Yours Until Dawn – Chapter 14


35

Người dịch: Thỏ Ngọc

-oOo-

Cecily thương yêu của tôi,

Sao em lại cho rằng gia đình tôi đáng giá em thấp kém so với tôi? Em là ánh trăng và là vì sao của tôi. Tôi chỉ là hạt bụi bên dưới bàn chân quyến rũ của em…

Chính xác vào lúc hai giờ chiều hôm sau, Samantha đi vào phòng giải trí trên đôi giày ống ngắn tiện lợi của mình, biểu hiện của cô quá kiên quyết khiến bất kỳ người hầu nào đều chạy hối hả tránh xa đường đi của cô. Mái tóc của cô đã được chải thành một búi giản dị ở đằng sau gáy và môi cô mím lại như thể cô đang ngậm chanh thay vì dùng chúng làm nước hoa. Chiếc váy xám đen của cô với những đường cắt đơn giản làm che khuất gót chân mảnh mai hoặc những đường cong quyến rũ.

Cô đi đi lại lại trong phòng chờ nơi cô đợi Gabriel, lớp váy lỗi mốt của cô kêo sột soạt như thể chúng bị ngâm quá nhiều hồ cứng. Nó có khó thể cải thiện tâm trạng của cô khi biết rằng đối với Gabriel, mọi nỗ lực của cô để xuất hiện đứng đắn chỉ là phí hoài. Tất cả những điều anh nghĩ chỉ là cô có thể đang đợi anh mà không mặc gì cả ngoài đôi tất và áo lót lụa. Cô dùng tay tự quạt , trí tưởng tượng xấu xa của cô mang đến một loạt các hình ảnh đến choáng váng những gì anh có thể làm với cô nếu cô thực sự mặc như vậy.

Cuối cùng anh cũng đủng đỉnh bước vào phòng giải trí vào lúc hai giờ rưỡi, quơ quơ chiếc gậy dẫn đường thành vòng cung khoái chí ở phía trước. Sam chạy nước kiệu ngay bên gót chân anh, ngậm chặt một chiếc ủng méo mó trong miệng.

Gõ nhẹ bàn chân, Samantha liếc về chiếc đồng hồ trên mặt lò sưởi. “Tôi cho rằng ngài không có chút ý niệm vào về việc đến muộn của ngài.”

“Điều này không có cơ sở. Tôi không thể nhìn thấy đồng hồ,” anh nhẹ nhàng nhắc nhở cô.

“Ồ,” cô nói, nhất thời bị bối rối. “Tôi cho rằng tiếp theo đây, tốt nhất chúng ta nên bắt đầu.” Lưỡng lự khi chạm vào anh, cô túm lấy tay áo của anh và hướng anh tới điểm xuất phát của mê lộ được dàn dựng tạm thời.

Anh lẩm bẩm phản đối. “Không phải đồ đạc lần nữa chứ. Tôi đã làm hàng trăm lần rồi.”

“Và ngài sẽ làm thêm trăm lần nữa cho đến khi điều khiển cây gậy khiến nó trở thành bản năng thứ hai của ngài.”

“Tôi thích tập khiêu vũ hơn,” anh nói, tông giọng mượt mà không thể nhầm lẫn.

“Tại sao phải luyện tập một kỹ năng mà ngài đã xuất sắc rồi?” Samantha vặn lại, đẩy nhẹ anh về phía một chiếc ghế sofa quá khổ.

Khi Gabriel đi đến được cuối mê lộ, vẫn đang càu nhàu về thứ gì đó giống như quái vật Minotaur dưới hơi thở, cây gậy của anh chỉ chạm vào không khí.

Nhăn mặt, anh vung chiếc ba-toong thành một vòng cung rộng. “Cái ghế bành chết tiệt đi đâu mất rồi? Tôi có thể thề rằng nó còn ở đây vài ngày trước đây.”

 Để đáp lại, Samantha bước lên phía trước anh và mở toang hai cánh cửa kiểu Pháp cao từ sàn đến trần, dọn lối đi đến sân hiên. Sủa đến chói tai, Sam nhả chiếc ủng ra và chạy lướt qua họ, lao bắn ra như viện đạn như nhìn thấy một con thỏ tưởng tượng. Một làn gió nhẹ thoảng hương hoa tử đỉnh hương tràn vào căn phòng.

“Dường như ngài đã thông thạo với phòng giải trí và phòng khiêu vũ,” cô giải thích, “Tôi nghĩ chúng ta nên đi dạo trên nền đất bằng vào chiều nay.”

“Không, cám ơn,” anh từ chối thẳng thừng.

Quay người lại, cô hỏi, “Tại sao không? Ngài nói rằng ngài đã buồn chán với phòng giải trí. Tôi nghĩ ngài sẽ háo hức để thưởng thức trò tiêu khiển mới và chút không khí trong lành.”

“Tôi có đủ không khí cần dùng ngay tại đây trong nhà này.”

 Bị bối rối, Samantha liếc xuống. Anh đang nắm chật cây gậy dò đường như thể nó là mạch sống, những khớp ngón tay của anh trắng bệch đầy căng thẳng. Khuôn mặt anh thể hiện đầy cứng nhắc và nghiêm nghị, khoé miệng bên trái trĩu xuống. Sự quyến rũ tự nhiên vào tối qua đã biến mất, thay thế vào đấy là khuôn mặt nguy hiểm.

Hơi thở của cô bất chợt ngưng lại khi cô nhận ra rằng Gabriel không tức giận. Anh cảm thấy sợ.

Ngẫm nghĩ lại, cô cũng nhận ra cô chưa bao giờ nhìn thấy anh dũng cảm đương đầu với ánh nắng mặt trờì dù chỉ một lần kể từ khi cô đến Fairchild Park.

Với tay xuống, cô nhẹ nhàng với lấy cây gậy anh đang nắm và dựa nó vào tường. cô táo bạo dựa bàn tay cô lên phần đầu cẳng tay đang cứng nhắc của anh. “Phổi của ngài không cần không khí trong lành, thưa ngài, nhưng của tôi thì cần. Và ngài khó có thể trông chờ một quý cô đi dạo trong một chiều mùa xuân rực rỡ thế này mà không có một quý ông nào hộ tống.”

Samantha biết rằng cô đang mạo hiểm, khẩn khoản bản tính ga-lăng mà anh không còn muốn có. Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô, anh miễn cưỡng khum những ngón tay của anh lên của cô và nghiêng đầu như cúi chào. “Đừng bao giờ nói rằng Gabriel Fairchild có thể từ chối một quý cô bất kỳ điều gì.”

Anh bước một bước lên phía trước, rồi một bước nữa. Ánh mặt trời rọi sáng khuôn mặt anh như vàng ròng nóng chảy. Khi họ bước qua ngưỡng cửa, anh giữ cô nghỉ một chú. Cô lo sợ anh đang nản chí, nhưng dường như anh chỉ dừng lại để hít một hơi sâu vào phổi. Samantha cũng làm giống thế, tận hưởng hương vị tươi mới của mặt đất và mùi hương hoa say mê của những bông hoa đậu tía tròn trĩnh đang leo bám xung quanh hàng rào mắt cáo gần đó.

 Khi Gabriel nhắm mắt lại, cô cũng bị cám dỗ nhắm mắt theo anh, tập trung toàn bộ giác quan vào sự vuốt ve như gió nhẹ của nắng ấm và tiếng líu lo của con chim kết đang la rầy bạn đời khi đôi chim đang cùng nhau xây tổ trên một cành cây táo gai gần đó. Nhưng nếu cô làm thế, cô sẽ bỏ lỡ hình ảnh hài lòng vì thoả mãn đầy nguyên sơ lướt qua khuôn mặt của Gabriel.

Tinh thần của cô tăng vụt, cô thúc anh di chuyển, hướng anh đến bãi cỏ màu xanh lục bảo được cắt tỉa tạo thành đường dốc đi xuống lớp đá giăm ngay tại rìa của một cây thân gỗ leo. Từng chi tiết của công viên được dựng cảnh tỉ mỉ, từ những khối đá vừa mới được đẽo đến những dòng suối uốn lượn, được thiết kế khéo léo  để mô phỏng cảnh hoang dã được khám phá.

Những ngón tay của anh vẫn đặt nhẹ nhàng lên ngón tay cô, Gabriel dễ dàng duy trì tốc độ, có được sự tự tin và duyên dáng cho mỗi sải chân dài. “Chúng ta thực sự không nên mạo hiểm đi quá xa khu nhà. Nếu như cái ai đó trong làng nhìn thấy tôi thì sao? Tôi không muốn doạ mấy đứa trẻ nhỏ phải quay trở về phòng ngủ của chúng đâu.”

Mặc dù giọng điệu khô khốc của anh, Samantha biết rằng lời anh nói chỉ là nửa đùa nửa thật. “Những đứa trẻ chỉ sợ điều chưa biết, thưa ngài. Ngài càng sống ẩn đật tại Fairchild Park, danh tiếng đáng sợ của ngài chỉ càng tăng lên.”

“Chúng ta sẽ không muốn họ tin rằng tôi là một dạng như quái vật với hình thù méo mó đang đi lảo đảo trong đêm tối vào lúc này, phải không?”

Samantha liếc nhìn anh, nhưng không thể nói anh đang giả định về cô hay bản thân anh. Đôi mắt của anh có thể mất đi ánh sáng nhưng chúng  không mất đi sự lấp lánh hài hước. Chúng thậm chí còn đẹp kỳ lạ trong ánh nắng mặt trời, chúng sâu thẳm với những viền vàng trong trẻo và bừng sáng như pha lê của biển. Ánh sáng lung linh làm bóng tóc anh trông giống như màu của đồng tiền ghi-nê mới đúc.

“Ngài không cần phải giống như người tù trong chính ngôi nhà của mình khi mà ngài có những vùng đất đẹp đẽ như thế này để tuỳ ý sử dụng. Tôi đoán ngài từng là một người rất hoạt bát. Vẫn phải có một số hoạt động ngoài trời mà ngài có thể tham gia.”

“Bắn cung thì sao?” anh nói châm biếm. Sam lao vọt ra từ khúc gỗ, buộc họ phải đi chậm lại khi nó nhảy cỡn xung quanh chân. “hoặc là săn bắn. Ít nhất thì không ai buộc tội tôi nếu tôi nhầm một con chó với một con cáo.”

“Ngài nên tự xấu hổ với bản thân,” cô quở trách. “Sam có thể sẽ trở nên rất hữu ích cho ngài vào một ngày nào đó. Nó rất thông minh, ngài biết điều đó.”

 Nghe thấy tên mình, con chó cô-li phủ phục trên nền cỏ và lăn lộn vòng tròn, mắt nó đảo quanh trên đầu và lưỡi thì thè ra. Samantha nâng váy lên và bước về phía nó, hy họng người đồng hành của cô sẽ không chú ý.

Nhưng Gabriel dường như đang nhập tâm với những vấn đề khác. “Có lẽ cô đúng, cô Wickersham.” Samantha liếc nhìn về phía anh, giật mình vì anh đầu hàng quá dễ dàng. “Có lẽ có một vài hoạt động ngoài trời tôi vẫn có thể tham gia được. Vài thứ còn có thể cá cược được, giống như thứ đó.”

Gabriel thắng tất cả các vòng của trò chơi bịt mắt bắt dê,

Đơn giản là không thể vượt qua anh. Anh không chỉ bắt được những người hầu nhanh nhẹn nhất trước khi họ có thể lọt qua khỏi tầm với của anh, anh có thể xác định họ chỉ bằng việc ngửi mùi tóc hoặc quần áo của họ. Phản xạ của anh quá sắc bén do vậy anh có thể trốn tránh bất kỳ ai cũng đang bịt mắt, trượt ra khỏi những ngón tay đang vươn dài ra trong một khoảng cách trước khi họ siết chặt vòng vây.

Khi Samantha lần đầu tiên triệu tập toàn bộ người hầu để tham gia trò chơi cùng họ, họ thực sự ngạc nhiên khi chứng kiến cậu chủ đang nằm tựa lên khửu tay trên sườn đồi tràn ngập nắng, tóc của anh xoã ra khỏi dải dây buộc bằng nhung và một cọng cỏ đang ngậm giữa môi. Họ thậm chí còn kinh ngạc hơn nữa khi cô y tá giải thích những gì họ được yêu cầu. Trong khi những người hầu khác xếp thành hàng cứng nhắc như thể đang chào đón chuyến thăm của một kẻ quyền cao chức trọng. Ông Beckwith tặc lưỡi không đồng tình và bà Philpot tuyên bố rằng bà chưa bao giờ chứng kiến một cuộc phô bày đáng hổ thẹn đến thế.

Peter và Phillip là người đầu tiên ra khỏi đội hình. Thích thú vì thoát được nhiệm vụ của họ trong một ngày mùa xuân đặc biệt, cặp sinh đôi lảng tránh việc cần sự khôn khéo trong trò chơi, ưa thích xử lý và đấm thùm thụp lên nhau bằng những nắm tay đầy tàng nhang của họ trong mọi cơ hội. Bất kỳ khi nào xoay xở để cưỡi lên người anh em trai đang tru tréo lên của mình, Philip sẽ lại liếc trộm xấu hổ về phía Elsie để chắc chắn cô hầu gái trẻ tuổi xinh đẹp vẫn đang nhìn cậu.

Bị cám dỗ bởi làn gió êm dịu thơm ngát và sự hài hước vui nhộn của cậu chủ, một vài người hầu dần dần vứt bỏ được sự dè dặt của mình. Khi đến lượt phải đeo bịt mặt, Willi, một anh chàng gác rừng người Scotch deo dai, kết thúc việc rượt đuổi Meg, một cô thợ giặt, bàn tay như nắm đấm của anh vươn dài như những cái vuốt. Kêu ré lên giống như một nữ sinh, Meg nâng váy và chạy băng băng xuống dốc, đôi chân chắc khoẻ của cô như cối xay gió hoang dã và Sam đang sủa ngay bên gót cô. Khi cô lách sang trái thay vì sang phải, Willie lao qua bên phải của cô, vấp vào đôi giầy của chính mình, lăn xuống suốt con đường dẫn tới đồi và ngã vào trong suối.

“Do Willie không thể bắt được Meg, bây giờ lại đến lượt cậu chủ!” Hannah kêu lên, hai tay vỗ vào nhau.

Trong khi Meg đang kéo tai người gác rừng đang khổ sở vì ướt sũng ra khỏi nhánh sông, Beckwith nhẹ nhàng hướng Gabriel về phía đỉnh sườn đồi. Thậm chí bà Philpot đã bắt đầu hoà nhịp với trò chơi. Không cần được đề nghị, bà bước về phía trước để xoay cậu chủ của mình ba vòng thật nhanh, sau đó nhảy ra khỏi tầm với của anh với một sự duyên dáng nhanh nhẹn khiến những chiếc chìa khoá bên thắt lưng của bà kêu leng keng.

Khi Gabriel xác định phương hướng của mình, phần lớn người hầu đứng lặng tại chỗ trên sườn đồi đầy nắng. Không ai trong số họ được phép di chuyển dù chỉ một in-sơ trừ khi Gabriel tiến đến gần đủ để chạm vào họ. Chỉ sau đó họ được phép chạy trốn. Samantha cố ý đứng ở phía ngoài rìa của vòng tròn, khi đó Gabriel sẽ phải vượt qua mọi người rồi mới đến lượt cô. Cô quyết tâm không để cho anh bất kỳ lý do gì để chạm tay lên người cô.

Gabriel chậm chạp xoay một vòng, bàn tay chống lên bên hông chắc nịch. Cho đến khi một cơn gió làm rối bù mái tóc của Samantha, làm rơi những lọn tóc bướng bỉnh ra khỏi búi tóc, khi đó cô nhận ra rằng cô đã phạm sai lầm khi chọn chỗ đứng xuôi theo chiều gió với anh. Các cách mũi của anh phập phồng. Mắt anh nheo lại thành một cái nhìn mà cô biết quá rõ.

Anh quay lại và bắt đầu đi thẳng về phía cô, những bước chân sải dài quyết đoán thu dần khoảng cách giữa họ. Khi anh đã lướt qua cả Elsie và Hannah mà không cần đi chậm lại, hai người hầu đã đưa tay che miệng, cố gắng để ngăn lại tiếng cười rúc rích.

Samantha dường như chôn chân tại chỗ. Cô không thể chạy nếu như Gabriel đã biến thành con thú đi săn mồi, tập trung vào phá huỷ cô. Cô nhận thức sâu sắc cái nhìn chăm chú của những người hầu, mồ hôi chảy thành dòng giữa hai ngực cô, cái cách mà mạch máu cô dường như đặc sánh lại như mật ong trong huyết quản của cô.

Như mọi khi, Gabriel dừng một nhịp trước khi chạy thẳng về phía cô. Khi bàn tay anh lướt qua tay áo của cô, Peter và Phillip lẩm bẩm vì không thấy cô phản kháng. Đã quá muộn để chạy trốn. Tất cả những gì anh phải là bây giờ là gọi tên cô và vòng chơi đã hoàn thành.

“Gọi tên, gọi tên!” các cô gái bắt đầu hô vang.

Gabriel giơ tay kia lên, yêu cầu họ im lặng. Anh đã xác định được vài người hầu chỉ bằng mùi khói thuốc hoặc mùi xà phòng giặt. Nhưng anh hoàn toàn có quyền để xác định con mồi bằng sự đụng chạm.

Khi khoé môi anh cong thành một nụ cười nửa miệng uể oải, Samantha đứng như hoá đá tại chỗ, vô lực để ngăn lại sự tiếp xúc của bàn tay anh. Giá như mọi người đều biến mất, để lại họ một mình trên sườn đồi đầy gió này.

Đôi mắt cô rung rinh nhắm chặt khi những ngón tay của Gabriel lướt qua tóc cô, sau đó vỗ nhè nhẹ lên mặt cô. Anh nhẹ nhàng men theo đường viền của cái kính, thăm dò mọi đường cong và những chỗ lồi lõm như để ghi nhớ hình dạng của cô. Mặc dù buổi chiều khá ấm áp, sự đụng chạm của anh mang lại những gợn sóng dịu ngọt đến bập bềnh trên khắp da thịt của cô. Làm sao bàn tay anh có thể xù xì và nam tính, nhưng cùng lúc đó lại quá dịu dàng đến thế? Khi ngón tay anh sượt qua đôi môi mềm mại của cô, sự kinh hãi của cô tan biến thành thứ gì đó, một thứ thậm chí còn nguy hiểm hơn. Cô thấy bản thân muốn dựa vào anh, để ngửa đầu ra phía sau và mời chào cho sự hy sinh ngọt ngào chỉ để hài lòng anh.  Cô lắc lư, bị cuốn đi bởi sự khao khát đầy hổ thẹn khiến cô phải mất một lúc mới nhận ra rằng anh đã ngừng chạm vào cô.

Cô vụt mở mắt. Mặc dù đầu của Gabriel đang cúi thấp và vòm ngực của anh nhấp nhô đều đều báo  với cô rằng anh không bị ảnh hưởng bởi sự tiếp xúc ngắn ngủi giữa họ.

“Tôi không hoàn toàn chắc chắn,” anh nói to bằng chất giọng đủ khoẻ để vang vọng tới tận phía bên kia đồi, “nhưng xét theo làn da mềm mại và mùi nước hoa nhẹ nhàng, tôi tin rằng tôi có lẽ đã bắt được…” anh dừng lại, cố ý nâng cao dự đoán. “Warton, chắc chắn là cậu bé!”

Những người hầu nổ ra một tràng cười khàn khàn. Một trong những chàng trai còn thụi vào vai cậu bé Warton đang lắp bắp.

“Chỉ còn hai cơ hội, thưa cậu chủ,” Millie nhắc nhở anh.

Gabriel ngậm ngón trỏ giữ hai bờ môi. “Ồ, nếu đó không phải là Warton,” anh nói lè nhè với giọng điệu nhẹ dần, “thì đó hăn phải là một người yêu quí…, tận tụy…, đầy bổn phận của tôi..”

Khi anh đặt một bàn tay lên trái tim, làm cho một vài cô hầu khúc khích cười sảng khoái, Samantha như ngừng thở, ngạc nhiên vì anh tiết lộ như vậy.

“… cô Wickersham.”

Những người hầu lập tức bật ra một tràng pháo tay nồng nhiệt. Gabriel quét một cánh tay hình cánh cung về phía Samanthan tạo thành một kiểu chào duyên dáng.

Cô mỉm cười và nhún chân cúi chào, nói xuyên qua kẽ răng đang nghiến chặt. “Ít ra thì ngài cũng không nhận dạng tôi giống như một con ngựa thồ hàng của ngài.”

“Đừng ngớ ngẩn thế.” Anh thì thầm. “Tóc của cô còn lâu mới mềm mại như  thế.”

Ông Beckwith rạng rỡ vỗ vào vai anh, sau đó xếp chiếc khăn tay bằng vải lanh vào tay anh. “Khăn bịt mắt, thưa cậu chủ.”

Gabriel quay về phía Samantha, một trong những hàng lông mày của anh nhướn lên một cách tinh quái.

“Ồ không, ngài không thể!” Cô lùi lại phía sau khi anh hướng về phía cô, quay quay chiếc khăn theo kiểu uy hiếp nhất. “Tôi đã có khá đủ các trò chơi kỳ cục của ngài rồi. Tất cả,” cô nói thêm, biết rằng sự nhấn mạnh này chẳng ảnh hưởng lên anh.

“Thôi nào, cô Wickersham,” anh quở trách. “Cô sẽ không để người đàn ông mù này đuổi theo cô chứ, phải không?”

“Ồ, Tôi sẽ không?” Túm lấy chiếc váy, Samantha lao xuống ngọn đồi, cười ngặt nghẽo khi cô nghe thấy bước chân của Gabriel gần sát phía sau cô.

—-

Tâm trạng bên trong chiếc xe ngựa bốn bánh ì ạch kiểu cách của Hầu tước Thornwood sắp xếp từ cau có đến nghiêm nghị. Chỉ có tiểu thư Honoria mười sáu tuổi dám bộc lộ ra vài dấu hiệu hy vọng, hiện đang ngồi ghé sát vào cửa sổ rồi khi lướt qua những hàng rào, chiếc xe lắc lư rẽ vào con đường làng rộng rãi hướng về phía Fairchild Park.

Hai cô chị lớn hơn đang tận hưởng không khí buồn chán đầy rắc rối là bản chất của các tiểu thư trẻ tuổi ở vào độ tuổi đó, với vẻ đẹp và khả năng nhất định. Tiểu thư Eugenia mười tám tuổi đang thưởng thức sự chia sẻ tâm tư đáng yêu với chiếc gương nhỏ mà cô lôi ra từ chiếc túi xách tay bằng vải satin của cô, trong khi tiểu thư Valerie mười chín tuổi nhấn mạnh thêm mỗi cú sóc nảy và va chạm bằng những tiếng thở dài chịu đựng. Valeria đặc biệt không thể chịu đựng được kể từ khi đính hôn với con trai trẻ nhất của một công tước vào cuối mùa lễ hội năm ngoái. Dù bất kỳ cuộc đối thoại diễn ra theo hướng nào, cô cố xoay sở để mở đầu mọi câu nói bằng “Một khi Anthony và tôi đám cưới…”

Ngồi phía đối diện, cha của họ lau cái trán đỏ ửng bằng chiếc khăn tay có viền ren.

Hướng mắt về phía khuôn mặt đỏ ửng của ông, bà vợ than phiền, “Ông có chắc chắn là đây là một ý tưởng thông minh không, Teddy? Nếu như chúng ta báo với con rằng chúng ta đang đến-”

“Nếu chúng ta báo cho nó chúng ta đang đến, nó sẽ ra lệnh cho người hầu đuổi chúng ta ra khỏi cửa.”

Không thường xuyên nói chuyện gay gắt với vợ, Theodore Fairchild làm dịu sự khiển trách của mình bằng cách vươn qua để vỗ vào bàn tay đi găng của bà.

“Về phần con, đó đúng là phước lành, Eugenia miễn cưỡng kéo cái nhìn ra khỏi hình ảnh trong gương. “Khi đó ít ra anh ấy sẽ không có cơ hội để cáu kỉnh và gầm gừ với chúng ta giống như một con sói điên dại.”

Valeria gật đầu. “Anh ấy cư xử như dã thú vào lần trước chúng ta đến thăm, mọi người có thể nghĩ rằng anh ấy đã bị điên cũng như bị mù. Thật là may mắn là Anthony và con vẫn chưa kết hôn, nếu Anthony mà nghe thấy cái cách thô tục mà Gabriel dám đối xử với con–”

“Cả hai chị nên tự xấu hổ về bản thân mình khi nói về anh trai mình như vậy!” Honoria lập tức rời  tầm nhìn khỏi cửa sổ để liếc về phía họ, đôi mắt màu nâu vàng bừng bừng sự tức giận bên dưới những nếp gấp của chiếc vành mũ.

Không quen nhận được sự bác bỏ đầy nghiêm khắc như vậy từ cô em bé nhỏ hiền hậu của họ, Valerie và Eugenia trao đổi một cái liếc mắt giật mình.

Khi chiếc xe ngựa đi qua hai cánh cổng kim loại được trang trí hoa mĩ và bắt đầu leo dốc lên đồi để hướng tới khu vực đón khách của toà nhà, Honoria tiếp tục. “Ai đã kéo chị ra khỏi dòng nước lạnh buốt, Genie, khi chị ngã vào lớp băng trên hồ Tillman mặc dù chị đã được cảnh báo trước là nó quá mỏng để trượt băng? Và ai đã bảo vệ danh dự của chị, Val, khi thằng bé hư đốn tại tiệc liên hoan của Quý bà Marbeth buộc tội chị là đã cho phép nó hôn trộm? Gabriel là người anh trai cả tốt nhất mà bất kỳ cô em nào muốn có, và hai chị ngồi đây, chế nhạo và lăng mạ anh ấy giống như hai con bò vô ơn.

Valerie vươn tới và nắm chặt tay của Eugenia, đôi mắt xanh nhẹ của cô lấp lánh nước mắt. “Điều này không công bằng, Honoria. Chúng tôi nhớ rằng Gabriel cũng không tốt với em. Nhưng tên bạo chúa cáu bẳn đó đã chửi bới và thề với chúng ta khi lần trước chúng ta đến đây là anh ấy không phải là anh trai chúng ta. Bọn chị muốn Gabriel quay trở lại như xưa!”

“Thôi nào, các cô gái” Người cha kêu lên. “Không cần phải làm tình hình khó khăn này trở nên tồi tệ hơn bằng cách cãi nhau.” Khi Honoria đã quay cái nhìn ủ rũ của mình trở về bên khung cửa sổ, ông cố gắng tạo ra một nụ cười vui vẻ. “Có lẽ khi các anh của con nhìn thấy điều chúng ta mang đến, nó sẽ dịu dàng với chúng ta hơn.”

“Nhưng đó chính là vấn đề,” quý bà Thornwood thốt ra. “Theo các bác sĩ tài năng của chúng ta, con không thể nhìn thấy bất kỳ cái gì, không phải sao? Không phải ngày hôm nay và không bao giờ nữa.” Khuôn mặt tròn trịa của bà nhăn lại, nước mắt chảy thành vệt dài trên khuôn mặt đầy phấn của bà. Bà cầm lấy chiếc khăn tay chồng đưa và chấm lên đôi mắt đang chảy như suối của mình. “Có lẽ Valerie và Eugenia đã đúng. Có lẽ chúng ta không nên đến hết đây. Tôi chỉ không biết tôi có thể chịu được việc thằng bé đáng yêu của tôi khóa mình trong căn nhà tối om giống như một con thú.”

“Mẹ?” Honoria trà sát vào tấm kính lốm đốm của cửa sổ chiếc xe ngựa, sự ngạc nhiên làm dịu đi giọng nói của cô.

“Đừng làm phiền mẹ vào lúc này,” Eugenia ngắt lời. “Em không thể thấy rằng mẹ đang quẫn trí hay sao?”

Valeria lấy một cái lọ nhỏ amoniac ra khỏi túi xách tay và đưa nó cho mẹ cô. “Đây, thưa mẹ. hãy dùng nó nếu mẹ bắt đầu thấy cảm giác muốn ngất xỉu.”

Quý bà Thornwood vẫy tay gạt đi, sự chú ý của bà hướng về phía biểu lộ kinh ngạc trên khuôn mặt cô con gái bé nhất của bà. “Gì vậy, Honoria? Con trông như thể con vừa nhìn thấy ma vậy.”

“Có lẽ là thế. Con nghĩ tốt nhất mẹ nên tự nhìn.”

Khi Honoria đẩy cánh cửa sổ mở ra, quý bà Thornwood chống lên đầu gối của chồng, đạp mạnh lên ngón chân của ông khi bà nhập hội cùng con gái. Sự tò mò đã được gợi lên, Valerie và Eugenia túm tụm đằng sau họ.

—-

Đó như một loại hình giải trí đã được cải tiến. Những người tham gia đang chạy toán loạn trên khắp sườn đồi đầy cỏ nhìn xuống khu nhà, tiếng cười nói và la hét như một điệu nhạc vang vọng khắp nơi trong không trung. Mọi người quá mải vui chơi đến nỗi không chú ý đến chiếc xe ngựa đang đến gần.

Nghển cổ để nhìn qua một hàng mũ, miệng của ngài hầu tước mở to. “Kiểu quái gì khi mà những người hầu đang lãng phí thời gian vào những việc vô bổ như vậy khi đáng ra họ phải đang làm việc? họ đang nghĩ gì vậy – ngày Giáng sinh chắc? Tại sao vậy, tôi nên ra lệnh cho Beckwith sa thải hết bọn chúng!”

“Cha nên sa thải ông ta đầu tiên,” Valeria chỉ tay về phía người quản gia đang lăn xuống sườn đồi để đuổi bắt bà Philpot đang hét ầm ĩ.

Eugenia đưa tay lên che miệng để chặn lại tiếng cười khúc khích vì xấu hổ. “Hãy nhìn phía kia kìa, Val! Ai có thể nghĩ rằng con dê già cổ hủ kia chính là ông ta chứ?”

Khi bà hầu tước quay trở lại để quở trách con gái với cái lưỡi hỗn xược như thế thì cái nhìn của bà rơi vào một người đàn ông đang đi dọc ven đường bên rìa của cuộc chơi say sưa. Mặc bà tái nhợt như thể bà có lẽ cần dùng đến hơi amoniac sau tất cả mọi việc thế này.

Khi người đàn ông đi lên tới đỉnh đồi, ngón tay đầy uy nghi tạo thành một khung hình trên bầu trời xanh chói loá, bà đưa một tay đặt lên trái tim, tin rằng trong một khoảng khắc hân hoan rằng, con trai bà đã quay trở lại. Anh đứng cao lớn và thẳng đứng, vai vươn lên, mái tóc vàng của anh lấp lánh trong nắng mặt trời.

Nhưng khi anh quay người lại và bà nhìn thấy vết sẹo gồ gề đã làm biến dạng hình ảnh đẹp trai của anh – sự nhắc nhở nghiệt ngã rằng Gabriel mà bà đã từng biết và từng yêu thương đã biến mất vĩnh viễn.

Samantha biết rằng cô không thể mãi trốn tránh Gabriel. Nhưng cô có thể dẫn anh đến trong một cuộc rượt đuổi vui vẻ và cô đã làm được, chạy vòng xung quanh những người hầu khi họ tham gia lại trò chơi. Anh có thể thiếu ánh sáng, nhưng chắc chắn rằng bước chân của anh giống như một con sư tử núi, đó là tại sao nó làm cô bị sốc khi anh trượt ngã trên lớp cỏ dày và lăn xuống giống như một tảng đá.

“Gabriel!” cô kêu lên, không nhận ra rằng cô đang gọi tên thánh của anh.

Nhấc váy lên, cô chạy băng băng về phía anh. Cô quỳ xuống trên mặt cỏ bên cạnh anh, thực sự tưởng tượng ra điều tồi tệ nhất. Sẽ thế nào nếu anh bị vỡ đầu gối? hoặc va đầu vào một hòn đá?

Ám ảnh bởi sự kiện cơ thể anh đẫm máu nằm sõng soài trên sàn phòng ngủ, cô nâng đầu anh đặt vào trong lòng váy của cô, nhẹ nhàng vuốt tóc trên trán anh. “Ngài có nghe thấy tôi không, Gabriel? Ngài ổn chứ?”

“Tôi ổn.” Trước khi Samantha có thể phải ứng lại với lời thì thầm khàn khàn đó, anh đã vòng hai tay quanh eo của cô và lăn cô cuộn trong trong cỏ, sự va chạm vào làm lệch chiếc kính của cô.

Cô chưa bao giờ tưởng tượng anh lại quá liều lĩnh như vậy, lăn lộn với cô trên nền đất ngay tại đây trước bao nhiêu người hầu và cả Chúa, như thể anh là một chàng trai chăn cừu còn cô là cô gái vắt sữa bò, đang chìm trong yêu đương mê đắm. Nhưng do lăn lộn với cô, hai chân của anh vướng lộn xộn trong váy của cô khiến cả hai cùng bật ra tiếng cười không ngớt.

Điều tiếp theo cô biết đó là, cô quay lại với cơ thể to lớn và ấm áp của Gabriel phủ lên người cô. Cái ôm của anh thật dịu dàng; tiếng cười của họ dần dần chùng xuống.

Đã quá muộn, Samantha nhận ra rằng tất cả mọi ngượi đột nhiên trở nên im lặng.

Cô liếc qua vai của Gabriel, chớp chớp mắt qua gọng kính bị lệch. Một người lạ đang đứng phía trên họ – một người đàn ông mập mạp với bộ ngực tròn xoay, đang đi đôi tất kẻ sọc vàng xanh và chiếc quần ống chẽn đến đầu gối kiểu cũ. Mái tóc vàng đã bạc màu được phủ nhẹ một lớp bột, khiến việc xác định tuổi của ông thật khó khăn. Cổ tay áo được viền đăng ten Valencia tinh xảo trên cổ tay to béo của ông. Khi ông duỗi một tay về phía cô, có một chiếc nhẫn bằng đá ruby to lớn thể hiện dấu ấn riêng của huy tộc trên ngón tay giữa lấp lánh giống như một giọt máu tươi chói trong ánh nắng.

“Thưa Đức ngài,” Beckwith lắp bắp. Chiếc khăn bịt mắt đang đeo của ông lệch qua một bên mắt, khiến ông trông giống một tên cướp biển mập mạp xanh xao. “Chúng tôi không nhận được thông báo. Chúng tôi không biết ngài đến.”

“Điều này quá hiển nhiên,” người đàn ông ngắt lời bằng chất giọng hách dịch làm Samantha dễ dàng nhận ra.

Chỉ ngay sau đó cô nhận ra rằng cô đang nhìn thấy nét mặt lạnh lùng của Theodore Fairchild, hầu tước của Thornwood, cha của Gabriel và ông chủ của cô.

8 thoughts on “Yours Until Dawn – Chapter 14

  1. Hay tuyệt, cảm ơn và chúc em tuần mới nhiều niềm vui và thành đạt😀

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s