In the Heartbeat – Chapter 4


bag3

Khi bế ba cô con gái đặt vào trong xe ngựa, tâm trạng của Colt đen kịt như bầu trời giông bão ở phía bắc. Anh đã làm những việc cần thiết để hủy bữa tiệc ăn mừng ngày Valentine này, nhưng Buckles đã đúng, cô Whiddon là một người kiên định. Cô đã huy động tất cả những bà vợ trong phạm vi mười dặm quanh đây rồi tiến hành bày trí phòng ăn tập thể với hai sắc trắng đỏ.

“Ngày Valentine không phải còn một tuần nữa sao?”, Colt lầm bầm khi trèo lên ngồi bên cạnh cô. “Hơn nữa nó luôn khiến tôi có ấn tượng đấy là một ngày lễ vô ích.”

“Ngày đó cũng gần đến rồi mà”, Joanna lầm bầm chế giễu anh. Họ đang chơi trò “tránh nói thẳng đến chuyện khiêu vũ”. Colt đã không thể kháng cự việc thức dậy trước bình minh với hy vọng cùng uống cà phê với Joanna. Cô thường thức dậy vào thời điểm đó nhưng lại cùng với bọn trẻ và dì Etta, vì thế họ vẫn chưa có dịp được ở một mình với nhau lần nữa.

Colt nhướng một bên lông mày rồi nhìn cô khi anh suy nghĩ nói điều gì đó khác. “Tôi không thấy chuyện này đem lại lợi ích gì trong khi còn hàng đống việc khác phải làm.”

Joanna quyết định thay đổi chủ đề. “Nào, một điều tốt chính là anh đã có bộ quần áo được là ủi thẳng thớm. Trông anh thật lịch lãm trong bộ quân phục này, Đại úy Barnett.”

Đại úy luồn dây cương qua những ngón tay khi mỉm cười một mình. “Tôi không phải là người dễ bị lời tâng bốc lừa phỉnh đâu, cô Whiddon.”

Joanna nói trước khi kịp suy nghĩ. “Hoặc cả với phụ nữ, tôi đoán thế.” Cô nhận ra lời nói của mình nghe có vẻ thật cứng nhắc, vì thế cô làm dịu nó bằng một câu hỏi. “Anh không mấy quan tâm đến phụ nữ, phải thế không Đại úy?”

Colt thúc mấy con ngựa chuyển sang đi nước kiệu. “Để tôi nói cho cô nghe sự thật này, thời gian tôi ở bên họ không nhiều. Mẹ tôi mất trước khi tôi biết đi còn vợ tôi bỏ đi sau hai năm kết hôn. Hoặc có lẽ phụ nữ chẳng mấy thích tôi.”

Joanna ngó ra sau nhìn ba cô nhóc đang nói chuyện với dì Etta. “Anh có ba cô con gái hết mực yêu anh. Có lẽ anh nên dành chút thời gian để cố hiểu chúng. Phụ nữ không giống như binh lính luôn nghe theo mệnh lệnh của anh đâu.”

“Tôi biết những điều cô nói không sai”, Colt không thể nín cười khi liếc nhìn qua vai. “Bọn trẻ gây ra nhiều rắc rối nhưng tôi sẽ không đánh đổi chúng lấy bất cứ thứ gì.” Rồi anh hướng mắt nhìn về trước. “Và cô hầu như đã đúng. Trông ba đứa lịch sự duyên dáng hơn khi mặc váy.”

“Bọn trẻ là lý do khiến anh nên để tôi lên kế hoạch cho bữa tiệc này.” Joanna chỉ tuyên bố một thực tế. Cô biết điều này ngay từ đầu. Khi anh bắt đầu từ chối, một trong hai nhóc sinh đôi sẽ cầm lấy bàn tay to lớn của anh rồi yêu cầu anh dạy cho bé khiêu vũ. Từ lúc đó trở đi, anh than phiền chỉ để ép cô vào cuộc tranh luận sôi nổi về bữa tiệc. Nhưng Joanna đoán anh sẽ chẳng làm gì để ngăn nó xảy ra.

Colt không trả lời mà hành động như thể mình chỉ có hứng thú với mấy đám mây. Cuối cùng anh nói, “Tối nay tôi chẳng muốn lái xe đi đâu xa vì trông trời có vẻ sắp mưa.”

“Có thể”, Joanna nói thêm, biết rằng điều anh đang nghĩ đến không chỉ là thời tiết.

Xe ngựa dừng lại trước phòng ăn tập thể. Colt xuống xe giúp Joanna rồi đến dì Etta, sau đó nhấc từng quý cô bé nhỏ của anh. “Tối nay các con trông cứ như thiên thần, vì thế hãy cố cư xử giống thế nhé.”

Hai nhóc sinh đôi nhìn nhau cười khúc khích. Ở độ tuổi lên năm, mỗi trải nghiệm của chúng đều tràn ngập cảm xúc, vui mừng hay sợ hãi. Joanna cầm lấy tay bọn trẻ và dẫn chúng vào trong phòng lớn.

Ba đứa nhóc hét lên phấn khích khi nhìn thấy tất cả đồ trang trí. Những mảnh giấy hình trái tim lẫn hoa hòe được bày trí khắp mọi nơi. Tất cả bàn trong phòng đều được chất chồng dọc theo tường. Một thùng rượu pân lớn cùng với những chiếc bánh valentine hiện đã vang danh của dì Etta được đặt trên chiếc bàn còn lại duy nhất. Bà đã thề làm chúng mỗi ngày, cho đến khi tất cả đàn ông trong doanh trại đều chán nhìn thấy bà đi từ hàng hiên nhà đại úy đến chỗ họ. Những binh sĩ đều đã cam đoan ngày đó sẽ là mấy năm sau.

Hiện tại Etta tự hào đặt một giỏ bánh quy khác trên bàn. Chưa từng có bất cứ ai tấm tắc khen ngợi tài nấu nướng của bà như những binh sĩ, và bà đã nhiều lần nói với Joanna rằng mình sẵn lòng chịu đựng lời de dọa tấn công của bọn người da đỏ để ở lại doanh trại này.

Dàn nhạc gồm một người chơi đàn ghi-ta, một người chơi đàn xếp và một người chơi vi-ô-lông, đang bắt đầu tấu lên điệu van.

“Cô muốn khiêu vũ không?” Colt ngắt ngang dòng suy nghĩ của Joanna.

Joanna khẽ gật đầu rồi nắm lấy tay anh. Mặc dù đã ở chung nhà, cùng ăn uống và ngồi trò chuyện trước lò sưởi mỗi đêm với anh, cô vẫn chưa hề cảm nhận được sự gần gũi nhiều như khi anh lịch thiệp đặt tay vòng quanh eo của cô và xoay vần cả hai trên sàn khiêu vũ. Buổi sáng mà anh ngăn cô thắt bím tóc thoáng trở lại khiến hai gò má của cô ấm dần lên. Những sải chân của anh rộng và dứt khoát nhưng cô vẫn không gặp trở ngại trong việc giữ nhịp với anh. Anh không nói gì mà chỉ khiêu vũ. Cô ngạc nhiên khi thấy Colt Barnett nhảy điệu van Black Hawk giỏi hơn bất cứ bạn nhảy nào trước đây của cô.

Joanna hầu như cảm thấy buồn khi nghe thấy bản nhạc kết thúc. Cô quay đi, đột nhiên cảm thấy e thẹn trước một người đàn ông đã nhìn thấy những mặt tốt nhất lẫn tệ nhất của mình trong suốt tuần qua.

Khi nhạc ngừng lại, Colt liền cúi thấp người. “Tôi đi thi hành phận sự khiêu vũ cùng những quý cô khác đây”, anh thì thầm. “Nhưng tôi có thể cùng cô nhảy một điệu khác được chứ?”

Khi ngước lên, cô nhìn thấy ánh cười trong đôi mắt đen của anh. Một ánh cười dường như thầm nói “cảm ơn cô.” Rồi anh rời đi, khiêu vũ với Johnnie trước tiên rồi đến hai nhóc sinh đôi và cuối cùng là với dì Etta.

Joanna nhận lời mời của những bạn nhảy khác, nhưng cô thận trọng không khiêu vũ với bất cứ ai quá hai lần. Khi buổi tối từ từ trôi qua, cô bắt đầu thư giãn và thực sự tận hưởng. Ở quê nhà số đàn ông và phụ nữ luôn xấp xỉ quân bình với nhau. Bởi vì chiều cao của mình, cô thường xuyên thấy mình không khiêu vũ hoặc không nhảy quá hai lần. Nhưng điều đó không hề xảy ra ở đây. Thậm chí dì Etta cũng bận rộn với mỗi lượt khiêu vũ. Mặc dù Joanna biết đó chỉ là do sự chênh lệch giữa số lượng phụ nữ và đàn ông, nhưng cô vẫn thích việc được chú ý và lần đầu tiên cảm thấy mình xinh đẹp trong đời.

Cuối cùng buổi tối nay đã đi đến hồi kết thúc. Khi ban nhạc thông báo đây là điệu van cuối cùng, một bàn tay rắn chắc bỗng cầm lấy tay cô. “Tôi có thể mời cô nhảy điệu cuối này chứ, cô Whiddon?”

Joanna ngước lên nhìn Colt. Suốt buổi tối hôm nay, cô đã quan sát anh xoay vần trên sàn khiêu vũ cùng với ba cô con gái đứng trên giày của anh. Sau khi mỗi điệu nhảy kết thúc, anh đều nhấc bọn trẻ lên và dịu dàng ôm chúng. Kiểu ôm ấp mà cô luôn khao khát nhưng chưa bao giờ nhận được từ ba mình.

“Dĩ nhiên là được, Đại úy.” Cô đặt tay lên vai anh và cảm nhận sự săn chắc bên dưới những ngón tay của mình.

Lần này lúc họ khiêu vũ, Joanna không quay đi mà nhìn thẳng vào mặt anh. Thậm chí cô chẳng hề nghĩ đến những bước nhảy khi họ lướt quanh sàn khiêu vũ.

Khi dừng lại, anh không thể không trông thấy sự thất vọng trong đôi mắt của cô. “Nhạc đã ngưng rồi”, Colt thì thầm nhưng thay vì đẩy ra, tay anh lại kéo cô vào gần hơn.

Joanna nhanh chóng buông tay và hạ tầm mắt. “Ôi.” Cô cảm thấy thật ngu ngốc, như thể đã công khai thông báo mình hạnh phúc trong vòng tay anh ra sao.

Nhưng Colt chỉ đứng trước mặt và chờ cô ngước nhìn lên lần nữa. Khi cô bắt gặp ánh mắt của anh, anh thì thầm, “Cảm ơn cô vì buổi tối nay. Tôi cam đoan chuyện này có lợi cho nhuệ khí của binh sĩ.”

Joanna chắp hai tay phía sau. “Không có chi. Tôi nghĩ tối nay bọn trẻ đã có một khoảng thời gian tuyệt vời.”

“Và cả cô gia sư của chúng nữa? Cô ấy cũng cảm thấy như thế phải không?” Tất cả sự nghiêm nghị trên mặt anh đều biến mất.

“Vâng”, Joanna trả lời, ước có thể nói cho anh biết mình thực sự cảm thấy vui ra sao.

Giọng của Etta bỗng ngắt ngang, “Đại úy, tôi nghĩ anh nên đưa Johnnie về nhà. Bọn trẻ đáng thương đã nhảy nhót quá nhiều rồi.”

Colt bật cười rồi ôm lấy bọn nhóc đang ngủ mơ màng. “Tôi sẽ đưa đám trẻ và dì cô về nhà, sau đó quay trở lại phụ cô thu dọn phòng ăn. Tôi muốn binh sĩ của mình có thể dùng bữa ở đây vào sáng mai.”

Joanna gật đầu rồi nhìn quanh và thấy các binh sĩ đã bắt đầu kéo bàn ghế trở lại chỗ cũ. Cô hôn chúc bọn trẻ ngủ ngon rồi bắt đầu gấp những miếng giấy hình trái tim lại.

Lúc đại úy trở lại, cô đã chuẩn bị ra về. Anh lấy áo khoác âm ẩm choàng qua vai cô và nói, “Trời bắt đầu mưa rồi, cô nên trùm cái này trên đầu cho đến khi chúng ta lên xe ngựa.”

Colt quàng cánh tay qua vai cô khi họ chạy ra ngoài. Với chuyển động nhanh nhẹn, anh nhấc cô lên xe rồi nhảy vào ngồi bên cạnh. Khi họ vội vã tiến về nhà, mưa vẫn tiếp tục rơi khiến nền đất trở nên nhão nhoẹt.

Joanna cảm thấy lạnh thấu xương và cả người run bần bật bên cạnh Colt. Không nói một lời nào anh kéo cô lại gần, dùng hơi ấm của cánh tay sưởi ấm cho cô trên chặng đường vài dặm cuối cùng.

“Cô hãy giữ lấy dây cương!” Colt hét lên khi nhảy xuống và dẫn ngựa đi về phía chuồng gia súc. Cơ thể của anh chỉ còn là một hình dáng mờ ảo với cái nón kéo sụp xuống.

Những ngón tay của Joanna đông cứng nhưng vẫn giữ dây cương. Cô kéo sát chiếc áo khoác của anh quanh người và nhận ra anh đã đưa cho cô thứ che chắn mưa gió duy nhất của mình.

Cô nghe thấy tiếng cửa chuồng gia súc cọt kẹt mở ra. Một lát sau, họ đã ở bên trong, nơi có không khí ẩm thấp và đầy mùi cỏ khô.

Colt tháo ngựa ra khỏi xe rồi đưa tay lên giúp cô bước xuống. “Nếu cô có thể đợi cho đến khi tôi thu xếp chỗ ngủ cho lũ ngựa, tôi sẽ đưa cô băng qua sân để đến nhà chính. Không thì cô sẽ làm hư bộ váy của mình mất.”

Joanna bước vào vòng tay dang ra chờ đợi của Colt, cảm nhận sự rắn chắc lẫn mạnh mẽ trong người đàn ông này khi anh nhấc bổng cô lên. Anh chậm rãi hạ cô xuống như thể không gấp rút rời khỏi cô.

“Tôi cũng có thể giúp anh”, cô tình nguyện nói. “Tôi lớn lên ở một nông trại đấy.”

“Thật vậy sao?” Colt quay trở lại chỗ mấy con ngựa, tay kéo dây cương khi anh bước đi. “Tôi đã nghĩ cô là người thành phố cơ.”

“Điều này chỉ chứng minh điều anh đã nói là đúng, Đại úy à.”

Colt tiếp tục công việc của mình. “Đúng về việc gì, cô Whiddon?”

“Anh chẳng biết gì về phụ nữ cả”, cô nói khi đi đến giúp anh.

Tiếng cười của Colt trầm ấm vang vọng khắp chuồng gia súc tĩnh lặng. Lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau, cô mới cảm thấy anh cư xử thoải mái. Có thể do việc trải qua buổi tối hôm nay đã xua tan những lo lắng của anh, hoặc có lẽ do tâm hồn hòa lẫn với rượu pân.

“Anh có nụ cười thật đẹp, Đại úy à.” Joanna cắn môi, đột nhiên ước mình có thể rút lại lời nói táo bạo đó.

“Cảm ơn cô”, anh trả lời khi lau khô tấm da thuộc rồi treo nó lên.

Joanna đi ra cửa và ngắm nhìn mưa đổ xuống mái che. Cô có thể nghe thấy tiếng anh đang di chuyển đặt mọi thứ vào đúng chỗ. Cuối cùng anh cũng bước đến chỗ cô.

“Cô có phiền không nếu tôi hỏi câu này, cô Whiddon?”

“Không”, cô trả lời và sợ hãi những gì có thể xảy ra.

“Tại sao cô lại hồi đáp tin quảng cáo tìm người của tôi?” Colt tựa người vào khung cửa vì thế anh chỉ đứng cách cô vài xăng-ti-mét. Nếu cô chỉ cần dịch người một chút, vai của họ có thể chạm nhau.

Joanna tiếp tục nhìn mưa rơi. “Tôi cần một công việc”, cô nói dối. “Hơn nữa, tôi luôn muốn dạy học.”

Colt thinh lặng quá lâu đến mức cô không chắc anh có nghe thấy những gì mình đã nói hay không. Rồi anh từ từ lướt tay theo thanh dọc khung cửa và thở dài. “Ý tôi không phải thế. Tôi đã phỏng đoán cô cần một công việc nhưng tại sao lại ở Taxas? Tại sao cô lại chọn nghề gia sư? Một phụ nữ xinh đẹp tốt bụng như cô chắc chắn phải nhận được vài lời cầu hôn chứ.”

“Đó là lời khen sao, Đại úy?” Cô không muốn kể cho anh nghe mình được cầu hôn thế nào trong những năm qua.

Colt bật cười. “Tôi lạc hậu lắm đúng không?”

“Anh đang làm rất tốt. Rõ ràng đây là lời khen hay nhất tôi từng nhận được.” Joanna nhìn ra một thế giới dường như toàn màu xám và thiếu sức sống. “Anh nói đúng một điều. Tôi đã nhận được một lời cầu hôn. Thực tế là vài cái trong những năm qua. Ba tôi đã lên kế hoạch để đoan chắc tôi sẽ chấp nhận lời cầu hôn gần đây nhất. Chính vì thế, hai dì cháu tôi thu dọn hành lý bỏ đi trước khi ông cùng người thuyết giáo từ thị trấn trở về.”

“Ông ấy muốn cô kết hôn với người chẳng ra gì đúng không?” Sự tức giận bùng lên trong lời nói của Colt.

Joanna bật cười. “Không, thực ra, người ông muốn tôi kết hôn là một chủ nông trại thành đạt. Có thể ngày nào đó anh ấy sẽ là người giỏi nhất tiểu bang.”

Colt nhìn cô, một bên lông mày nhướng lên. “Nhưng người đàn ông đó có một quá khứ đen tối sao?”

“Không, tôi biết Milton từ lúc nhỏ. Cả gia đình anh ấy đều là người tốt.”

Colt hơi nghiêng đầu qua. “Cô nghĩ anh ta sẽ đánh đập cô chăng?”

“Không!” Thậm chí Joanna không thể tưởng tượng Milton có thể làm một việc như thế.

Sự nản chí thể hiện trên gương mặt của Colt. “Vậy đó là gì?” Cả người anh dường như căng cứng vì tuyệt vọng. “Nếu muốn cố gắng hiểu phụ nữ, tôi có lẽ nên bắt đầu với cô. Nhưng tôi có vẻ chẳng tìm hiểu được gì.”

Joanna nhận ra cô cần phải nói thật cho dù nó có thể ngớ ngẩn ra sao. “Tất cả những gì tôi muốn là tìm được một người đàn ông sẽ yêu tôi ngay tức khắc.” Cô cố ngăn nước mắt chảy ra khi lần đầu tiên nói lên cảm giác của mình. “Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra. Khi năm tháng trôi qua, tôi nhận ra nó sẽ không bao giờ đến. Tôi sẽ mãi là lựa chọn thứ hai, một phần thưởng an ủi, thậm chí với Milton cũng là thế. Tôi sẽ chỉ được cầu hôn sau khi anh ấy bị người con gái mình yêu bỏ rơi thôi.”

Cô đăm đăm nhìn vào màn mưa và biết cuộc sống của mình chẳng là gì ngoài hiện thực xám xịt tương tự thế. “Mỗi năm ba tôi đều đề xuất cho thêm đất làm của hồi môn như thể tôi là món hàng ế cần phải bán gấp trước khi giá sụt thảm hại.”

Colt nhét nắm tay thật sâu vào trong túi và cố kìm nén thôi thúc kéo cô lại phía mình. Nếu như nhìn thấy gương mặt của anh lúc này, cô có lẽ sẽ biết những lời nói của mình đã tác động thế nào đến anh, nhưng bóng tối đã giấu đi ánh mắt của anh cũng như màn đêm che phủ sự xấu hổ để cho phép cô tiếp tục nói.

“Một lần tôi nghe Milton nói rằng anh ấy sẽ yêu người con gái kia ngay lập tức, nếu cô ta để anh ấy làm thế.” Joanna thinh lặng như thể đang tập trung can đảm từ cơn bão. “Tôi sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để anh ấy cũng có cảm giác về tôi theo cách đó. Nhưng không, tình yêu anh ấy dành cho tôi không đủ và niềm kiêu hãnh không cho phép tôi chấp nhận điều ít ỏi hơn. Ngay cả khi đã yêu Milton từ lúc nhỏ, tôi cũng không thể chấp nhận việc anh ấy không hề thực sự yêu tôi. Milton đã đem lòng yêu một cô gái sẽ không kết hôn với anh ấy.”

“Cô thà bỏ đi còn hơn chấp nhận những gì anh ta đề nghị sao?”

“Vâng.”

“Nhưng anh ta đã đề nghị kết hôn, một căn nhà, những đứa trẻ. Tất cả mọi thứ.”

“Tất cả ngoại trừ tình yêu. Tôi muốn mình là người phụ nữ trong trái tim của Milton, chứ không phải chỉ là người hiện diện trong ngôi nhà của anh ấy. Tôi muốn mình được yêu chứ không phải là người được cần đến. Khi bàn về hôn nhân, tôi muốn anh ấy nhìn tôi chứ không phải đất đai của tôi.”

“Vậy nếu anh ta xuất hiện lần nữa thì sao?” Colt có cảm giác bất cứ người đàn ông thành đạt nào cũng sẽ đuổi theo Joanna đến cùng trời cuối đất và đưa cô trở về nhà.

“Anh ấy không thể nào thay đổi cảm nhận của mình giống như việc tôi không thể nào chấp nhận chuyện anh ấy không hề thực sự yêu tôi.”

“Cô vẫn còn yêu anh ta đúng không?”

“Tôi đã mệt mỏi với việc yêu một người đàn ông đem lòng yêu người phụ nữ khác rồi. Từ nhỏ, tôi thích và quan tâm đến anh ấy nhưng không có gì hơn thế.” Joanna suýt nữa nói thêm rằng Milton chưa bao giờ khiến nhiệt độ trong người cô tăng lên chỉ bằng việc chạm vào tay cô. “Nếu kết hôn với Milton, tôi sẽ mãi tự hỏi không biết người xuất hiện trong tâm trí của anh ấy là tôi hay cô gái kia.”

Colt không biết nói gì. Anh hầu như có thể cảm thấy những múi cơ của mình đang gào thét muốn ôm cô vào lòng. Anh biết cảm giác yêu một người không hề đáp lại tình yêu đó là thế nào. Anh cũng là người đến sau và khi vợ anh bỏ đi, anh đã thề rằng mình sẽ không bao giờ để bản thân nhận nỗi đau ấy lần nữa.

“Vì thế cô đã thu dọn hành lý và chạy trốn”, anh thì thầm rồi nhớ cảm giác của mình vào cái đêm về nhà và phát hiện Buckles đang cố dỗ ba đứa bé nín khóc. Anh đã muốn khép mình và bật khóc, nhưng không có thời gian. Anh còn phải chăm sóc ba đứa con của mình.

“Tôi không chạy trốn. Tôi chỉ… bỏ đi thôi.” Joanna ước mình có thể trông can đảm hơn trong mắt anh. “Nếu ba cho phép tôi dạy học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ hồi đáp mẩu tin quảng cáo tìm người của anh.”

Colt đứng yên một lúc lâu và chỉ nhìn đăm đăm vào màn mưa. Gương mặt điển trai của anh che giấu mọi cảm xúc như thể cất giữ một ký ức nào đó.

Cuối cùng anh xoay qua phía cô. “Chúng ta tốt hơn nên chạy về nhà chính.”

Joanna gật đầu rồi nâng hai cánh tay. Colt vòng tay quanh người cô khi nhấc cô lên. “Sẵn sàng rồi chứ?” anh thì thầm rồi bồng cô rời khỏi chuồng gia súc và chạy vào màn mưa trước khi cô có thể trả lời.

Joanna áp mặt vào chiếc khăn quàng cổ và giữ chặt lấy áo anh. Cô có thể cảm thấy tim anh đang đập thình thịch và hai cánh tay siết chặt quanh người cô khi anh vượt qua trận mưa như trút nước này.

Với những sải chân dài, anh nhảy vọt lên hiên sau và đặt cô xuống. Joanna không lùi lại mà xoay qua nhìn vào đôi mắt đen dường như cháy rực cảm xúc mãnh liệt của anh.

“Cảm ơn anh”, cô thì thầm, hơi thở phả vào khoảng không chừng vài phân giữa họ.

Không hề suy nghĩ đến những hậu quả, Joanna đưa tay gạt phần tóc ướt ra khỏi trán anh. Anh thực sự là một người đàn ông điển trai, cô nghĩ. Sự dũng cảm khắc trên đường viền quai hàm rắn chắc của anh. “Có ánh lửa trong đôi mắt của anh đấy, Đại úy.”

Colt nhích lại gần hơn. “Và đôi mắt của cô chứa đựng mùa đông lạnh lẽo”, anh trả lời. “Hãy nói tôi nghe, cô được làm từ băng tuyết phải không?”

Trước khi anh có thể lùi lại, cô đã rút ngắn khoảng cách giữa họ và thì thầm vào má anh. “Tôi không biết. Chưa có một ai từng đến đủ gần để tìm ra điều đó.”

Một thứ gì đấy sâu bên trong Colt vỡ ra và anh không thể kháng cự lâu hơn nữa. Anh kéo cô lại và dùng miệng mình bao phủ lấy miệng cô. Anh sẽ thưởng thức mùa đông hoặc cảm nhận ngọn lửa trong người phụ nữ này trước khi chết vì mong mỏi tìm hiểu về nó.

Trước đây Joanna đã được hôn nhưng không hề giống cách hôn của người đàn ông Texas này. Có điều gì đó hoang dại và đòi hỏi trong sự đụng chạm của anh. Anh không giữ lại bất cứ gì mà muốn mọi thứ cô sẽ trao ban. Cái ôm của anh không hề chứa đựng sự lịch thiệp, chỉ có một nhu cầu quá xa xưa và sâu sắc vang dội từ quá khứ ước hẹn đến tương lai.

Colt hôn sâu hơn, và cô không nghĩ một người đàn ông như anh lại sở hữu sự khao khát lớn đến thế. Cánh tay của anh siết chặt đến mức khiến cô khó thở.

Cả cuộc đời, cô đã mơ mình được một lần hôn một người đàn ông bằng tất cả đam mê. Joanna di chuyển cánh tay vòng quanh cổ anh rồi lùa những ngón tay vào mái tóc ướt của anh. Nụ hôn của anh trở nên đòi hỏi hơn khi anh tách môi cô ra.

Sự lạnh lẽo cùng cơn mưa xung quanh biến mất và tất cả những gì cô cảm nhận được chính là hơi ấm từ vòng tay anh. Lý trí bảo rằng đây chỉ là một khoảnh khắc khác xa thực tế cuộc sống của họ, nhưng trái tim vẫn nài xin cô hãy đón nhận tất cả những gì có thể và cất giữ cho những năm cô độc sắp tới. Cô sẽ dành cả đời cho nụ hôn đam mê của anh, sẵn lòng đắm chìm trong khoái lạc.

Colt hơi kéo người ra, phá vỡ nụ hôn nhưng vẫn tiếp tục chạm môi vào gò má của cô. “Tôi…”

Joanna xoay đầu, môi cô ngăn lại lời nói của anh. Cô sẽ nghe anh xin lỗi sau. Cô sẽ lắng nghe và tha thứ cho hành động vội vàng của anh sau. Bây giờ tất cả những gì cô muốn chính là cảm nhận người đàn ông trong vòng tay mình và tin rằng anh ấy đang hôn cô, chỉ một mình cô và không hề ước cô là một người khác.

Tiếng lạch cạch kéo họ trở về với hiện tại. Ngay lập tức, anh tránh xa cô, chỉ để lại hơi lạnh và sự thinh lặng giữa họ. Lúc anh cúi xuống nhặt áo khoác rơi trên hiên thì một ai đó đã mở cửa sau.

“Ồ”, dì Etta rọi một luồng sáng vào màn đêm. “Cháu đây rồi, Joanna. Ta chờ cháu nãy giờ.”

Joanna cố để lời nói hình thành trên môi, nhưng ký ức về nụ hôn của Colt vẫn còn rõ rệt.

“Bọn tôi vừa mới xem qua lũ ngựa”, Colt lầm bầm khi vươn thẳng người và vắt áo khoác trên vai. “Một đêm thật tuyệt, phải không?”

Joanna liếc nhìn anh. Ánh đèn phản chiếu làm đôi mắt đen của anh dường như sáng rực lên. Anh thinh lặng níu giữ ánh mắt của cô, không muốn để cô quay đi.

“Cả hai tốt hơn nên vào nhà đi.” Dì Etta cầm theo cây đèn bước trở vào trong.

Khi Joanna bước theo sau, cô cảm thấy Colt chạm nhẹ vào eo mình. Cái đụng chạm chỉ kéo dài giây lát nhưng nó nói lên sự gần gũi của anh. Cô muốn quay lại và xem nụ hôn kia có ý nghĩa với anh nhiều như với cô hay không, nhưng cô buộc bản thân bước đều về phía trước. Cô đã trải qua ngần ấy năm chịu đựng tổn thương khi đón nhận những ánh mắt thoáng qua. Một lần trong đời, cô chỉ muốn nhớ đến khoảng khắc tuyệt vời kia và chẳng mong mỏi một tình yêu có thể không hề tồn tại.

“Cháu sẽ không bao giờ đoán được cái gì được gửi đến trong khi chúng ta đang dự tiệc đâu.” Dì Etta đi đến bàn và lấy bức điện tín đặt trên quyển Kinh thánh.

“Nó là gì thế ạ?” Joanna chẳng hề nghi ngờ việc dì Etta đã xem nội dung bên trong.

“Đó là thư của Milton.” Etta mỉm cười, ánh mắt của bà hướng về phía Colt. “Lá thư thông báo rằng cậu ta đang trên đường đến đây.”

“Nhưng làm sao anh ấy biết cháu đang ở nơi nào kia chứ?”

“Ba của cháu ắt hẳn đã nói với cậu ta khi họ gửi đồ cho cháu.”

“Điều đó không thể nào xảy ra.”

Chợt Joanna nghĩ mình đã nghe tiếng lầm bầm nguyền rủa trước khi cánh cửa phòng ngủ của Colt đóng sầm lại.

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s