Yours Until Dawn – Chapter 10


35

Người dịch: Thỏ Ngọc

-o0o-

Cecily thương yêu của tôi,

Em đã chọn được ưu điểm nào của tôi hấp dẫn em nhất hay chưa? – Sự rụt rè hay sự khiêm tốn của tôi…

 

Khi Samantha nghe thấy một tiếng nổ như bị bóp nghẹt, cô ngồi bật dậy ở trên giường, cảm thấy kinh hoàng vì nó gần giống với tiếng súng nổ.

“Cô Wickersham? Cô đã tỉnh chưa?”

Khi ông Beckwith gõ vào cửa lần nữa, cô đưa tay áp lên ngực, cố gắng kìm lại trái tim đang đập thình thịch. Liếc nhìn về phía cái rương ở góc phòng, cô nhớ đến khẩu súng của Gabriel vẫn đang bị nhét sâu ở dưới đấy, bên cạnh những lá thư của anh.

Cô tung chăn ra và leo ra khỏi giường, đeo kính lên đôi mắt lờ mờ chưa tỉnh ngủ. Sau khi Gabriel đuổi cô ra ngoài, cô đã trải qua  thời gian còn lại của tối nằm co ro trong khổ sở, tự thấy cô là một kẻ ngu ngốc khi đã để anh một mình trong tình trạng như vậy. Cuối cùng, gần sáng cô cũng phải buông trôi để chìm trong giấc ngủ không mộng mị, kết quả của việc kiệt sức hoàn toàn.

Khoác lên người chiếc áo choàng, cô mở  chốt cánh cửa.

Mặc dù trông ông Beckwith như thể ông cũng đã có một đêm không ngủ, ít ra đôi mắt đỏ ngầu của ông vẫn ánh lên những nét vui vẻ. “Xin lỗi vì đã làm phiền cô, thưa cô, nhưng cậu chủ muốn gặp cô trong thư viện. Tất nhiên, nếu cô thấy thuận tiện.”

Samantha cau mày hoài nghi. Trước đây, sự thuận tiện của cô chắc chắn chưa bao giờ là mối quan tâm của Gabriel. “Được thôi, ông Beckwith. Thưa lại với anh ta là tôi sẽ xuống ngay.”

Cô làm vệ sinh và mặc quần áo chăm chút hơn ngày thường, lóng ngóng sờ soạng cái tủ quần áo hạn hẹp của cô để tìm cái gì đó mặc nhưng không phải màu xám, đen hoặc nâu. Cuối cùng cô buộc phải chọn mặc một cái áo choàng chiết eo cao bằng vải nhung màu xanh thẫm. Cô cẩn thận buộc một dải ruy-băng qua những lọn tóc được búi chặt. Khi cô dừng lại và cúi nghiêng người để nhìn ngắm bản thân qua chiếc gương trên bàn trang điểm để cô có thể vuốt thẳng lại những lọn tóc xoăn xót lại bằng những ngón tay thì cô nhận ra rằng cô thật lố bịch đến thế nào. Sau tất cả, đó không phải điều mà Gabriel có thể đánh giá cao cố gắng của cô.

Lắc đầu với hình ảnh của mình trong gương, cô vội vã ra cửa. Chỉ năm giây sau đã vội vàng quay lại bàn trang điểm để chấm nhẹ một ít hương cỏ roi ngựa vị chanh đằng sau tai và một ít vào hõm bên cổ họng.

Samantha đứng chần chừ bên ngoài cửa thư viện, dạ dày cô nhộn nhạo với sự xốn xang kỳ lạ. Phải mất một phút để cô xác định cảm xúc lạ lẫm này là sự xấu hổ. Cô thật là vô lý, cô tự nói với chính mình. Cô và Gabriel đã có chung với nhau với nhau một nụ hôn khi say rượu, không có gì khác. Nó không phải như mỗi lần cô nhìn vào miệng anh, cô sẽ nhớ đến cái cách nó dò tìm miệng cô – cái cách đầy chỉ huy mà môi anh áp mạnh lên môi cô, hơi nóng chếnh choáng khi lưỡi anh cướp đoạt…

Đồng hồ ở phía cầu thang bắt đầu đổ chuông điểm mười giờ, kéo cô thoát khỏi tình trạng mơ màng. Vuốt thẳng vạt áo, Samantha gõ mạnh vào cánh cửa.

“Vào đi”

Tuân theo mệnh lệnh cộc lốc, cô mở cửa thì thấy Gabriel đang ngồi đằng sau bàn, giống y như tối hôm trước. Nhưng lần này, không có ly trống rỗng, không có chai rượu scotch và nhân từ thay không có thêm bất kỳ thứ vũ khí chết người nào ngoài cái dụng cụ mở thư.

“Chào buổi sáng, thưa Đức ngài,” cô nói, rón rén đi vào trong phòng. “Tôi thấy thật hài lòng khi thấy rằng ngài vẫn còn sống.”

Gabriel day trái bằng mu bàn tay. “Tôi cầu Chúa rằng tôi đã không như thế. Nhưng ít ra cái tiếng đập thình thịch như quỷ trong đầu tôi mãi vẫn không ngừng.”

Quan sát gần hơn cho thấy anh không hẳn đã vô sự thoát khỏi sự kiện đêm hôm qua. Mặc dù anh đã đổi quần áo sạch, hàm anh đã sẫm lại với bộ râu vàng sậm mọc lởm chởm. Lớp da xung quanh vết sẹo trông như bị cấu véo và xanh nhợt nhạt, vết thâm đen dưới mắt sâu hơn bình thường.

Vẻ duyên dáng gọn gàng của anh vào tối hôm qua đã biến mất, thay vào đó là một dáng điệu cứng nhắc, điều này như để thừa nhận đây là vì giữ nghi lễ chứ không phải do sự thiếu thoải mái tất yếu anh đang phải chịu đựng mỗi lần anh dịch chuyển đầu.

“Mời ngồi.” Khi cô đã ngồi xuống, anh nói, “Tôi xin lỗi khi gọi cô đến quá bất ngờ thế này. Tôi nhận ra rằng tôi đã làm ngắt quãng việc đóng gói đồ đạc của cô.”

Quá bối rối, cô há hốc mồm, nhưng trước khi cô có thể nói điều gì, anh đã tiếp tục, ngón tay thon dài của anh chơi đùa với quai móc bằng đồng của cái mở thư. “Tất nhiên, tôi không thể đổ lỗi cho cô việc dời đi. Lối cử xử của tôi vào tối hôm qua là không thể chấp nhận được. Tôi muốn đổ lỗi điều này vì men rượu, nhưng tôi sợ rằng tình trạng ốm yếu của tôi và kết quả kiểm tra tồi tệ mới thực sự chịu trách nhiệm chính. Tuy nhiên điều này đã xảy ra, tôi có thể đảm bảo với cô rằng tôi không có sở thích dành sự quan tâm của mình đến những người hầu gái trong nhà.”

Samantha cảm thấy một cú nhói đau kỳ lạ xung quanh tim.  Cô đã gần như tự cho phép mình quên rằng đối với anh cô chỉ như là – một người hầu. “Ngài có hoàn toàn chắc chắn về điều này không, thưa Đức ngài? Tôi tin rằng tôi đã nghe thấy bà Philpot đề cập đến sự cố của một cô hầu gái rất trẻ ở phía sau hầm nhà…”

Gabriel ngẩng ngay đầu hướng về phía cô, nhăn mặt vì cử động đó. “Tôi chưa đến mười bốn tuổi khi điều đó xảy ra! Và như tôi đã nhắc. Musette là người duy nhất tôi có liên quan…” Anh im bặt, đôi mắt hẹp lại khi anh nhận ra rằng cô cố tình khiêu khích anh.

“Ngài có thể để lương tâm mình thanh thản, thưa Đức ngài,” cô quả quyết với anh, chỉnh lại gọng kính. “Tôi không phải là bà cô không chồng đói khát tình yêu, người tin rằng mọi người đàn ông cô ta gặp gỡ đều không thoát khỏi say mê. Tôi cũng không phải là cô gái mới lớn gàn gàn hâm hâm bị xúc động chỉ với một nụ hôn vụng trộm.”

Mặc dù ngôn ngữ diễn đạt của Gabriel vốn đã sắc bén, anh vẫn bị cứng lưỡi.

“Với mức độ mà tôi liên quan,” cô nói thản nhiên không đúng với cảm xúc của cô, “Chúng ta có thể giả vờ rằng một chút sơ ý của ngài chưa bao giờ xảy ra. Bây giờ, nếu ngài thứ lỗi,” cô nói, đứng lên khỏi ghế. “Trừ phi ngài tìm ra lý do để tôi dọn đồ ra đi, tôi có vài việc…”

“Tôi muốn cô ở lại,” anh thốt lên.

“Gì ạ?”

“Tôi muốn cô ở lại,” anh lặp lại. “Cô tuyên bố cô đã từng là nữ gia sư. Do vậy, tôi muốn cô dạy cho tôi.”

“Dạy ngài điều gì, thưa Đức ngài? Mặc dù tính cách ngài thiếu sự tao nhã lịch sự nhất định, ở mức độ tôi biết, ngài rất giỏi viết thư và các con số.”

“Tôi muốn cô dạy tôi làm cách nào để sống trong tình trạng này.” Anh nâng cả hai bàn tay lên, gan bàn tay ngửa ra, để lộ sự run rẩy nhè nhẹ. “Tôi muốn cô dạy tôi làm người mù là thế nào.”

Samantha ngồi trở lại ghế. Gabriel Fairchild không phải là người đàn ông biết cầu xin. Lúc này đây anh vừa mới bộc lộ cả niềm kiêu hãnh lẫn tâm hồn anh cho cô. Trong một khoảnh khắc, cô không thể thốt nên lời.

Hiểu nhầm sự ngập ngừng của cô là vì hoài nghi, anh nói, “Tôi không thể hứa sẽ là một trong những học sinh dễ chịu  nhưng tôi sẽ cố gắng hết mức có thể.” Bàn tay anh nắm chặt lại. “Với tư cách vừa rồi của tôi, tôi nhận ra rằng tôi không có quyền đề nghị điều này với cô, nhưng–”

“Tôi nhận lời,” cô nói nhẹ.

“Cô đồng ý?”

“Tôi đồng ý. Nhưng tôi muốn cảnh báo ngài rằng tôi có thể là một người đốc công rất nghiêm khắc. Nếu như ngài không hợp tác, ngài có thể phải chịu đựng những lời quở trách.”

Một nụ cười thoáng qua trên môi anh. “Cái gì, không phải đuổi học hay sao?”

“Chỉ khi ngài quá xấc xược.” cô đứng lên lần nữa. “Bây giờ, nếu ngài cho phép, tôi có một số bài tập cần chuẩn bị.”

Khi cô đi gần đến cửa thì Gabriel lại nói, giọng anh cộc lốc. “Về tối qua?”

Cô quay lại, gần như biết ơn vì anh không thể nhìn thẩy tia sáng hy vọng trong mắt cô. “Vâng?”

Vẻ mặt bị tàn phá của anh không có chút gì là nhạo báng như cô đã từng thấy. “Tôi hứa với cô rằng đánh giá lầm lẫn đáng tiếc này sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

Mặc dù Samantha cảm thấy dạ dày như lộn nhào xuống tận chân, cô vẫn cố gắng thêm vào giọng nói tiếng cười vui vẻ. “Rất tốt, thưa Đức ngài. Tôi chắc là bà Philpot và tất cả các cô hầu sẽ ngủ ngon lành hơn trên giường họ vào tối nay.”

—-

Chiều tối hôm đó đến lượt Samantha mời Gabriel đến. Cô đã cố ý chọn một căn phòng đầy nắng cho bài học đầu tiên giữa họ, tin rằng một không gian rộng rãi là thích hợp nhất cho kế hoạch của cô. Ông Beckwith rạng rỡ dẫn Gabriel vào phòng, sau đó quay lưng đi ra cửa, cả quãng đường đều cúi đầu. Khi ông kéo cánh cửa đóng lại, Samantha có thể thề rằng người quản gia đã nháy mắt với cô, mặc dù cô biết rằng nếu như điều này lộ ra, ông sẽ thề thốt rằng ông đơn giản chỉ có vài vết bồ hóng trong mắt ông.

“Xin chào, thưa Đức ngài. Tôi nghĩ chúng ta sẽ bắt đầu bài học với cái này.” Bước lên phía trước, Samantha ấn một vật mà cô đang cầm vào tay Gabriel.

“Cái gì đây?” Anh thận trọng cầm lấy giữa hai ngón tay, như thế cô có ý định đưa anh một con rắn trong vườn.

“Đó là một trong những cây gậy đi dạo cũ của ngài. Và là một cái rất nhã nhặn. Tôi nên nói thêm điều này.”

Khi những ngón tay thanh nhã của Gabriel thăm dò cái đầu sư tử xinh xắn được khắc trên cán tay bằng ngà voi của cây ba toong, anh lại cau mày với chút nghi ngờ. “Một cây gậy chỉ đường có gì là tốt khi tôi không thể nhìn thấy mình đang đi tới đâu?”

“Đó chính là chủ định của tôi. Nó xuất hiện nếu ngài không còn muốn làm hỏng đồ đạc trong nhà giống như một con gấu nhảy điệu vanxơ, ngài cần phải biết phía trước là cái gì trước khi ngài lao đầu vào nó.”

Biểu hiện của anh giống như đang trầm ngâm nhiều hơn, Gabriel nâng cây ba toong và quét thành một vòng cung lớn. Samantha cúi người tránh né khi có tiếng gió rít qua tai. “Không phải như thế! Đây không phải là đấu kiếm!”

“Nếu đúng là như thế, tôi chấp nhận một trận phân thắng bại.”

“Chỉ xảy ra nếu đối thủ của ngài cũng mù.” Thở dài với vẻ bực tức, Samantha tiến lại phía sau của anh. Vươn tay vòng ra, cô nắm lên những ngón tay của anh cho đến khi chúng nắm thật chắc lấy cái đầu được chạm khắc của cây ba toong. Cô hạ thấp cái đầu bịt dưới của cây gậy để chạm xuống sàn, sau đó bắt đầu hướng tay anh thành một vòng cung nhẹ nhàng. “Như thế này. Chi đu đưa nó nhẹ thôi. Đi tới đi lui. Đi đi lại lại.”

Lặng đi với sự thôi miên của cô, với giai điệu du dương, hai cơ thể họ đung đưa cùng nhau theo nhịp điệu của điệu nhảy nguyên sơ. Samantha đột nhiên nảy ra một ý niệm ngớ ngẩn khi ấn má mình vào sau áo sơ mi của anh. Anh có mùi ấm áp và mùi đàn ông thật tuyệt vời, giống như những vạt rừng gỗ thông được tắm nắng trong một chiều mùa hè chậm rãi.

“Um…Cô Wickersham?”

“Hmmmm?” cô đáp lại, vẫn đang đắm chìm trong mộng mị mơ hồ.

Giọng nói của Gabriel run run vì cố kiềm chế sự thích thú. “Nếu như đây là cây gậy dò đường, chúng ta có nên đi dạo không nhỉ?”

“Oh! Tất nhiên là chúng ta nên đi rồi!” Kéo giật người ra khỏi anh, cô vuốt một lọn tóc khỏi gò má nóng bừng của cô. “Ý tôi là, tất nhiên là ngài nên đi. Nếu ngài bước từ đây tới góc ở đằng kia, tôi đã nghĩ cách để tạo ra đường đi và chướng ngại vật để ngài có thể thực hành kỹ năng cho ngài.”

Không nghĩ ngợi gì, cô đưa cẳng tay ra để ngoắc giữ anh lại. Gabriel cứng người, phản kháng bằng việc các cơ bắp căng lên. Cô kéo nhưng đôi ủng của anh chẳng có dấu hiện nhúc nhích chút nào. Samantha nhận ra rằng đây là lần đầu tiên cô từng cố gắng để dẫn anh đi. Thậm chí khi Beckwith hộ tổng anh đi xung quanh nhà, người quản gia chưa bao giờ thực sự dám chạm vào anh trừ khi đó chỉ là chạm nhẹ để hướng anh về phía anh muốn.

Cô đợi để anh giũ tay cô ra, rồi quát to lên rằng anh sẽ không chịu đựng việc bị dẫn đi như kiểu của một đứa trẻ con vô dụng. Nhưng sau một thoáng, cô cảm thấy sự căng thẳng bắt đầu giãn dần ra bên cạnh cô, vẫn là sự cầm nắm vững chãi nhưng nhẹ nhàng. Mặc dù anh vẫn có sự miễn cưỡng nhất định, khi cô di chuyển, anh di chuyển cùng với cô.

Với sự giúp đỡ của Peter và Phillip, cô đã chuẩn bị một đôi ghế sofa Grecian, ba cái ghế và hai cái ghế dài có đệm xếp thành một nhóm tạo thành một phòng khách lộn xộn. Xen kẽ trong đó là hai hoặc ba cái bàn ngẫu nhiên và cặp cột Doric có đặt bức tượng bằng đá cẩm thạch mô phỏng nữ thần Athena, nữ thần của sự uyên bác và nữ thần Diana, nữ thần săn bắn. Samantha thậm chí còn chuẩn bị một vài bức tượng nhỏ bằng sứ và một số đồ vật dễ vỡ ở trên bàn, vì tin rằng Gabriel cần phải học cách tìm đường xung quanh những chướng ngại nhỏ  cũng như chướng ngại lớn.

Cô dẫn anh anh đến địa điểm bắt đầu của bài học. “Yêu cầu thực sự rất đơn giản. Tất cả điều ngài phải làm là sử dụng cây gậy dò đường để tìm đường đi đến phía bên kia của phòng khách.”

Anh nhướn mày về phía trước. “Nếu tôi không thành công, cô sẽ dùng cái này đánh phạt tôi phải không?”

“Sẽ như thế nếu ngài không nói năng lịch sự.”

Mặc dù Samantha buộc bản thân phải tránh xa anh, cô cũng không thể ngăn bàn tay cô giơ lên với chút run rẩy vô lực vòng xung quanh vai anh.

Thay vì quét qua, Gabriel đâm cây gậy dò đường về phía trước bằng một chuyển động hơn cả liều lĩnh. Khi cây ba toong sượt qua cái cột đầu tiên, bức tượng bán thân với nụ cười tự mãn ở phía trên đỉnh cột bắt đầu đung đưa. Samantha lao vội về phía trước, giữ lấy bức tượng nữ thần Diana trước khi nó rơi vỡ xuống sàn.

Lảo đảo dưới sức nặng của bức tượng, cô nói. “Lần đầu tiên thử thế là khá tốt! Nhưng ngài có thể thử lại chỉ với một chút xíu khéo léo hơn nữa. Thử nghĩ đến chúng như là một tác phẩm mê cung cắt tỉa bằng cây cảnh ở Vauxhall,” cô dẫn chứng, đề cập đến khu vườn tuyệt đẹp như huyền thoại ở London. “Ngài sẽ không đi lao vào một trong những nơi như thế đúng không?”

“Bình thường khi một quý ông thành công tìm được đường trong một mê cung, sẽ có giải thưởng nào đó chờ họ ở phần trung tâm.”

Samantha cười thích thú. “Điều Theseus tìm thấy chỉ là Minotaur đang chờ anh ta.”

(Minotaur là một quái vật nửa người nửa bò trong thần thoại Hi Lạp. Mọi chuyện bắt đầu khi Minos muốn làm vua xứ Crete nên ông cầu xin thần biển Poseidon. Poseidon đã cho ông một con bò trắng đẹp tuyệt trần để ông chứng tỏ lòng thành của mình. Nhưng mê mẩn trước vẻ đẹp của con bò, Minos đã đem một con bò giả để thế. Tức giận, thần Poseidon đã trừng phạt Minos bằng cách hóa phép cho hoàng hậu của Minos, Pasiphaë, yêu con bò đó. Hoàng hậu đã ra lệnh kiến trúc sư Daedalus làm một con bò cái bằng gỗ cho bà chui vào để giao phối với con bò đó và kết quả là sự ra đời của Minotaur.

Minotaur đã gieo rắc kinh hoàng cho toàn đảo Crete nên vua Minos ra lệnh cho Daedalus làm một một mê cung để nhốt nó lại. Mỗi năm, ông đem 7 người con trai và 7 người con gái từ Athena vào cho Minotaur ăn thịt.

Minotaur đã bị tiêu diệt bởi anh hùng Theseus sau khi chàng nghe việc làm tàn ác của vua Minos. Anh đã giết được Minotaur nhờ sự giúp đỡ của Ariadne, con gái vua Minos. Nhờ cuộn chỉ của cô đưa mà anh đã tìm đường thoát được khỏi mê cung.)

Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/Minotaur

“Nhưng sự gan dạ và lòng dũng cảm của chàng dũng sĩ trẻ tuổi đã đánh thắng quái vật và dành được trái tim của công chúa Ariadne”

“Anh ta sẽ không bao giờ dám liều lĩnh như vậy nếu không có một cô gái thông minh đưa anh ta một thanh kiếm đã bỏ bùa và một cuộn chỉ mà anh có thể theo đó thoát ra ngoài,” cô nhắc nhở anh. “Nếu ngài là Theseus, thì giải thưởng nào ngài mong muốn?”

Một nụ hôn.

Câu trả lời tự động dâng lên trên môi Gabriel, khiến các dây thần kinh của anh thậm trí trở nên bực bội. Anh thực sự bắt đầu hối hận vì lời hứa trịnh trọng sáng nay. Nếu như điệu cười khàn khàn giống như gái điếm hạng sang của cô y tá không quá đối lập với thái độ nghiêm túc của cô.

Có lẽ đó chỉ là vì anh không thể nhìn thấy. Nếu như anh có thể thấy đôi môi của cô, anh sẽ không ngừng nghĩ đến hương vị ngọt ngào khi anh nếm chúng bằng đôi môi anh.

Anh lãng phí cả một buổi sáng bất thường để tự hỏi đôi môi đó màu gì. Chúng có màu hồng dịu dàng, giống như mặt trong của nửa vỏ sò tinh tế bị cháy dướt lớp cát ngọt ngào? Chúng có màu hồng tối của bông hoa lớn lên tại nơi hoang dại trên những cánh đồng trải gió? Hay chúng có màu đỏ san hô căng mọng của loại quả kỳ lạ trên đảo khiến cho lưỡi và giác quan của bạn phải reo lên hài lòng? Và màu sắc của đôi môi kia có thể tạo sự khác biệt gì khi anh đã biết chúng đầy đặn ngọt ngào như thế nào – phù hợp một cách hoàn hào cho những lạc thú của nụ hôn?

“Tôi không biết phần thưởng của ngài là gì!” cô kêu lên khi anh không trả lời. “Nếu ngài chăm chỉ luyện tập, ngài sẽ nhanh chóng thành thạo do vậy ngài sẽ không còn cần có tôi nữa.”

Mặc dù Gabriel nhận thức lời nói đùa của cô bằng một nụ cười miễn cưỡng, anh bắt đầu tự hỏi liệu ngày này có bao giờ đến không.

Samantha đến với anh vào ban đêm. Anh không còn dùng đến ánh sáng hay màu sắc nữa, chỉ có thể cảm nhận bằng xúc giác: sự ngọt ngào của nước hoa hương chanh của cô, sự bóng mượt của mái tóc xổ tung của cô trải ra giống như tơ sống phủ lên bộ ngực trần của anh, tiếng rên rỉ khàn khàn khi cô nép cơ thể mềm mại vào anh.

Anh rên rỉ khi cô rúc vào tai anh, liều lĩnh chạm lưỡi lên đôi môi anh, lên quai hàm cong cong của anh… và chóp mũi anh. Hơi thở ấm áp của cô như cù vào mặt anh, ngửi thấy mùi ẩm mốc của đất, mùi chín nẫu của thịt bò, mùi bít tất bị mốc treo trên bếp lửa đển hong khô.

“Cái gì thế này…”  Ngồi bật dậy, Gabriel đẩy vội cái mõm đầy lông ra khỏi mặt.

Anh ngồi hẳn dậy, dùng mu bàn tay liều mạng chùi đi chùi lại môi. Phải mất vài giây để bộ não đang mờ mịt vì buồn ngủ và mơ mộng  nhận thức được sự thật rằng đây không phải buổi tối, mà là buổi sáng và cái sinh vật nồng nhiệt đang nô đùa trên giường anh dứt khoát không phải là cô y tá.

“Sao vậy, hãy trông này!” Samantha kêu lên với sinh vật đang ở gần cuối chân giường, giọng nói của cô tràn đầy niềm tự hào. “Hai người đã có có cơ hội gặp nhau và anh chàng này thực sự thích ngài đấy!”

“Cái quỷ gì thế này?” Gabriel gặng hỏi, cố gắng túm lấy cái vật nhỏ. “Một con kangaroo?” Anh dùng sức để đẩy ra khi kẻ xâm phạm đang nhảy vụt ra từ cái háng đang nhức nhối đau đớn của anh.

Samantha cười to lên. “Đừng ngớ ngẩn như vậy! Đó chỉ là một con chó coli nhỏ đáng yêu thôi. Chiều tối hôm qua, khi tôi đang đi dạo qua căn nhà của người gác rừng thì nó chạy nước kiệu đến chào đón tôi. Tôi quyết định nó vừa vặn hoàn hảo.”

“Cho cái gì cơ?” Gabriel u rũ hỏi, đang vật lộn để giữ cái sinh vật đang quằn quại trong cánh tay dài của anh. “Tiệc trưa ngày chủ nhật?”

“Tôi sẽ nói không!” Samantha mang con quỷ nhỏ ra khỏi người anh. Với tiếng ngân nga nho nhỏ sau đó, anh suy luận rằng cô thực sự đang ôm ấp con quái vật bé nhỏ trên tay. “Nó không phải là bữa trưa. Đó là một thành tựu bé nhỏ đáng giá của chúng ta.”

Nằm lại vào chồng gối, Gabriel lắc đầu không dám tin. Ai dám nghĩ cô y tá với cái lưỡi sắc bén lại có thể thốt ra lời nói ngớ ngẩn như thế? Ít ra anh không phải nhìn thấy cô vuốt ve cái bụng đang vặn vẹo của cái sinh vật này, hoặc tệ hơn thế, cà cà mũi vào đấy. Cảm xúc sôi sục trong anh quá mới lạ khiến anh phải mất một phút để xác định nó. Anh đang ghen! Ghen với con chó lai bẩn thỉu với bộ lông thô ráp và hơi thở giống như mùi xác chết ba ngày.

“Cẩn thận đấy.” Gabriel cảnh cáo khi thẩy tiếng kêu lục tục và việc hôn mũi vẫn còn tiếp tục. “Nó có thể lây bọ chét sang cô. Hoặc bệnh đậu mùa của Pháp.” Anh thì thầm dưới hơi thở.

“Ngài không cần lo lắng về bọ chét. Tôi đã để Peter và Phillip tắm cho nó trong cái chậu giặt cũ của Meg ở ngoài sân.”

“Điều tôi quan tâm là nó ở đây để làm gì.”

“Sau đây ngài có thể cần nó làm người đồng hành. Khi tôi còn bé, chúng tôi từng sống cạnh nhà của quý ông già bị mù. Ông ấy nuôi một con chó săn nhỏ người luôn là bạn đồng hành với ông. Khi người giúp việc của ông ấy hộ tống ông đi dạo, chú chó săn luôn luôn chạy lon ton ở đằng trước với cái xích được nạm trang sức trong tay ông và dẫn ông đi quanh những viên gạch gồ ghề và những vũng bùn. Nếu như một viên than nóng đỏ bắn ra khỏi lò sưởi và rơi lên thảm, con chó sẽ sủa để báo động cho người hầu.” Như được ra hiệu, con chó nhỏ trong tay cô bắt đầu sủa inh ỏi.

Gabriel nhăn mặt. “Rất thông minh. Mặc dù tôi nghĩ chết cháy ở trên giường có vẻ hay hơn. Người đàn ông khốn khổ đó đã kết thúc trong tình trạng bị điếc cũng như mù phải không?”

“Tôi phải cho ngài biết rằng cho con chó đó là người bạn trung thành của ông, một người đồng hành đầy hữu ích cho đến ngày người đàn ông già đó chết đi. Một người hầu của ông ấy đã nói với cô hầu phục vụ phòng của chúng tôi rằng sau khi họ mai táng người bạn già, chú chó tội nghiệp đã dành nhiều ngày nằm bên ngoài hầm mộ gia đình, chờ đợi ông chủ yêu quí của nó trở lại.” Giọng cô bị nghẹn  trong chốc lát như thể cô đang vùi cái miệng ngọt ngào thơm mát của mình vào bộ lông con chó. “Đó không phải là câu chuyện cảm động nhất ngài từng nghe hay sao?”

Gabriel thêm ngạc nhiên bởi sự thật rằng gia đình Samantha đủ giàu có để thuê một cô hầu phòng riêng. Nhưng khi anh nghe thẩy cô sụt sịt và dò tìm trong túi áo cái khăn tay, anh biết rằng anh đã thua. Anh hoàn toàn không có khả năng phản kháng bất kỳ khi nào cô ý tá hiểu biết của anh trở nên uỷ mị.

Anh thở dài. “Nếu như cô khăng khăng rằng tôi cần một con chó, ít nhất nó phải là một con chó thực chụ đúng không? Một con chó săn Irish hoặc một giống chó lớn tai cụp chẳng hạn?”

“Quá nặng nề. Người bạn nhỏ bé này có thể theo ngài đi bất kỳ đâu. Và tới mọi nơi,” cô nói thêm, chứng minh quan điểm bằng cách thả phịch sinh vật nhỏ vào lòng của Gabriel.

Anh ngửi thấy mùi hương chanh ngọt ngào trên lông nó, khẳng định nghi ngờ của anh rằng người hầu đã tắm cho con chó bằng nước hoa ưa thích của Samantha. Con chó vặn mình chạy tuột ra và nhảy xuống dưới chân giường. Gầm gừ sâu trong cổ họng, nó bắt đầu gặm ngón chân của Gabriel qua tấm chăn lông vịt. Gabriel nhe răng ra, gầm gừ lại với nó.

“Ngài muốn tôi gọi nó là gì?” Samantha hỏi.

“Chẳng là gì có thể nói lại trước mặt một quý cô,” anh nói, giật ngón chân to đùng ra khỏi mõm con chó.

“Nó quả là một anh chàng bé nhỏ kiên trì,” Cô quan sát khi con chó rơi mạnh xuống sàn. Cảm thấy cái chăn trôi tuột với nó, Gabriel điên cuồng túm lấy nó. Chỉ thêm vài inche và cô Wickersham sẽ khám phá ra tác động kinh hoàng ảnh hưởng bởi giấc mơ của anh và giọng hát khàn khàn đã ảnh hưởng lên anh.

“Nó thực sự bướng bỉnh và khó bảo,” Gabriel đồng tình. “Cứng đầu. Hoàn toàn không thể tranh luận cùng hoặc được làm hài lòng. Tấn công bạo lực theo cách riêng thậm chí nếu như chà đạp mọi ước muốn và nhu cầu của mọi người trên đường đi của nó. Tôi tin rằng tôi nên gọi nó là…” Môi của Gabriel cong thành một nụ cười khi anh thưởng thức sự im lặng đợi chờ của cô, “Sam.”

Trong những ngày tiếp theo, Gabriel có dịp để gọi con chó nhưng không gọi tên nó. Dù Gabriel đi bất kỳ đâu trong nhà, tiếng thở hổn hển đầy háo hức của nó cùng tiếng lách cách vững vàng của những ngón chân nhỏ bé trên sàn gỗ và đá hoa cường đều đi theo anh. Người hầu không còn phải lo lắng đến việc dọn dẹp phòng ăn sau khi Gabriel dùng bữa. Sam sẽ ngồi chính xác bên dưới ghế của ông chủ, bắt ngay tất cả những mẩu rơi ra từ miệng anh trước khi chúng có thể rơi xuống sàn. Khi Gabriel đặt đầu xuống gối để ngủ tối hôm đấy, anh thấy nó đã bị chiếm dụng bởi một quả bóng bằng lông ấm áp.

Nếu như con chó không thở hổn hển dưới cổ anh, thì nó như đang ngáy vào tai anh. Cho đến khi Gabriel không thể chịu đựng hơn nữa tiếng thở hổn hển và khò khè của nó, anh kéo chăn ra khỏi giường và loạng choạng đi vào phòng khách để ngủ.

Một sáng anh tỉnh dậy thì phát hiện ra con chó đã biến mất. ……

Gabriel tim đường đi xuống tầng, sử dụng cây gậy dò đường để định hướng mỗi bước chân. Thực tế, anh cảm thấy thực sự tự hào về những tiến bộ có được với cây gậy và háo hức để thể hiện khả năng điều khiển ngày càng tốt dần với Samantha. Nhưng cây ba toong thanh nhã cũng không ngăn được anh bước thẳng vào trong một vũng nước ấm ở chân cầu thang.

 Anh nhấc bàn chân có đi tất lên, cố gắng nhận thức xem điều gì vừa xảy ra với anh theo nhiều cách. Ngửa đầu ra sau, anh gầm lên to nhất có thể, “Sam!”

Cả con chó và cô y tá đều đáp lại mệnh lệnh của anh. Trong khi con chó thì chạy tung tăng vòng quanh anh ba lần sau đó hoàn toàn phủ phục lên bàn chân khô còn lại của anh thì Samantha kêu lên, “Ôi trời ơi! Tôi rất lấy làm xin lỗi! Phillip có nhiệm vụ phải đưa nó đi dạo ở trong vườn vào sáng nay. Hay là Peter ấy nhỉ?”

Giũ con chó ra khỏi chân, Gabriel hướng về phía có giọng nói của cô, chiếc tất bị ướt của anh kêu lẹp bẹp trên mỗi bước đi. “Tôi không quan tâm nếu như đích thân Tổng giảm mục có đến từ London được giao nhiệm vụ và dọn vệ sinh cho con quỷ nhỏ. Tôi không muốn nó quẩn chân thêm bất kỳ phút nào. Đặc biệt ở dưới chân tôi!”

Anh chỉ một ngón tay về phía anh nghĩ là hướng cửa, mặc dù anh sợ rằng đó chỉ là giá treo quần áo. “Tôi muốn nó cút ra khỏi nhà tôi!”

“Ồ, thôi nào. Đó không thực sự là lỗi của anh bạn nhỏ. Ngài chắc phải biết điều gì là tốt hơn khi đi lang thang trong nhà bằng đôi tất.”

Tôi có thể đi ủng ông Beckwith đã để sẵn cho tôi,” anh giải thích với sự kiên nhẫn cực điểm, “Nếu tôi có thể tìm thấy chúng. Nhưng khi tôi thức dậy, chiếc bên phải đã biến mất khó hiểu.”

Một giọng nam vang lên, với ngữ điệu đầy phấn khích, đến từ hướng cửa ra vào. “Mọi người không thể tin điều này đâu. Hãy nhìn người làm vườn vừa đào được cái gì này!”

9 thoughts on “Yours Until Dawn – Chapter 10

  1. Cảm ơn Moko nhiều nha! Ngày nghỉ lễ đc đọc chap mới vui quá. Hì. Chúc em ngày mới nhiều niềm vui!

  2. Hay quá , cặp đôi này thật là kỳ phùng địch thủ , bây giờ thêm Sam nữa …cán cân lệch một chút về Samantha rồi..Cảm ơn Moko và Thỏ Ngọc nhiều nhé!

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s