Yours Until Dawn – Chapter 13


555594_586384044756029_1689554363_n

Mừng ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10!

Chúc tất cả toàn thể chị em phụ nữ chúng ta mãi tươi tắn như những đóa hoa, rạng rỡ như một viên ngọc quý và hãy mỉm cười thật nhiều các bác/chị/em nhé! ^^

-oO0-

Người dịch: Thỏ Ngọc

Cecily thương yêu của tôi,

Tôi nên nhắc nhở em rằng em khuyến khích sự táo bạo của tôi là em đang chấp nhận sự mạo hiểm cho bản thân…

Người đàn ông đứng đầu bàn kia đã từng được chào đón nồng nhiệt tại bất kỳ phòng ăn hoặc phòng giải trí nào tại London. Từ cái kẹp ca-vát đính kim cương sáng lấp lánh ghim lại những nếp gấp không thể chê được của cái ca-vát trắng tinh đến những cái tua nhỏ bằng da sinh động trên đôi giày Hessian gần tốt nhất của anh, anh có ngoại hình khiến cho bất kỳ người hầu phòng nào cũng tươi cười rạng rỡ vì tự hào. Phía trước ngực và cổ tay áo được gấp nếp của anh nổi bật một cách hoàn hảo chiếc áo đuôi tôm tinh tế màu xanh dương sẫm và chiếc quần màu da bò ôm lấy cặp mông rắn chắc trông giống như lớp da thứ hai.

Mái tóc dài hoang dã được trải thành cột tóc đuôi sam mượt mà đen tuyền, để lộ ra đường nét mạnh mẽ của quai hàm và nổi bật của khuôn mặt nhẵn nhụi. Ánh nến rực rỡ làm dịu đi những góc cạnh thô ráp của vết sẹo, che dấu được cái nhìn trống rỗng của anh.

Cổ họng của Samantha như thít lại với cảm giác khao khát mà cô không được phép cảm thấy.

“Tôi hy vọng ngài không phải đợi lâu, thưa ngài,” cô nói, nhún gối cúi chào dù anh không thể nhìn thấy. “Tôi đã định ăn tối trong phòng dành cho người hầu. Nơi tôi thuộc về.”

Mép phải miệng anh hơi co rút. “Điều này sẽ không cần thiết. Tối nay, cô không phải là y tá. Cô là khách của tôi.

Với sự chú ý cẩn thận, Gabriel di chuyển tới cái ghế phía bên tay phải và kéo nó ra, nhướn đôi mày màu hung vàng như ám chỉ một lời mời, Samantha lưỡng lự, biết rằng cô sẽ an toàn hơn rất nhiều nếu cô ngồi tại cuối bàn, tránh xa tầm với của anh. Nhưng biểu hiện của Gabriel đầy hy vọng giống kiểu trẻ con khiến cô thấy mình tự động lượn vòng quanh bàn để tham gia cùng anh. Khi anh cúi người để dễ dàng chỉnh cái ghế của cô vào dưới bàn, cô nhận thức sâu sắc sức mạnh trong những cánh tay đầy cơ bắp và sức nóng toả ra từ vòm ngực rộng lớn của anh.

Anh ngồi vào vị trí của mình. “Tôi hy vọng cô không ngại khi dùng đồ sứ Worcester. Tôi e rằng đồ sứ Wedgwood đã gặp phải một sự cố không may mắn.”

Môi của Samantha giật giật. “Quả là bi thảm.” Nhìn chăm chú xung quanh, cô nhận thấy cái tủ bup-phê trống rỗng và cái bàn trải khăn được xếp vô số loại đĩa, tất cả đều có thể lấy dễ dàng. Cô dán mắt vào cái đĩa đựng những quả dây tây tươi mọng thơm lừng. “Tôi không thấy bất kỳ ai tham dự cùng chúng ta. Ngài đã yêu cầu tất cả những người hầu nghỉ vào tối nay à?”

“Tôi nghĩ họ đáng được hưởng sự nghỉ ngơi sau công việc. Tuần vừa qua, họ đã rất siêng năng.”

“Tôi cũng nghĩ thế. Chắc phải mất hàng giờ làm việc để làm ra chiếc váy này.”

“Thật may là vẫn còn một chút vải theo phong cách mới mà Meg có thể khâu thành chiếc váy  mà chỉ mất có một hoặc hai đêm không ngủ.”

“Và ngài phải chịu bao nhiêu đêm không ngủ, thưa ngài?”

Thay vì trả lời, Gabriel với lấy chai rượu vang đỏ để giữa họ. Samantha túm lấy khăn ăn, chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, nhưng bàn tay anh nắm chặt gọn gàng xung quanh chiếc cổ duyên dáng của chiếc chai. Cô vừa nhìn vừa há hốc mồm vì ngạc nhiên khi anh rót một lượng nhỏ thứ chất lỏng đỏ sẫm tốt lành kia vào trong cả hai chiếc ly chân cao mà không làm tràn ra bất kỳ giọt nào lên cái khăn bàn sạch tinh.

“Tôi có thể thấy những người hầu không phải là những người duy nhất bận rộn trong tuần này,” cô nhẹ nhàng nhận xét, nhấp môi uống một ngụm rượu vang lớn.

“Tôi có thể phục vụ cô được không?” anh hỏi, với lấy cái muôi bên trong cái đĩa bạc có gờ của món ga ru gà.

“Chắc chắn là được,” cô thì thầm, nhìn như thôi miên khi anh cho một lượng chính xác vào cả hai đĩa.

Không cần dùng đến dĩa và dao, anh cầm lấy cái thìa và bắt đầu ăn. “Tôi có thể đoán rằng chiếc váy làm cô hài lòng?”

Samantha vuốt phẳng chiếc váy. “Chúng đáng yêu như thể chúng không có thực. Làm cách nào mà Meg may được với kích thước chính xác đến hoàn hảo như vậy?”

“Cô ấy có ánh mắt khá chuẩn đối với những việc thế này. Cô ấy nói cô không cao hơn nhiều lắm so với em gái út của tôi, Honoria.” Một nụ cười đùa cợt xuất hiện trên môi anh. “Tất nhiên, tôi đã có kích thước từ ông Beckwith, cô đã từng mặc mặc vải như vải may lều.”

“Còn đôi giày mềm thì sao? Tôi đoán rằng ngài có một ông thợ rèn rất có năng khiếu như thế?”

“Có một ưu điểm khi sống quá gần London, cô biết đấy. Trái tim ông Beckwith khá tốt để làm một hành trình đặc biệt tới các cửa hàng trên phố Oxfort. Và cũng không quá khó để bà Philpot lẻn vào phòng cô và vẽ can lại đôi giày  trong khi cô đang ăn tối dưới tầng.”

“Một vài người hầu tại Fairchild Park rất khéo tay, giống như ông chủ của họ. Ngài phải biết rằng tôi không thể giữ những thứ đáng yêu như thế. Điều này là không thích hợp.”

“Ồ, thôi nào, bây giờ. Tôi đã không quá  khoe khoang về thoả thuận ngầm đó. Cô sẽ thấy rằng tôi đã không gửi kèm một bộ đồ lót nào cả.”

“Điều đó rất tốt,” Samantha trả lời ngọt ngào, đưa một miếng thịt gà thơm lừng lên giữa môi. “Vì lẽ rằng tôi không mặc chút đồ lót nào.”

Chiếc thìa của Gabriel rơi lách cách lên trên bàn. Anh uống một ngụm rượu vang lớn, nhưng dường như gặp khó khăn để nuốt xuống. “Tôi phải nói rằng tôi không bao giờ hối tiếc về thương tật của tôi thêm chút nào nữa,” anh cuối cùng cũng xoay xở để cất lên chất giọng the thé. Anh nuốt xuống, vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi hy vọng cô sẽ chấp nhận nhiều hơn nữa ngoài những món quà của tôi. Tôi hy vọng cô sẽ chấp nhận lời xin lỗi của tôi về lối cư xử đáng ghê tởm vảo tối hôm đó.”

Khi Samantha nhìn thấy bàn tay anh vỗ nhẹ lên khăn trải bàn, kiên nhẫn lần tìm chiếc thìa, nụ cười của cô héo dần. Chiếc thìa chỉ cách vài in-sơ so với các ngón tay đang tìm kiếm của ngài, nhưng nó như thể đang ở trong căn phòng bên cạnh. “Tôi e rằng tôi mới là người nên cầu xin anh sự tha thứ. Tôi đã không nhận ra rằng một công việc như ăn uống cũng là một thách thức như thế nào đối với ngài.”

Anh nhún vai. “Một con dao và cái dĩa thực sự đòi hỏi sự khéo léo khi sử dụng. Nếu tôi không thể cảm nhận thức ăn, tôi không thể tìm thấy chúng.” Trán anh nhăn lại tạo nên vẻ mặt nghiêm nghị trầm ngâm. “Tại sao tôi lại không chỉ cho cô thấy nhỉ?”

Xô ghế ra đằng sau, anh đứng lên, khăn ăn trên tay, và vòng ra phía sau ghế của cô. Mạch đập của Samantha tăng nhanh khi anh ngả người về phía cô. Hơi thở ấm áp hương rượu làm khẽ rung những lọn tóc nhỏ phía sau gáy cô, khiến cô cảm thấy hối tiếc vì đã vén tóc thành một búi phù phiếm sau đầu.

Trước khi cô có thể phản đối, anh đã vòng tay để gỡ đôi kính của cô. Động tác hoàn toàn theo cảm giác, anh cuộn khăn ăn thành một dải băng và nhẹ nhàng đưa lên che mắt cô, giữ chặt cố định nó phía sau đầu bằng một nút buộc lỏng lẻo.

Không có ánh nến để dẫn dắt, Samantha chỉ còn cách dựa vào Gabriel – hơi ấm, mùi vị và sự đụng chạm của anh. Khi mu bàn tay của anh lướt qua cổ cô, khích thích một cơn run rẩy vô lực, cô nhận ra rằng cô thật dễ dàng tổn thương khi đối diện với anh.

“Đây là sự trả thù của ngài để buộc tôi phải ăn mói garu gà bằng tay hay sao?” cô hỏi.

“Tôi sẽ không quá hung ác như thế. Sẽ không khi chúng ta là những kẻ mù cho nhau ăn.” Cô nghe thấy kêu loẹt soẹt của những chiếc đĩa khi anh với vòng qua cô để đặt một chiếc ra xa và kéo chiếc khác lại gần. “Thử cái này,” anh nói, nhét một chiếc dĩa vào tay cô.

Cảm thấy hơi chút kỳ cục, Samantha đâm vào chiếc đĩa phía trước mặt. Cô không chắc có đạt được mục tiêu hay không bởi vì nó cứ liên tục xoay vòng trốn khỏi cô. Sau khi rượt đuổi quanh chiếc đĩa vài lần, cuối cùng cô cũng xoay xở để xiên được một thứ gì đấy trơn trượt. Khi cô nâng chiếc dĩa lên, hương vị ngọt ngào của trái dâu tươi căng mọng trôi dạt vào mũi cô. Cô cảm nước miếng ứa ra trong miệng. Miếng ăn trật vật lắm mới dành được này chỉ còn cách môi cô một in-sơ thì lộn nhào ra khỏi chiếc dĩa với một tiếng kêu đánh tõm láo xược lên trên bàn.

“Tức chết đi được!” cô chửi thề, chờ đợi tiếng cười chế nhạo của Gabriel vang lên.

Nhưng anh chỉ đơn giản vòng qua và nhẹ nhàng gỡ chiếc dĩa ra khỏi tay cô. “Cô thấy không, cô Wickersham, khi một ai đó bị cướp đi ánh sáng, họ sẽ buộc phải dựa vào những giác quan khác. Như là khứu giác…” Khi hương vị thơm lừng của trái dâu chua chua tràn ngập mũi cô, cô sẵn sàng thề rằng cô cảm thấy mũi Gabriel lướt qua cổ cô giống như lời thì thầm mơn trớn dịu dàng. “Gần sát vào…” Những ngón tay ấm áp ôm quanh gáy cô đầy sở hữu khi anh lướt qua lướt lại miếng dâu tây dọc theo cánh môi đã ngứa ran của cô, dỗ dành chúng hé mở. Giọng anh trầm xuống. “Nếm thứ…”

 Bị cuốn trong sự mê đắm ngọt ngào, cô không cưỡng lại việc bản thân hé miệng cho anh. Không phải từ khi con rắn đã tiếp cận với Eva trong Vườn địa đang đã khiến một người đàn bà bị cám dỗ bởi trái cấm. Chấp nhận lời mời ngầm ý của cô, Gabriel đặt trái dâu căng mọng vào giữa đối môi đang hé mở của cô, lớp thịt béo mập ngọt ngào của nó tan ra dưới lưỡi cô. Một tiếng rên rỉ nho nhỏ vì thoả mãn bật ra.

“Nữa không?” anh rủ rê, giọng nói khàn khàn như quỷ của anh như đang dụ dỗ lôi kéo bên tai cô.

Samantha muốn hơn nữa. Rất nhiều hơn nữa. Nhưng cô lắc đầu và đẩy tay của anh ra xa, e sợ anh có thể đánh thức cơn đói khát có thể sẽ chẳng bao giờ được thoả mãn. ‘Tôi không phải trẻ con,” cô nói, cố ý bắt chước giọng điệu của anh. “Và tôi sẽ không bị đút cho ăn như thế.”

“Rất tốt, rất hợp với cô.” Cô nghe thấy anh xê dịch những cái đĩa lần nữa, chép chép môi khi anh thưởng thức từng quả từng quả một. “Đây,” cuối cùng anh nói, đặt lại chiếc dĩa vào tay cô. “Thử thứ khác.”

Mặc dù ngữ điệu mềm mại trong giọng nói của anh như đang cảnh báo cô, Samantha vẫn liều lĩnh chọc chiếc dĩa xuống, quyết tâm chứng mình rằng cô có thể tóm được bất kỳ cái gì trong đó ngay ở lần xiên đầu tiên. Cô thở hổn hển vì kinh ngạc khi cánh tay cô chìm sâu vào trong cái tô hỗn hợp vừa ướt vừa dính vừa lạnh.

“Món thạch sữa của Étienne thực sự là huyền thoại,” Gabriel thì thầm bên tai cô. “Mọi người đều biết ông đã dành hàng giờ để đánh kem cho đến khi chúng trở nên đông cứng vừa đúng độ.”

“Tại sao vậy, anh lén lút giấu giếm kẻ bất hạnh này!” Samantha kéo tay ra khỏi cái thứ dinh dính đầy thú vị. “Anh cố tình làm thế.”

Khi cô đang sờ soạn để tìm khăn ăn thì bàn tay Gabriel nắm chặt lấy cổ tay cô. “Cho phép tôi,” anh nói, đưa tay cô lên miệng anh.

Samantha không được chuẩn bị cho sự đụng chạm khi khón tay trỏ của cô trượt giữa hai bờ môi của Gabriel. Sức nóng đầy ẩm ướt bên trong miệng anh đối lập hoàn toàn với vị lạnh của món thạch sữa. Anh liếm và mút lớp kem béo ngậy trên những ngón tay của cô với sự phóng túng đầy nhục dục làm tan chảy mọi sự phòng ngự của cô. Thật quá dễ dàng khi tưởng tượng anh áp dụng chính cái lưỡi khéo léo này lên đối tượng khác, thậm chí còn dễ tổn thương hơn, mọi bộ phận của cơ thể cô.

Samantha giật tay lại, má cô nóng bừng dưới tấm băng bịt mắt. “Khi ngài mời tôi ăn tối với ngài, thưa ngài, tôi không nhận ra rằng tôi lại trở thành món ăn chính.”

“Ngược lại, cô Wickersham. Cô có thể làm thành món tráng miệng thú vị hơn nhiều.”

“Bởi vì bản tính tự nhiên ngọt ngào của tôi chăng?” cô không thể cưỡng lại việc hỏi bằng tông giọng khinh miệt nhất.

Anh cười phá lên. Không thể bỏ lỡ cơ hội chứng kiến sự kiện hiếm hoi này, Samantha tháo chiếc khăn bịt mặt tạm thời xuống. Gabriel đang nằm ườn trên ghế, miệng cười toe toét cong lên làm hằn sâu những nếp nhăn hấp dẫn quanh mắt anh.

Trong suốt buổi tối còn lại, anh là một người đồng hành lý tưởng để cùng ăn tối, cho cô cái nhìn thoáng qua về sự quyến rũ huyền thoại đã từng cám dỗ rất nhiều phụ nữ ganh đua để tranh giành tình cảm của anh. Sau khi hoàn tất nốt món thạch, sử dụng thìa thay vì các ngón tay, anh đứng lên và đưa tay ra cho cô.

Samantha chấm nhẹ môi bằng khăn ăn, lo sợ rằng cô sẽ sẵn sàng theo anh tới bất kỳ đâu. “Bây giờ đã rất muộn, thưa ngài, tôi thực sự nên rút lui về nghỉ.”

“Chưa thể đi được. Tôi có thứ này muốn chỉ cho cô.”

Không thể cưỡng lại lời mời tha thiết, Samantha đứng lên và đặt tay vào trong tay anh, sự cảnh giác của cô ngày càng tăng.

Sử dụng cây gậy để dẫn đường, anh hộ tống cô đi từ phòng ăn và đi xuống một hành lang dài và mờ ảo để tới một cánh cửa đôi mạ vàng mà cô chưa bao giờ chú ý trước đây.

Dò tìm tay cầm bằng đồng, anh đẩy mạnh để mở cả hai cánh cửa cùng một lúc.

“Ôi, trời ơi!” Samantha thở ra, cái nhìn hướng thẳng đến một cảnh tượng vượt ngoài sự tưởng tượng của cô.

Đó là phòng khiêu vũ cô đã từng biết khi cô lần đầu tiên đi thăm quan toà nhà. Nhưng thay vì nhìn căn phòng từ trên xuống ở phòng thư viện, cô lại đường hoàng đứng ngay ở trung tâm nơi lộng lẫy tráng lệ này. Mọi cây nến trên giá treo bằng đồng đều được thắp sáng, toả ra ánh sáng rực rỡ lung linh lên lớp đá lát Venice với vân đá màu xanh lam. Những hàng cửa sổ kiểu Pháp được bao quanh bởi khung cửa hình bán nguyệt tráng men duyên dáng nhìn thẳng ra khu vườn tràn ngập ánh trăng.

Gabriel dựa cây gậy vào bức tường. Anh không cần nó tại đây. Không có bất kỳ thứ đồ đạc để ngổn ngang nào để cản trở, không có những bức tượng nhỏ tinh tế để làm vỡ.

“Tôi lấy làm hân hạnh được mời cô nhảy điệu này, thưa quý cô?” anh hỏi, đưa tay ra mời cô.

“Chính ngài đã tập nhảy phải không?” Samantha nói với giọng điệu buộc tội, nhớ đến những giai điệu bí ẩn và những tiếng va đập khó hiểu cô nghe thấy từ phòng giải trí. “Tôi đã nghĩ ông Beckwith và bà Philpot đang hẹn họ lén lún giữa đêm.”

Gabriel vẫn đang cười khi anh dẫn cô đến trung tâm của căn phòng với sàn nhà sáng bóng. “Tôi nghi ngờ rằng tôi còn để cho họ chút sức lực nào. Beckwith và tôi thường xuyên cụng đầu nhiều đến mức tôi không thể kể hết và ngón chân tội nghiệp của bà Philpot chắc sẽ chẳng bao giờ bình phục nếu tôi không đi tất thay cho đi giầy. Chúng tôi sớm nhận ra rằng tôi là sự thất bại đáng thương trong cả hai điệu nhảy mơ-nuet và nhảy đồng quê.

“Nếu như ngài không thể cảm nhận được bạn nhảy của mình,” cô mở lời, nhớ đến những từ ngữ trước đó của anh.

“…Tôi không thể tìm được bạn nhảy. Đó là lý do tại sao tôi phải dành cả đêm qua để nhảy van-xơ với Beckwith.” Anh thở dài. “Thật đáng tiếc là bà Philpot không thể nhảy van-xơ.”

“Nhảy van-xơ?” Samantha nhắc lại, không thể dấu nổi sự ngạc nhiên. “Tại sao, chính ngài Tổng giám mục đã lên án nó là cực điểm của sự trụy lạc!”

Ánh mắt Gabriel loé lên sự hớn hở. “Thử hình dung xem ông ta sẽ nghĩ gì nếu ông ta nhìn thấy tôi nhảy van-xơ với chính quản gia của mình.”

“Thậm chí Hoàng tử xứ Wales còn quả quyết đây là điệu nhảy cực kỳ không đứng đắn khi phái nam ôm quá sát phái nữ. Rằng quá gần sát nhau giữa hai bên chỉ dẫn đến những lối cư xử không thích hợp.”

“Thật sự?” Gabriel thì thầm, âm điệu giống như bị kích thích vì hấp dẫn hơn là cảm thấy chướng tai gai mắt. Anh gài những ngón tay của anh vào những ngón tay của cô, kéo cô gần sát hơn nữa.

Hơi thở của Samantha dồn dập, như thể cô vừa được quay mấy vòng xung quanh phòng khiêu vũ. “Điệu nhảy tân tiến như vậy có thể được chấp nhận ở Vienne và Paris, thưa ngài, nhưng nó bị cấm ở tất cả phòng khiêu vũ ở London.”

“Chúng ta không ở London,” Gabriel nhắc cô, kéo cô vào trong vòng tay mình.

Anh gật đầu hưóng về phía thư viện. Chỉ có duy nhất một người hầu không thể nhìn rõ mặt bắt đầu chơi đàn clavico. Gabriel mở rộng một bàn tay đặt lên cái lưng nhỏ bé của cô, cuốn cô theo các chuyển động, dẫn dắt bởi giai điệu da diết của bài nhạc “Barbara Allen.” Bản ballad buồn bã, kể về câu chuyện với những cơ hội đã bỏ lỡ và tình yêu đã mất, đã luôn là một trong những bản nhạc yêu thích của Samantha. Trước đây cô chưa bao giờ nghe thấy nó được chơi trong các điệu van-xơ, nhưng nó thích hợp một cách hoàn hảo với các nhịp phách lả lướt của điệu nhảy.

Khi cơ thể anh đã chìm trong với giai điệu nhịp nhàng không thể cưỡng lại được, Gabriel cảm thấy sự duyên dáng tự nhiên của anh đã trở lại. Anh nhắm mắt lại, còn có một thứ gì khác, có lẽ là những cảm giác ngọt ngào hơn nữa cũng đã quay trở lại với anh, cảm giác khi ôm lấy cơ thể nữ tính ấm áp đang dựa sát cơ thể anh, tiếng cọ xát mượt mà của chiếc váy lụa của cô, sự tin tưởng khi cô giao bản thân mình để anh dẫn đi. Đây là lần đầu tiên kể từ sau sự kiện Trafalgar, Gabriel không tiếc nuối vì đã mất đi ánh sáng. Lướt đi trong căn phòng khiêu vũ trống trải với Samantha ôm trong tay, anh cảm thấy lại có tất cả một lần nữa.

Xoay đầu lại với một tiếng cười hân hoan, anh kéo cô xoay tít vài vòng xung quanh phòng khiêu vũ.

Vào lúc những giai điệu cuối cùng của bản nhạc Barbara Allen kết thúc, họ cùng ngừng thở vì đang cùng nhau cười phá lên. Khi tiếng đàn clavico bắt đầu bài nhạc “Come Live with Me,” một giai điệu vui vẻ phù hợp với một điệu nhảy đồng quê hơn là một điệu van-xơ, các bước nhảy của họ chậm lại rồi dừng hẳn. Gabriel vẫn ôm chặt lấy Samantha, quyến luyến khi phải buông cô và buông cả thời khắc này.

“Nếu như ngài đang cố thuyết phục tôi ngài văn minh thế nào, ngài đang thất bại một cách khốn khổ,” cô chỉ ra.

“Có lẽ bên dưới những tính cách tinh tế và làn váy lụa đẹp đẽ này của chúng ta, chúng ta chỉ đều là những kẻ thô lỗ ở trong tim.” Nâng bàn tay của cô lên sát miệng, anh đặt một nụ hôn vào giữa gan bàn tay cô, cho phép môi anh nấn ná trên là da mượt mà của cô. “Kể cả cô, cô Wickersham nghiêm khắc và hoàn hảo của tôi.”

Không thể nhầm lẫn được cái âm điệu khàn khàn này lại phát ra từ giọng nói của cô. “Nếu như tôi sở hữu bản tính hay hoài nghi, thưa ngài, tôi có thể nghi ngờ rằng ngài tạo ra khung cảnh này không phải để xin lỗi, mà là để quyến rũ.”

“Cô thích cái nào hơn?” Không còn có thể cưỡng lại sự cám dỗ, Gabriel cúi đầu, tìm câu trả lời trực tiếp từ môi cô.

Samantha nhắm mắt lại, như thể làm như thế cô có thể phủ nhận mọi tội lỗi sắp xảy ra. Nhưng nó không thể phủ nhận được sự rùng mình run rẩy vì khao khát đang xuyên qua cô khi môi Gabriel chà sát môi cô bằng những cái vuốt ve êm dịu. Nụ hôn lần này không giống như nụ hôn họ đã chia sẻ trong thư viện. Đây là sự tấn công đầy đam mê vào mọi giác quan của cô. Đây là một nụ hôn của kẻ đang yêu – một ví dụ khoan thai của những lạc thú mà anh mang lại, thậm chí còn hấp dẫn và nguy hiểm hơn cho trái tim cô đơn của cô.

Anh vuốt ve những đường cong đầy đặn của môi cô bên dưới môi anh, vỗ về chúng tách ra, để chấp nhận chận sự tin tưởng ngọt ngào của lưỡi anh. Khi hơi nóng mượt như nhung của nó tràn vào khoang miệng cô, tìm tòi ngày càng sâu cho mỗi chuyển động vuốt ve, Samantha cảm thấy cô đang tan chảy trong anh, cảm thấy sức kháng cự cuối cùng của cô đã bị cuốn bay. Đột nhiên, cô là kẻ ăn mày được đi dự tiệc, bữa tiệc của mọi giác quan trong cơ thể đã bị từ chối quá lâu, cô muốn ấn mình vào trong anh, làm thoả mãi mọi khao khát của cô vớí niềm khoái cảm không ngừng với nụ hôn của anh.

Khi lưỡi cô tham gia vào điệu nhảy nguyên thuỷ, thưởng thức hương rượu vang ngọt ngào của anh, anh gầm sâu trong họng. Anh không cần ánh sáng vẫn trượt bàn tay vào bên trong áo trẽn của cô và tìm được bộ ngực mềm mại qua làn áo lót bằng lụa, để vân vê nhẹ nhàng ngón cái tên đầu vú đã căng phồng của cô cho đến khi cô rên rỉ trong miệng anh, bị cuốn đi trong khoái cảm mãnh liệt dù bị cấm đoán.

Ngượng ngùng vì tiếng rên rỉ bất lực và lo sợ những ngón tay đầy tham lam của anh có thể liều lĩnh xâm chiếm những nơi khác nữa, Gabriel kéo giật tay và miệng ra khỏi Samantha.

Đấu tranh để kiềm chế hơi thở hổn hển khàn đặc, anh dựa trán vào trán cô. “Cô chưa hoàn toàn tin tưởng tôi, phải không, cô Wickersham?”

“Tại sao ngài lại nói một điều như vậy?”

Nhận ra âm điệu hoảng hốt trong giọng nói của cô là kết quả của sự vô ý của anh, anh tìm cách rúc vào vành tai mảnh mai của cô và thì thầm, “Bởi vì, thật khiến tôi rất thất vọng, cô rõ ràng là có mặc đồ lót.”

Bản nhạc vừa kết thúc vào đúng thời khắc đó, sự im lặng đột ngột như nhắc họ rằng vẫn còn có một khán giả ở trong thư viện.

“Tôi sẽ chơi một điệu khác nhé, thưa cậu chủ?” Giọng nói vui vẻ của ông Beckwith vang lên từ phía lan can mạ vàng, như khẳng định với họ rằng người quản gia không biết chút gì về vở kịch vừa diễn ra trên sàn phòng khiêu vũ.

Vẫn chính là Samantha gom hết sự dũng cảm để kéo cô ra khỏi cánh tay của anh, và cũng chính cô đã lên tiếng, ‘Không, cám ơn, ông Beckwith. Đức ngài Sheffield cần phải nghỉ ngơi. Ngài sẽ bắt đầu buổi học vào sáng mai vào lúc hai giờ.” Giọng nói của cô không còn dứt khoát khi cô quay về phía Gabriel và nói. “Cám ơn về bữa tối, thưa ngài.”

Thích thú về sự biến hoá trở lại thành cô y tá nghiêm khắc, anh gật đầu chào kiểu cách. “Và xin cám ơn, cô Wickersham… vì điệu nhảy.”

Anh nghiêng đầu để nghe tiếng bước chân chạy trốn của cô, tự hỏi, dù không phải lần đầu tiên, cô y tá của anh đang dấu diếm bí mật gì đó.

Ông Beckwith trở lại phòng chung của người hầu thì thấy bà Philpot đang ngồi một mình trước lò sưởi, đang thưởng thức tách chè nóng.

“Tối nay thế nào rồi?” bà nói.

“Tôi dám nói là thành công xuất sắc. Đó đúng là thứ họ đang cần. Nhưng chúng ta không được kín đáo như chúng ta mong đợi. Có vẻ như, cô Wickersham đã bắt gặp chúng ta trong phòng giải trí vào tối qua.” Ông nén cười. “Cô ấy nghĩ hai chúng ta đang lén lút hẹn hò giữa đêm.”

“Thử tưởng tượng điều này xem.” Bà Philpot nâng chén trà lên sát môi để che dấu đi nụ cười.

Ông Beckwith lắc đầu. “Ai có thể tưởng tượng một ông già độc thân kiểu cách và một bà quả phụ điềm đạm lại đang lóng ngóng sờ soạng nhau trong bóng tối giống như đôi trẻ đang cuồng yêu?”

“Ai thật sự ư? Đổ nốt nước chè vào trong lò sưởi, bà Philpot bắt đầu gỡ từng cái kẹp tóc.

Khi suối tóc như tấm lụa đen phủ xung quanh vai bà, Beckwith với xuống và luồn những ngón tay vào chúng. “Tôi luôn luôn yêu mái tóc của bà, bà biết mà.”

Bà nắm lấy bàn tay mũm mĩm của ông và ấn nó vào bên má mình. “Và tôi vẫn luôn luôn yêu ông. Ít ra từ khi ông lấy hết dũng cảm để gọi tên bà quả phụ trẻ cô đơn là “Lavinia” thay vì gọi ‘bà Philpot’ ”.

“Bà có nhận ra rằng đã hơn hai mươi năm trôi qua rồi không?”

“Nó giống như mới chỉ ngày hôm qua. Ông chơi cho họ bài nhạc nào?”

“ ‘Barbara Allen’ và bài yêu thích của bà, ‘Come Live with Me.’”

“ ‘Hãy đến sống với em và là tình yêu của em’” bà đọc lên, trích dẫn bài thơ vượt thời gian của Marlowe.

“ ‘ Và chúng ta sẽ cùng nhau dùng sự khoái lạc để chứng minh,’ ” ông kết thúc, kéo bà đứng dậy.

Bà ngước lên mỉm cười với ông, đôi mắt bà long lanh giống như ánh mắt của một cô gái. “Ông có nghĩ cậu chủ sẽ sa thải chúng ta nếu cậu ta biết chuyện?”

Beckwith lắc đầu trước khi nhẹ nhàng hôn bà. “Từ những gì tôi chứng kiến tối nay, tôi nghĩ cậu ấy sẽ ghen tị với chúng ta.”

6 thoughts on “Yours Until Dawn – Chapter 13

  1. Cám ơn bạn thật nhiều nha. Sáng ra đọc chap này thấy có tình thần hẳn lên😛

  2. Ngày 20/10 vừa có lời chúc vừa có chapter mới của em Moko, thật là thích! Cảm ơn em Moko! Chúc em có ngày 20/10 thật nhiều niềm vui và bất ngờ dễ thương!

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s