở ra nhiều lần, như đe doạ sẽ nát vụn dưới sự đụng chạm của cô. Cô có thể tưởng tượng Gabriel đang vuốt ve lớp giấy mịn màng bằng bàn tay mạnh mẽ của anh, cân nhắc từng câu chữ như thế nó là vàng ròng.

Cố biết cô sẽ căm ghét bản thân mình sau này, nhưng cô không thể cưỡng lại việc tháo nút dây buộc chúng. Ngay khi cô mở bức thư đầu tiên và đưa nó lên trên ngọn lửa của cây nến làm bằng mỡ động vật đang cháy trên chiếc bàn cạnh giường, một tiếng gõ cửa vang lên.

Samantha nhảy dựng đứng lên như lần đầu tiên phạm tội. Cô hoảng hốt nhìn khắp phòng, sau đó đá chiếc va li vào gầm giường. Đi được nửa đường ra đến cửa, cô nhớ ra những lá thư cô vẫn đang giữ chặt trên tay.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, sự mất kiên nhẫn là không thể nhầm lẫn.

“Xin chờ một chút!” cô kêu to trước khi lao trở lại giường và nhét những bức thư xuống dưới đệm.

Cô mở toang cửa thì thấy Gabriel đang đứng ở đó, mặc một chiếc áo khoác dài bằng lụa màu xanh lá. Nhưng trước khi cô có thể thốt ra lời nào, anh đã chạm vào cô. Khum bàn tay giữ lấy khuôn mặt cô, anh quét lưỡi vào trong miệng cô, hôn cô với sự dịu dàng dữ dội cuốn đi hơi thở của cô. Khi anh kéo môi ra khỏi môi cô, cô vẫn còn đang choáng váng vì khao khát.

“Và cũng chúc ngài ngủ ngon, thưa ngài.” Cô thì thầm, vẫn còn đung đưa trên hai chân.

Gạt cô sang một bên, Gabriel bước vào phòng. Anh đóng sầm cửa lại và dựa người lên đó.

“Có chuyên gì vậy?” Samantha lo lắng liếc nhìn cánh cửa. “ngài đang bị những kẻ thô lỗ mọi rợ đuổi bắt à?”

“Còn tệ hơn thế. Đó là gia đình anh.” Anh đưa tay vuốt lên mái tóc đang rối bù. “Họ đang chiếm cứ căn nhà này làm nơi ăn ở của mình giống như một bầy chim bồ câu. Anh nghĩ anh chưa bao giờ sẽ phải trốn tránh họ. Em có biết rằng vất vả đến chừng nào khi phải trốn tránh những kẻ mà em không thể nhìn thấy hay không?”

Thật may là anh cũng không thể nhìn thấy đôi mắt sưng húp của cô và nước mắt còn vương trên má, cô nhẹ nhàng nói, “Theo bác sỹ Gilby, ngài sẽ không phải lo lắng về điều này lâu nữa đâu?”

Anh lắc đầu như thể anh không hoàn toàn nhận thức hết về sự may mắn của anh. “Đáng ngạc nhiên, không phải sao? Nhưng em có muốn biết điều kỳ lạ nhất của mọi điều này là gì không?” anh chạm vào cô lần nữa, bàn tay đang lần tìm của anh cầm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. “Khi bác sỹ Gilby nói với anh rằng anh sẽ hồi phục hoàn toàn, anh nhận ra điều anh muốn nhìn nhất trên thế giới chính là khuôn mặt ngọt ngào của em.”

Samantha quay mặt đi chỗ khác để tránh anh. “Tôi sợ rằng ngài có thể rất thất vọng.”

“Điều này là không thể nào.” Giọng anh không còn chút hài hước, chỉ còn lại sự ảm đạm đến kỳ lạ. “Em sẽ không bao giờ làm tôi thất vọng.”

Cắn chặt môi, cô giật tay ra và di chuyển tránh xa sự đụng chạm của anh. cô lo sợ rằng anh lại bắt đầu hôn cô lần nữa nhưng nỗi sợ này không nhiều bằng nỗi lo sợ điều cô có thể làm nếu anh làm thế. “Điều tôi thực sự thừa nhận đó là đặc ân của chuyến thăm không đúng thông lệ thế này là gì vậy?”

Gabriel dựa vào cửa và khoanh tay trước ngực, cái liếc nhìn đểu cáng như đang thuyết phục khiến cô thấy rùng mình ngọt ngào suốt dọc xương sống. “Đừng chơi trò vô tội với anh, cô Wickersham. Anh chẳng phải là vị lãnh chúa đầu tiên của toà nhà lén bò tới phòng ngủ của cô người hầu quyến rũ không thể cưỡng lại.”

“Đó không phải là ngài, thưa ngài, người đã nói với tôi rằng ngài không có sở thích dành  sự chú ý đến đám đàn bà làm thuê cho ngài hay sao?”

Kéo người dời khỏi cánh cửa, Gabriel di chuyển hướng về phía giọng nói của cô với vẻ duyên dàng của một con báo đang săn mồi. “Tại sao anh cần phải ép buộc khi sự cám dỗ còn hiệu quả hơn rất nhiều? và” – môi anh mơn man từng từ – “thích thú hơn rất nhiều.”

Samantha bắt đầu đi giật lùi tránh xa anh, sợ rằng một Gabriel khôi hài thậm chí còn hơn là một mối đe doạ  đối với trái tim cô. Tuy nhiên, cùng một lúc, cô không thể cưỡng lại việc tham gia trò chơi. “Ngài nên biết rằng hiện tại tôi không phải là loại phụ nữ bị cám dỗ bởi thứ đồ trang sức đắt tiền, bởi những lời nói hoa mỹ, hoặc một vài câu hứa hẹn cường điệu. Cả cơ thể tôi lẫn trái tim tôi không quá rẻ mạt để có được.”

Khi bóng của Gabriel phủ lên trên cô, phía sau đầu gối cô va vào gường. Anh ấn một tay lên ngực cô, khiến cô ngã nhào lên trên giường. Trước khi cô có thể kháng cự, anh cũng theo cô ngã xuống, nhẹ nhàng khum bàn tay to lớn lên má cô. “Anh không có bất kỳ đồ trang sức nào vào lúc này, nhưng nếu như anh hứa biến em trở thành vợ anh và yêu em trong suốt những ngày tháng còn lại thì sao?”

5 thoughts on “Yours Until Dawn – Chapter 17

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s