The Italian’s Mistress – Chapter 12 (Complete)


11

Suốt buổi chiều ngày hôm sau, Jovanna đề xuất dẫn Sammy đến sở thú để Anna và Lucio có thể dành đôi chút thời gian ở bên nhau.

Anna không hề thắc mắc những động cơ của Jovanna. Cô đã đích thân chứng kiến những ánh mắt suy đoán ném về phía mình gần như cả buổi sáng. Tuy nhiên, khi bà rời nhà cùng với Sammy, Lucio lại thông báo là anh có việc cần phải làm.

Cô kìm nén sự thất vọng, không muốn để anh thấy lời khước từ của anh khiến cô đau đớn nhiều đến mức nào. Sau đêm qua, cô đã hy vọng anh sẽ buông lỏng phòng thủ và cho phép bản thân cảm giác điều gì đó sâu sắc hơn về cô, nhưng những hy vọng lại tiếp tục sụp đổ bởi vẻ lạnh lùng bất cứ khi nào cô bắt gặp anh đang nhìn cô.

Anna thở dài ngay lúc cánh cửa đóng lại, căn nhà rộng lớn này dường như trở nên trống trải khi thiếu sự hiện diện đáng sợ của anh. Cô đi lang thang từ phòng này sang phòng khác, mỉm cười lịch sự với người làm khi họ đề nghị mang cho cô đồ ăn thức uống bằng tiếng Anh bập bẹ.

Cuối cùng cô trở về phòng mình, nằm trên giường với hy vọng ngủ cho qua buổi chiều nhàm chán. Cô đọc lướt qua một quyển sách nhưng hai mắt không hề muốn nhắm lại. Vì thế, cô cứ nằm đó, kìm nén nước mắt hối tiếc cho cuộc sống của mình đã trở nên phức tạp ra sao.

Anna nghe thấy tiếng ai đó đang gõ cửa, và nghĩ rằng người giúp việc lại tính đem đồ ăn lên nên cô đứng dậy và nở nụ cười hòa nhã khi ra mở cửa.

Nụ cười của cô ngay lập tức biến mất khi Carlo bước vào phòng và khép cửa lại phía sau. “Cậu đang làm gì ở đây?” cô hỏi khi cổ họng bị bóp nghẹt.

Anh ta tựa người vào cửa chặn lối thoát thân của cô. “Tôi cần phải nói chuyện với chị.”

Cô bối rối đưa tay lên cổ. “Tôi nghĩ đó không phải là ý hay. Ngộ nhỡ Lucio thấy cậu ở đây thì sao?”

“Những gì tôi muốn nói sẽ không tốn nhiều thời gian đâu. Tôi đã phiền não suốt bốn năm qua vì thế làm ơn hãy nghe tôi nói.”

Anna nuốt sự thiếu thoải mái của mình xuống khi cô chứng kiến vẻ mặt đau khổ của anh ta. Nét rám nắng đặc trưng trở nên tái nhợt, hai khóe miệng xệch xuống, hai mắt lộ vẻ hối hận. Anh ta vọc một tay qua tóc với điệu bộ quá giống anh trai của mình, một dáng vẻ cô gần như đau đớn khi nhìn thấy nó.

“Tôi phải nói với chị điều mà đáng lý tôi phải nói ra từ lâu,” anh ta nói.

Anna đứng bất động quan sát anh ta, vẻ mặt của cô lộ sự phòng vệ.

Anh ta đẩy người ra, đi đi lại lại trên sàn nhà, tiếng chân trên thảm đang vang vọng thùm thụp trong đầu cô.

“Tôi không biết phải nói thế nào với chị, Anna.” Anh ta hướng vẻ mặt đau khổ về phía cô.

“Nói với tôi… điều gì?” Cổ họng của cô thít lại khi hít một hơi không đều.

Đôi mắt đen của anh ta chất chứa đầy đau đớn. “Đêm đó tôi không hề ngủ với chị.”

Lời nói của anh ta rơi vào thinh lặng như một vụ nổ hạt nhân, dư chấn từ câu nói của anh ta lao qua người cô, làm đầu óc cô quay cuồng và những suy nghĩ chạm vào một ý nghĩ đau đớn khác.

Miệng cô mở ra rồi khép lại nhưng không có bất cứ âm thanh nào được cất lên.

Carlo run rẩy hít một hơi rồi nói tiếp. “Tôi đã bỏ thuốc ngủ vào ly rượu của chị. Tôi đã ganh tỵ đến phát điên vì anh Lucio đính hôn với chị. Tôi có một mối quan hệ thất bại, rồi khi anh ấy gặp chị và dẫn chị về ra mắt gia đình, tôi đã quyết định đặt dấu chấm hết cho nó.”

“Ôi, Chúa ơi.” Cuối cùng cô tìm được giọng nói của mình và ngồi sụp xuống giường. “Ôi Chúa ơi.”

Carlo đau đớn nhìn cô. “Chị đã uống sâm panh và khi thuốc ngấm tôi… tôi đã cởi đồ của chị và chụp những tấm ảnh đó.”

Âm thanh nghẹn lại trong cổ họng của cô.

“Tôi cảm thấy xấu hổ khi nói rằng mình không hề cảm thấy tội lỗi về những gì đã làm cho đến khi tôi gặp Milana. Lần đầu tiên, tôi nhận ra những gì anh trai đã trải qua lúc mất đi chị.” Anh ta lại lùa tay vào trong tóc. “Rồi khi tôi nghe nói chị có con…”

Miệng của cô há hốc khi sự thật cuối cùng sáng tỏ. “Sammy là…” Cô nghẹn nuốt. “Sammy là con của…”

“Thằng bé chắc chắn không phải là con của tôi vì tôi không hề làm tình với chị, Anna à. Chị phải tin tôi. Tôi là kẻ tồi tệ nhưng lời đó là thật.”

Cô hoàn toàn không nói nên lời. Trong những năm qua, cô đã chịu sự tra tấn vì hành động của mình, ngay cả khi không nhớ đến nó, mặc cảm tội lỗi vượt hơn cả sợ hãi hủy hoại cuộc sống của cô, thậm chí cả cuộc sống của Lucio.

“Tôi phải nói cho Lucio nghe.” Cô bối rối đứng dậy. “Tôi phải nói với anh ấy.”

“Không.” Một từ của Carlo ngăn cô lại.

“Không sao?” Cô sửng sốt trân trối nhìn anh ta.

“Làm ơn mà…” Anh ta mở lời nài xin. “Lucio không cần phải biết. Điều tôi đã làm không thể tha thứ nhưng giờ nếu sự việc lộ ra, ai biết được nó sẽ gây ra những tổn hại gì?”

“Nó đã gây ra tổn hại không kể xiết!” cô phản đối. “Cậu có biết những gì tôi đã trải qua hay không? Tôi đã nghĩ Sammy là con trai của cậu! Trong những năm qua, tôi đã tự mắng chửi bản thân vì những thứ mình chẳng hề làm! Làm sao cậu có thể làm điều đó hả, Carlo? Cậu không chỉ hủy hoại cuộc sống của tôi mà còn của Lucio nữa.”

Anh ta nuốt xuống thật mạnh và mặt thêm tái nhợt. “Lucio tin Sammy là con của anh ấy, vậy còn vấn đề gì nữa?”

Anna ngồi sụp trở lại xuống giường rồi gục đầu vào lòng bàn tay, cô không thể nói lên cảm xúc của mình.

“Anh ấy đã kết hôn với chị, Anna. Chị đã có cơ hội tìm lại hạnh phúc. Làm ơn đừng lấy mất hạnh phúc của tôi bằng việc tiết lộ những gì tôi đã làm, tôi xin chị đấy.”

Anna ngước ánh mắt đau đớn nhìn anh ta. “Cậu không biết những gì đang nói đâu, Carlo. Không hề biết gì cả.”

“Tôi nghĩ mình biết,” anh nói. “Tôi vô cùng yêu Milana. Tôi biết anh Lucio cũng cảm thấy tương tự thế. Nó là truyền thống trong gia đình chúng tôi – những người đàn ông nhà Ventressi yêu đến suốt đời.”

“Anh ấy không yêu tôi.” Giọng của cô thốt ra như một tiếng thì thầm.

“Anh ấy yêu chị, Anna. Còn nguyên nhân nào khác để anh ấy tái hợp với chị sao? Lucio chưa bao giờ ngừng yêu chị cả.”

“Anh ấy nghĩ Sammy là con của cậu,” cô nói một cách đứt quãng. “Chúng tôi luôn dùng… biện pháp bảo vệ vì thế anh ấy đoan chắc Sammy đã được thụ thai vào đêm đó, cả tôi cũng nghĩ thế.”

“Dạng bảo vệ gì?” anh ta hỏi.

Anna nói và anh ta nhăn mặt. “Tôi đã có ba lần suýt quên dùng bao cao su. Tỷ lệ sai sót thường xuyên bị xem nhẹ – đặc biệt khi chị không cẩn thận. Sammy chắc chắn là con trai của Lucio, chị chỉ việc nhìn thằng bé là thấy thôi.”

Cô cảm thấy bụng hỏm vào. Sammy là con trai của Lucio! Nhưng làm thế nào cô có thể nói điều đó với anh nếu Carlo cứ khăng khăng bắt cô giữ kín?

“Tôi không biết làm gì…” Cô vặn xoắn hai bàn tay đặt trên đùi. “Việc không kể cho anh ấy biết dường như không đúng. Anh ấy đã nghĩ những điều kinh khủng về tôi…”

“Anna, làm ơn mà. Còn vài tuần ngắn ngủi nữa là Milana sinh con. Tôi xin chị đừng tiết lộ quá khứ xấu xa của tôi. Nó sẽ làm cô ấy suy sụp mất.”

“Còn tôi?” Nước mắt hiện ra trong mắt cô. “Tôi phải sống cùng với nỗi nhục ấy mãi hay sao?”

“Chị chẳng làm gì sai cả.”

“Nhưng Lucio lại tin tôi đã làm thế.”

“Anna… Tôi thật sự đã sai. Tôi biết chị không thể nào tha thứ cho tôi nhưng có thể lúc nào đó, chị sẽ xem nó như một trò đùa tai hại thời trẻ.”

“Nó là một sai lầm kinh hoàng cho tôi, chứ không phải cho cậu.”

“Chị nghĩ tôi không biết điều đó sao? Tôi hiểu và nó khiến tôi đau khổ nhưng chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Anh Lucio đã quay về với chị và chị có thể tạo dựng lại cuộc sống của mình.”

“Anh ấy đã dự tính chấm dứt cuộc hôn nhân của chúng tôi ngay khi trở lại Úc.”

Carlo cứng người vì bàng hoàng. “Anh ấy sẽ không làm thế. Anh ấy yêu chị quá nhiều mà.”

“Làm thế nào cậu có thể mù quáng thế chứ?” cô khóc. “Cậu không thấy cách anh ấy nhìn tôi sao? Anh ấy xem thường vị trí tôi đã chiếm giữ, bất cứ ai cũng có thể thấy được điều đó.”

“Làm ơn, Anna, hãy cho tôi vài tuần nữa,” anh ta nài xin. “Khi Milana sinh xong, mọi thứ có thể trở nên khác đi.”

“Ôi, Carlo, làm sao cậu có thể yêu cầu điều đó?” Cô gạt nước mắt đang chảy xuống. “Sau những gì đã làm, sao cậu có thể chỉ gạt bỏ như thể việc bốn năm trước chưa hề xảy ra?”

“Nhưng bốn năm trước không có chuyện gì xảy ra cơ mà.”

“Bây giờ cậu mới nói điều đó với tôi!”

“Tôi biết những gì mình đã làm và tôi vô cùng hối hận,” anh ta nói. “Nhưng nếu chị nói cho Lucio biết sự thật, nó sẽ khiến gia đình tôi chia cách. Mẹ tôi sẽ không bao giờ đối mặt với nỗi nhục nhã vì điều tôi đã làm, nó sẽ làm tan nát trái tim của bà.”

“Cậu đáng lẽ nên nghĩ đến điều ấy khi bỏ thuốc vào ly của tôi,” cô thốt lên. “Tiện thể, cậu đã sử dụng thứ gì? Tôi không hề nhớ gì về đêm đó vì thế tác dụng của nó ắt hẳn rất mạnh. Cậu đã làm một việc mạo hiểm không thể tưởng – tôi có thể có phản ứng dị ứng và chết – nhiều người bị thế, cậu biết mà.”

“Nó là một loại thuốc làm mất ký ức tạm thời. Tôi chỉ dùng một liều lượng nhỏ thôi.”

“Cảm ơn vì cậu đã thận trọng thế.” Sự châm chọc tràn ngập trong giọng nói của cô. “Nhưng có điều cậu không nhận ra, tôi đã mang thai khi cậu đưa ly rượu ấy cho tôi. Dĩ nhiên tôi cũng không hề hay biết, nhưng đó không phải điểm mấu chốt. Cậu không chỉ mạo hiểm tính mạng của tôi mà còn của con tôi nữa.”

Mặt của Carlo xám lại vì hối hận. “Tôi vô cùng xin lỗi, Anna.”

“Xin lỗi là một từ vô ích,” cô nặng nề nói. “Việc nói ra quá dễ dàng nhưng nó chẳng thay đổi được quá khứ.”

“Tôi không biết làm gì khác,” anh ta nói. “Tôi không thể để anh Lucio biết chuyện này, không phải lúc này. Quá nhiều thứ bị đe dọa.”

“Cậu biết không, cậu rất giống anh trai của mình,” cô nói với chút khinh thường. “Cậu có khuynh hướng chỉ nhìn thấy những việc của bản thân. Cậu đã nói cho tôi nghe hết thảy những mối lo của cậu khi sự thật bị phơi bày, nhưng dường như cậu không thể hiểu được thực tế là tôi có quyền xóa bỏ nỗi nhục cho mình. Tôi đã sống cùng nó quá lâu, tự tra tấn bản thân vì những gì tôi nghĩ mình đã làm, trong khi từ đầu đến cuối tôi hoàn toàn vô tội.”

“Tôi nhận ra việc này khó khăn cho chị—”

“Khó khăn?” Anna bật dậy và sải bước về phía Carlo, giọng của cô cao lên vì tức giận. “Cậu biết mình là gì không, Carlo? Cậu là một kẻ nhát gan. Ngay bây giờ, tại sao cậu không đi nói hết sự thật với Lucio. Cậu là một người đàn ông, vì Chúa! Anh ấy cần phải biết, anh ấy có quyền biết mọi chuyện.”

Cửa phòng ngủ mở ra phía sau và cô quay ngoắt người lại, hai mắt mở to vì kinh hoàng khi thấy Lucio đang đứng đó, vẻ mặt rõ ràng đầy thịnh nộ.

“Anh có quyền được biết điều gì hả, Anna?” anh nói bằng giọng rắn như thép.

Cô đứng đó trân trối nhìn anh, hoàn toàn không thể cất lên lời và tự hỏi anh thực sự đã nghe được bao nhiêu.

Ánh mắt u ám của Lucio hướng đến em trai của mình, người đang đứng lẩn tránh gần bàn trang điểm. “Carlo?”  Đôi mắt đen của anh sáng rực đầy thách thức. “Có lẽ chú muốn nói cho anh biết tại sao chú lại ở trong phòng ngủ của vợ anh chứ?”

“Em… Em đang tính rời đi.” Carlo loạng choạng cất một bước về phía cửa.

“Carlo!” Anna thốt lên tuyệt vọng. “Đừng đi!”

Ánh mắt khó chịu của Lucio chiếu vào mắt cô. “Cảm động làm sao, em yêu. Sự tha thiết đối với người tình của em vẫn ngọt ngào sau ngần ấy thời gian, nhưng em đã quên mất giờ nó đã có vợ ư?”

“Anna, tôi xin lỗi.” Carlo đứng ngay cửa ấp úng nói và trước khi cô có thể ngăn cản, anh ta đã rời khỏi phòng và khép cửa lại phía sau.

Sự thinh lặng trở nên nặng nề vì lời buộc tội.

Anna liếm đôi môi khô khốc rồi cố gắng sắp xếp lại những hỗn loạn trong đầu để hình thành nên lời nói. Tuy muốn kể cho Lucio nghe sự thật nhưng cô biết anh sẽ không thể nào tin nếu như nó không phải do Carlo nói ra.”

“Tại sao Carlo lại ở đây?” anh hỏi bằng giọng nói muốn nhận được một câu trả lời chính xác.

“Cậu ta muốn nói một chuyện… với em.”

“Chuyện gì?” Lời nói của anh mang lực của một viên đạn.

“Cậu ta muốn xin lỗi vì… đã chụp những bức ảnh kia.” Anna hài lòng với câu trả lời của mình, nó gần với sự thật, có lẽ không quá gần nhưng hình ảnh Milana nặng nề mang thai không thể rời khỏi tâm trí của cô.

“Cả hai còn nói gì khác nữa?”

“Không còn gì hết.” Cô cúi đầu tránh ánh mắt của anh.

“Anh đã nghe em đang nói với Carlo là anh có quyền được biết điều gì đó,” Lucio nói sau chốc lát tạm dừng thiếu thoải mái. “Em có thể làm sáng tỏ điều anh nên biết là gì hay không?” Cô mím môi, kéo dài thời gian để trí não cố suy nghĩ điều hợp lý nào đó để nói với anh. “Cậu ta nói…” cô hít một hơi run rẩy. “…Sammy thật sự là con trai của anh.”

Anna nghe thấy tiếng rít khó tin của anh. “Làm sao có thể chứ?”

Cô cắn môi. “Carlo hoàn toàn cam đoan Sammy không thể là con của cậu ta.”

“Cách duy nhất để thằng bé là con của anh…”

“Bao cao su có tỉ lệ sai sót đáng phải xem xét,” cô nói. “Em biết Sammy thật sự là con của anh, ngay cả khi anh không muốn thừa nhận.”

“Ngay cả khi anh làm xét nghiệm ADN, nó cũng không thay đổi thực tế em đã ngủ với em trai của anh.”

“Đúng, em đã nằm trên giường em trai của anh, nhưng em không ngủ với cậu ta.”

“Hãy để anh làm rõ lời nói của mình,” anh nói với nụ cười nhếch mép ác ý. “Em đã quan hệ với em trai của anh.”

“Em không làm thế.”

“À, đúng rồi, một ký ức bị kiềm nén. Giả vờ xem nó chưa hề xảy ra là một cách thuận tiện để xóa bỏ tội lỗi của mình.”

Cô siết chặt hai tay. “Tại sao anh không hỏi Carlo sự việc đêm hôm đó? Vì sao anh không bắt cậu ta kể cho anh nghe chính xác những gì đã xảy ra, từ lúc cậu ta đưa cho em ly sâm panh đầu tiên?”

“Anh đã nghe Carlo tường thuật lại đêm đó rồi.”

“Hãy hỏi cậu ta lần nữa đi.”

“Anh không cần phải làm thế. Tội lỗi của em đã được viết trên mặt và đã ở đó kể từ lúc anh mở cửa chứng kiến cuộc hẹn hò nhỏ của em.”

“Carlo đã đến gặp em!” cô hét lên. “Em không yêu cầu hẹn gặp cậu ta. Em không muốn liên quan gì đến cậu ta cả. Cậu ta là một kẻ nhát cáy thảm bại, người nghĩ mình có thể rủ bỏ quá khứ với một lời xin lỗi ngu ngốc trong khi em phải tiếp tục chịu đựng trò chơi…”

“Cái gì cơ?” Lucio cau mày.

“Không có gì cả.” Cô quay đi. “Em không muốn thảo luận việc này thêm nữa.”

“Anna.” Anh bước đến chỗ cô và nắm cánh tay của cô để xoay cô lại đối mặt với anh. “Anh biết em đang giấu anh điều gì đó. Anh có thể nhìn thấy nó trong mắt của em. Hãy nói cho anh nghe những gì đang xảy ra đi.”

Anna hít một hơi không đều và bắt gặp ánh mắt cương quyết của anh. “Không có gì đang diễn ra cả, Lucio. Đó là toàn bộ sự việc. Chẳng có gì đang xảy ra hết.”

Cô kéo tay ra rồi rời khỏi phòng, tiếng bước chân vội vã của cô vang lên nơi hành lang phía trên và xa hơn khi cô bước xuống lầu. Lucio đứng đó và lắng nghe cho đến khi nó mất dần, hai hàng lông mày của anh nhíu lại, tim có cảm giác như bị kẹp chặt trong lồng ngực.

Anna đã nói Sammy là con anh, nhưng nếu thế, tại sao cô lại chờ cho đến bây giờ mới nói cho anh nghe? Cũng giống như anh, cô cũng thừa nhận Sammy là kết quả từ cuộc tình của mình với Carlo. Mặc cảm tội lỗi vì sự thụ thai của thằng bé thể hiện rõ ràng ngay từ khoảnh khắc anh gặp cô ở quán cà phê.

Nhưng giờ cô lại khăng khăng nói Sammy là con trai của anh. Ngay cả Carlo cũng tin chắc điều đó, cũng như mẹ và những người còn lại trong gia đình anh. Tại sao anh không nhìn thấy kia chứ? Và hơn nữa, anh còn không nhìn thấy điều gì khác nữa hay không?

Lucio đi đến chỗ điện thoại phụ đặt trên bàn đầu giường, ấn số di động của em trai và chờ nó bắt máy, hơi thở đang thiêu đốt bên trong cổ họng nhỏ của anh còn hai tay giữ điện thoại chặt đến mức anh đoan chắc nó sẽ gãy làm hai.

Nhưng nếu điều anh nghi ngờ là thật thì chuyện đó chẳng là gì so với thứ anh sắp làm với cái cổ của em trai mình…

-oOo-

Hai tiếng sau, Lucio đứng dậy lúc Carlo bước vào phòng làm việc của anh.

“Chú đến trễ,” anh nói.

“Em biết.” Carlo tránh ánh mắt của anh khi anh ta ngồi vào chiếc ghế đối diện.

“Chuyện gì đang xảy ra thế, Carlo?” anh hỏi.

Hai vai của Carlo sụp xuống khi anh ta nhoài người về phía trước.

“Anh hỏi chú một câu.” Giọng của Lucio kiên định.

Carlo hướng ánh mắt lo lắng nhìn vào đôi mắt sắc bén của anh trai mình. “Em không ngủ với Anna.”

Sự thinh lặng nặng nề vang liên hồi trong tai của Lucio.

“Em… Em đã bỏ thuốc vào rượu của chị ấy… Em muốn… ngăn anh không kết hôn trước em. Từ nhỏ đến lớn, em luôn chờ ở vị trí thứ hai. Là anh cả, anh luôn có được mọi thứ. Ba trao cho anh chức chủ tịch lẫn trách nhiệm tuyển dụng cũng như sa thải nhân viên, nhưng những thứ em có được là gì? Vị trí ra lệnh thứ hai chẳng có ý nghĩa gì hơn việc em luôn phải chịu sự điều khiển của anh. Em phát ốm vì nó, Lucio. Em muốn làm điều gì đó để thay đổi mọi thứ. Em đã nghĩ nếu tống khứ được Anna, em sẽ trở thành người có con trai đầu tiên để giành lấy tập đoàn này.”

Lucio nuốt xuống thật mạnh, những ngón tay nắm chặt lấy chiếc bút.

“Khi em chụp những bức ảnh đó, Anna vẫn ngủ mê man. Em đã dựng lên câu chuyện bọn em ngủ với nhau, nó chỉ là trò đùa thôi. Em không hề nhận ra những hệ quả của nó cho đến lúc em nghe được chị ấy có con – đứa con của anh.”

Lucio khẽ chửi thề.

Carlo nao núng trước vẻ mặt tức giận của anh trai. “Em ngạc nhiên khi thấy anh nghi ngờ điều đó, Sammy quá giống anh.”

Lucio nhắm mắt giây lát khi cơn thịnh nộ vo ve trong não của anh.

“Em xin lỗi, Lucio… Những gì em đã làm là sai lầm… Em không thể thay đổi được điều đó, nhưng—”

Lucio kích động đứng dậy, bàn tay cào tóc, môi mang đường nét dữ tợn. “Chú có biết mình đã làm gì không hả?” anh gầm gừ.

Carlo nuốt xuống, vẻ mặt tái nhợt. “Em biết.”

“Chú không biết gì cả!” Lucio rống lên. “Chú đã hủy hoại cuộc đời của cô ấy! Chú đã hủy hoại hạnh phúc của bọn anh!”

“Chị ấy vẫn còn yêu anh,” Carlo nhấn mạnh. “Em chắc chắn.”

Lucio bại trận ngồi sụp xuống ghế, anh vùi đầu vào hai lòng bàn tay. “Cô ấy chỉ có thể cảm thấy căm ghét anh. Anh đã đối xử với cô ấy quá tàn nhẫn.”

“Anh đã kết hôn với chị ấy, Lucio.”

“Đúng.” Anh ngẩng đầu lên, sự căng thẳng thể hiện rõ nét trên gương mặt của anh. “Bất chấp ý muốn của Anna. Cô ấy không muốn liên quan gì với anh nhưng anh lại ép buộc cô ấy.”

“Chị ấy sẽ tha thứ cho anh.”

“Chú đang hoang tưởng điều ngu ngốc gì thế, Carlo?” anh quát. “Làm sao cô ấy có thể tha thứ cho anh? Làm thế nào cô ấy có thể tha thứ cho chúng ta đây?”

“Em xin lỗi.”

Lucio đảo mắt tuyệt vọng. “Chú nghĩ mình có thể gạt bỏ quá khứ chỉ với một lời xin lỗi sao?”

“Không, nhưng giờ em không thể nói ra sự thật. Nó sẽ làm tổn thương Milana, đó là chưa đề cập đến mẹ.”

“Tất cả những gì chú có thể nghĩ đến chỉ là việc đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến mình! Chú chưa từng suy xét xem nó tác động thế nào đến Anna. Anh yêu cô ấy bằng cả mạng sống nhưng chú lại hủy diệt mối quan hệ của bọn anh bằng những lời nói dối của mình. Bây giờ anh làm sao có thể bù đắp cho cô ấy được đây?”

“Anh vẫn còn yêu chị ấy phải không?”

“Dĩ nhiên anh vẫn còn yêu cô ấy! Đó là loại câu hỏi gì thế hả? Anh chưa bao giờ ngừng yêu cô ấy cả.”

“Anh đã nói cho chị ấy nghe chưa?”

Lucio bối rối khi anh xem xét câu hỏi của em trai mình. “Chưa… chưa, anh chưa nói với cô ấy!”

“Anh phải nói cho chị ấy biết những cảm xúc của mình.”

“Quá trễ rồi.” Giọng của Lucio khàn đi.

“Làm sao có thể quá trễ được?” Carlo hỏi. “Anh có con trai, Lucio à. Anna là vợ của anh – anh có mối dây ràng buộc kéo dài đến suốt đời.”

“Anh đã nói sẽ cho cô ấy được tự do ngay khi bọn anh trở về Melbourne.”

“Hãy nói với chị ấy rằng anh đã thay đổi suy nghĩ. Nói với chị ấy anh muốn duy trì cuộc hôn nhân này.”

“Cô ấy sẽ không bao giờ đồng ý đâu.”

“Nếu như anh không chuẩn bị đấu tranh thì anh không xứng có được chị ấy,” Carlo nói. “Nếu như anh thực sự yêu Anna thì ngay từ đầu anh sẽ hiểu chị ấy đang nói sự thật. Thay vào đó, anh lại chấp nhận những gì em đã nói mà chưa từng một lần nghe chị ấy giải thích.”

“Những bức ảnh đó—”

“Anh nhìn thấy những gì muốn thấy, Lucio à. Nếu nhìn những bức ảnh thật kỹ, anh sẽ thấy nó không phải thế.”

“Anh đáng lẽ nên trừng phạt chú vì những gì chú đã làm với cô ấy,” Lucio nói, siết chặt hai tay. “Vì những gì chú đã làm với bọn anh.”

“Thật đáng đời em,” Carlo nói. “Nhưng anh tốt hơn nên hàn gắn lại với Anna. Chị ấy là mẹ của con trai anh và sẽ cùng anh tạo dựng tương lai. Em đã phá hủy những gì anh đã có nhưng giờ anh hãy mang nó trở lại.”

“Đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, Carlo,” anh nói qua hàm răng nghiến chặt.

“Em xin lỗi, Lucio,” Carlo lặp lại. “Em ước mình có thể quay ngược thời gian. Em không hề biết chuyện Anna mang thai, nếu biết em sẽ không bao giờ làm thế.”

Gương mặt của Lucio tái nhợt khi anh đối mặt với em trai mình. “Anh không biết Anna mang thai, và cô ấy cũng thế. Anh đã cố hết sức ngăn việc ấy xảy ra… Đó là lý do vì sao khi biết được sự tồn tại của Sammy, anh đã vội vàng kết luận thằng bé là con của chú.”

“Tất cả mọi người vốn dĩ đều cho rằng Sammy là con anh,” Carlo nói. “Chẳng có lý do gì để tiết lộ sự thật cả. Hãy nghĩ đến điều sẽ xảy ra nếu mẹ biết chuyện này.”

Ánh mắt của Lucio trở nên đanh lại. “Anh phải chịu đựng sự hổ thẹn vì đã bỏ rơi mẹ của con mình trong suốt bốn năm, trong khi chú lại hãnh diện với vai trò mới – thiên thần sa ngã cải tà quy chánh của gia đình Ventressi.”

“Em không hề tự hào về những gì mình đã làm. Em ước mình có thể bù đắp cho anh.”

“Chú có thể làm được điều đó bằng cách nói ra sự thật, Carlo à. Hãy nói cho mẹ và Milana biết những gì chú đã làm. Và rồi sau đó, anh sẽ cân nhắc đến việc nói chuyện lại với chú.” Anh mở ngăn kéo bàn và đưa cho em trai mình một tập tài liệu. “Tương lai của chú ở Tập đoàn Ventressi cũng phụ thuộc vào việc tiết lộ đó.”

Carlo há hốc miệng. “Anh đang sa thải em sao?”

Đường nét môi anh trở nên dữ tợn. “Đừng khiến anh phải làm việc đó, Carlo, vì chú biết anh sẽ làm thế. Anh nắm giữ phần lớn cổ phiếu kể từ lần xử lý bất cẩn việc mở rộng Naples mới đây của chú.”

“Nhưng Milana…” Trái cổ của Carlo di chuyển lên xuống một cách kích động.

“Vợ là trách nhiệm của chú, nhưng Anna là trách nhiệm của anh, một điều anh mất bốn năm để nhận ra.”

Dường như Carlo trở nên hoảng loạn hơn khi anh ta loạng choạng đi tới cửa.

“Anh cho chú thời gian đến tối nay,” Lucio nói với theo.

“Sau đó anh sẽ tự tay giải quyết vấn đề.”

-oOo-

Tối muộn hôm đó, khi Sammy đã ngủ, Anna bước vào phòng khách thì thấy mẹ chồng đang chờ cô, gương mặt của bà lộ vẻ rầu rĩ.

“Anna, ta vừa nhận được một tin khủng khiếp.”

Anna cảm thấy tay mình đang với đến góc tủ gần nhất để giữ cho bản thân đứng vững. “Chuyện gì vậy ạ? Là Jenny sao? Có chuyện gì đó đã xảy ra ở Úc phải không mẹ?”

Jovanna lắc đầu. “Không, là Milana.”

“Milana?” Anna nuốt xuống. “Có gì không ổn với…”

“Con bé đã được đưa tới bệnh viện, Carlo đang ở bên cạnh. Con bé bị xuất huyết nghiêm trọng.”

“Ôi Chúa ơi!” Gương mặt của Anna toát lên vẻ đau buồn.

Hai mắt của Jovanna nhòe đi vì nước mắt. “Điều đó quá khủng khiếp. Carlo và con bé hiện đang rất hạnh phúc. Ta không thể chịu được ý nghĩ có chuyện gì đó xảy ra cho Milana hay đứa bé.”

Anna cầm lấy tay Jovanna để an ủi bà. “Con thật sự rất tiếc.”

Jovanna cười nhạt. “Con quá tốt bụng, Anna. Ta rất mừng khi con quay trở lại với Lucio. Nó đã nhớ con rất nhiều.”

Anna không chắc phải trả lời ra sao vì thế cô thinh lặng.

“Những năm qua, ta đã vô cùng lo lắng cho hai đứa con trai của mình,” Jovanna nói tiếp. “Carlo là đứa hay thay đổi.” Bà nở nụ cười buồn bã khi nhớ lại. “Ta không biết làm thế nào một chàng trai ở độ tuổi này không hề có một tiền án nào, nhưng hãy nhìn thằng bé bây giờ. Nó hiến dâng đời mình cho Milana và rất mong đợi trở thành một người cha…” bà khóc nấc.

“Con chắc mọi việc sẽ ổn cả thôi,” Anna nói và hy vọng nó là sự thật. Cô không thể không cảm thấy tội lỗi. Có lẽ Carlo đã thay đổi suy nghĩ và nói với vợ những gì đã xảy ra bốn năm trước. Milana sẽ đau khổ nhưng chắc hẳn không khiến con bé bị sảy thai chứ?

“Ta nhận ra con với Lucio còn có những việc phải dàn xếp với nhau,” Jovanna nói, ngắt quãng suy nghĩ của Anna. “Ta đã thấy cách cư xử của hai đứa. Ta có thể giúp được gì không?”

Anna nở một nụ cười mệt mỏi. “Không, không ai có thể làm được gì đâu ạ.”

“Nó yêu con nhiều lắm, Anna,” Jovanna nhẹ nhàng nói. “Nó đã cực kỳ đau khổ sau khi con đi. Ta chưa bao giờ thấy nó… suy sụp đến thế. Ta nghĩ điều duy nhất giúp nó vượt qua chính là sự tức giận. Thay vì thừa nhận những cảm xúc của mình, nó lại chọn con đường nổi cơn thịnh nộ, đó không phải là cách hay để giải quyết một vụ chia tay, nhưng nó từ chối đề cập đến việc ấy. Vì thế mọi người trong nhà đều sớm hiểu là mình nên tránh nói đến chủ đề đó. Carlo thấy việc đó rất khó, nó đã quen với việc thân thiết với anh trai mình nhưng… à…” Bà khẽ nhún vai rồi nói tiếp. “Đàn ông là những sinh vật lạ lùng đúng không?”

Anna mỉm cười mỉa mai. “Đúng ạ, họ rất lạ lùng.”

Điện thoại đặt gần khuỷu tay của Jovanna đổ chuông. Bà nhấc điện thoại và hướng ánh mắt hy vọng về phía Anna. Cuộc trò chuyện nhanh chóng bằng tiếng Ý nhưngtừ tông giọng của mẹ chồng thì đó là tin tốt. Bà gác máy rồi đứng bật dậy, hai mắt sáng rực niềm vui.

“Ôi, Anna! Mọi chuyện đều ổn! Milana đã hạ sinh một bé gái bằng phương pháp sinh mổ và hai mẹ con đều khỏe.”

“Con mừng quá.” Anna ôm lấy mẹ chồng.

Jovanna phấn khích lùi người ra. “Ta phải đến chỗ chúng ngay lập tức. Carlo đã yêu cầu thế. Lucio sẽ về sớm. Con ở nhà một mình được chứ? Ta sẽ gọi Giulia đến nếu con—”

“Không cần phiền thế đâu ạ,” Anna khăng khăng. “Con sẽ ổn thôi.”

Khi Jovanna đã đi được nửa tiếng thì Anna nghe thấy tiếng cửa trước mở ra và Lucio đang dùng tiếng mẹ đẻ để trò chuyện với người giúp việc. Một lát sau, cửa phòng khách hé mở và một người hầu bước vào trong. Cô ta gật đầu kính cẩn với Anna khi vội vàng dọn đồ dùng trà, dáng vẻ bối rối khi rời khỏi phòng.

Cánh cửa lại mở ra lần nữa và Lucio đứng ngay cạnh cửa, gương mặt điển trai của anh lộ vẻ khó hiểu.

Anna cảm thấy hơi thở nghẹt lại bên trong khi anh đóng cửa lại phía sau, thần kinh căng thẳng cực độ khi anh sải bước đến chỗ cô.

“Anna.”

“V…vâng?” Hai tay cô vặn xoắn đặt trên đùi, lòng bàn tay đột nhiên ướt.

Ánh mắt nâu sẫm của anh giữ lấy ánh mắt của cô trong khoảnh thời gian dường như cả đời nhưng nó chỉ kéo dài vài giây. Anna cảm thấy từng chút một đang vang ầm ầm trong tim khi cô ngập ngừng ngước nhìn anh.

“Anh đang tự hỏi làm thế nào để nói những điều mình muốn nói mà không làm em lao khỏi phòng hay, tệ hơn là chạy trốn khỏi cuộc đời anh như em đã làm bốn năm trước,” anh nói bằng giọng cô khó nhận ra.

“Em không hề chạy trốn khỏi cuộc đời anh,” cô gợi nhắc. “Chính anh đã xua đuổi em đi.”

Miệng anh vặn xoắn lại. “Tất nhiên, em nói đúng. Anh đã gạt bỏ em khỏi cuộc đời mình mà không hề nghĩ đến lời giải thích khác có thể xảy ra. Thay vào đó, anh đã chọn tin lời kể của em trai khiến em đã đau đớn đến mức không thể chịu đựng được. Anh hổ thẹn vì Carlo đến nỗi không thể nói nên lời. Anh không hề biết nó lại nuôi dưỡng những cảm xúc không đúng về anh, hay việc nó sẽ đi quá xa thế…”

Anna trân trối nhìn anh. “Cậu ta đã kể với anh sao?”

Vẻ mặt của Lucio tối sầm lại vì tức giận. “Anh phải ép nó, nhưng đúng, cuối cùng nó cũng kể cho anh nghe những gì đã xảy ra bốn năm trước, và anh muốn giết nó.”

“Cậu ta đã xin lỗi,” cô nhẹ nhàng nói.

Anh khịt mũi. “Nó đã làm và mong đợi tất cả mọi thứ trở lại bình thường như lúc trước.”

Anna cắn môi và hiểu cơn tức giận của anh nhưng cô cảm thấy quá nhẹ nhỏm vì cuối cùng anh cũng biết sự thật.

“Nó đã cướp mất con trai của anh ngần ấy năm,” Lucio gầm gừ. “Nó đã trộm mất hạnh phúc của chúng ta và khiến nó vỡ tan không thể nào hàn gắn lại. Tất cả những năm qua, anh đã ấp ủ cơn thịnh nộ lẫn tức giận với em – một nạn nhân vô tội.”

“Lucio, em—”

“Anh đã ép buộc em phải ở bên cạnh rồi sau đó kết hôn với anh, cả hai điều em căm ghét, tồi tệ hơn cả chính là anh đã làm em có thai và bởi cách cư xử không thể nào tha thứ của anh mà em…” Giọng của anh nghẹn ngào và Anna há hốc miệng vì bóng nước lấp lánh cô có thể nhìn thấy trong đôi mắt sẫm màu của anh.

“Em yêu anh,” cô nói.

Lucio dùng bàn tay thô ráp lau mắt rồi nói tiếp như thể anh không hề nghe thấy lời thú nhận dịu dàng của cô. “Ngay khi trở về Úc, chúng ta sẽ thảo đơn ly hôn. Anh sẽ lập quỹ tài sản ủy thác cho em và Sammy, em sẽ không muốn nhận bất cứ thứ gì khác. Chí ít đó là điều anh có thể làm. Anh vẫn đang nghĩ làm thế nào để có thể nói sự thật với các thành viên còn lại trong gia đình—” anh thở dài nặng nề “—và, tuy anh ghét thừa nhận điều này nhưng anh nghĩ Carlo chắc hẳn nói đúng. Việc hé lộ những gì xảy ra sẽ chỉ làm tình huống trở nên đau đớn hơn, đặc biệt là với mẹ anh và Milana.”

“Em nói là em yêu anh, Lucio.”

“Về phần anh—” hai vai của anh rõ ràng sụp suống “—Anh phải đối mặt với tương lai thiếu vắng…” Anh đột nhiên cau mày rồi chăm chú nhìn cô. “Em đã nói gì?”

Anna mỉm cười. “Em đã nói hai lần rồi. Anh thực sự cần nghe lại à?”

Anh túm chặt lấy cánh tay của cô và kéo cô lại gần hơn. “Em đã nói rằng em yêu anh sao?”

Đôi mắt của Anna sáng lấp lánh mang vẻ thách thức khi cô giữ lấy ánh nhìn của anh.

“Em sẽ không lời nào khác cho đến khi nghe được cảm giác anh dành cho em.”

Đôi mắt nâu ấm áp của anh tràn ngập cảm xúc còn giọng nói thì thào. “Bốn năm trước, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy em đang an ủi Jenny bên ngoài khách sạn đó, anh đã yêu em. Anh đã nghĩ tình yêu dành cho em đã bị hủy diệt nhưng thay vào đó, nó lại càng trở nên mạnh hơn suốt những năm qua. Khi nghe tin em mang thai, anh đã ước thằng bé có thể là con anh. Lần đầu nhìn Sammy, anh cảm thấy ruột gan thắt lại vì thằng bé trông quá giống anh khi ở độ tuổi ấy. Và khi anh thấy em, anh đã cảm thấy cơn nhức nhối khao khát và ham muốn thiếu kiểm soát. Anh đã quyết mình phải có được em bằng bất cứ điều kiện gì.”

“Những điều kiện đó khá tàn nhẫn,” cô khẽ mỉm cười chỉ ra.

“Anh đã quyết định chi trả tiền phẫu thuật cho Sammy bất kể em lựa chọn thế nào,” anh nói. “Anh chỉ muốn khiến sự việc trở nên khó khăn hơn để em không thể nào từ chối.”

“Em luôn thấy khó nói tiếng không với anh.”

Lucio nở nụ cười khiến tim ngừng đập. “Anh rất muốn nghe em nói lại cảm xúc mình dành cho anh lần nữa.”

“Em yêu anh.”

Anh ôm chầm lấy Anna, hai cánh tay như thép siết quanh hình dáng mảnh khảnh của cô.

“Anh không xứng với tình yêu của em.” Giọng của anh khàn đi. “Suốt vài tuần qua, anh đã thực sự làm mọi việc để hủy hoại nó.”

Anna nhướn người thoát khỏi vòng ôm như nghiền nát xương của anh rồi ngước nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực hạnh phúc. “Vậy anh sẽ phải cố hết sức bù đắp cho em, phải thế không?”

“Em đề nghị anh làm điều đó thế nào đây?” anh hỏi, kéo cô trở lại cơ thể ấm áp của mình.

Cô nép người sát hơn và trao cho anh một nụ cười hơi tinh quái. “Anh thậy sự cần em nói ra sao?”

Cơ thể anh nhanh chóng áp vào người cô và mỉm cười trả lời. “Em biết gì không, em yêu?” Đôi lúc anh nghĩ những lời nói là thứ hoàn toàn lãng phí thời gian. Anh nói được vài thứ tiếng nhưng ngay lúc này, đầu óc của anh không hề muốn tìm ra những từ ngữ đúng đắn để nói điều ấy ra.”

“Vậy anh sẽ làm gì đây?” cô lém lỉnh hỏi.

Anh cúi đầu xuống và nói ngay phía trên đôi môi chờ đợi của cô. “Thay vì nói, anh nghĩ mình có thể làm điều này,” anh nói rồi bao phủ miệng cô bằng miệng của mình.

(Hết)

 

 

Rốt cuộc, sau những tháng kéo dài mòn mỏi, truyện đã đi đến hồi kết. Quả thực đây là một tác phẩm mang lại khá nhiều cảm xúc nặng nề trong quá trình dịch lẫn sau khi đã được hoàn thành. Một kết thúc mà có lẽ ai cũng có thể đoán trước, nguyên nhân hiểu lầm mà đa phần đều thấu hiểu rất rõ, nhưng chẳng phải ta hay nghe câu “Người ngoài cuộc thường tỏ tường hơn người trong cuộc rất nhiều” sao?

Bắt nguồn mọi thứ đều do sự đố kỵ. Nó tạo nên rất nhiều sai lầm lẫn trái ngang cho con người. Ai dám vỗ ngực lớn tiếng nói rằng từ nhỏ đến bây giờ tôi chưa hề biết đố kỵ là gì? Bởi sự đố kỵ rất hay len lỏi bên trong mỗi người. Cảm xúc là thế nhưng hãy cố đừng để nó kiểm soát mình bởi sau đó, ta sẽ như Carlo, luôn cảm thấy dày vò và lắm lúc phải trả một cái giá rất đắt.

Còn tình yêu thì sao? Nói đến đây, moko nhớ đến bạn bluesky250491 đã comment thế này: “Có khi những ám ảnh do chính mình tạo ra, em không hiểu nổi yêu sâu đậm như vậy nhưng sao cứ phải ém nhẹm đi?” hay nhiều bạn thậm chí rất ghét cả nữ chính lẫn nam chính bởi “Họ vì sao cứ mãi dày vò, làm khổ nhau? Vì sao tác giả cứ khiến sự việc rối rắm và bế tắc như thế? Vì sao Lucio cứ phải tàn nhẫn đến vậy? Vì sao Anna cứ làm quá lên thế mà không suy nghĩ đơn giản thoáng lên?” Mọi người không thấy ngoài đời nhiều lúc chính là thế sao, đó cũng chính là lý do moko quyết định dịch nó, bởi nó chứa những cảm xúc dễ gặp ngoài đời thường. Con người rất hay để cảm xúc chi phối, tùy mức độ ít hay nhiều, người thì dùng lý trí để xem xét nhưng có người lại lấy tình cảm mà nhìn nhận. Xét thật kỹ, có nhiều người quả thật rất giống Lucio và Anna. Họ thường để cái tôi chiếm lĩnh, suy nghĩ quá phức tạp, thiếu thẳng thắn để rồi tự làm khổ mình. Giá như không có những điều đó thì có lẽ sự việc đã trở nên khác đi rất nhiều.

Vì thế, qua truyện “The Italian’s Mistress”, điều moko muốn gửi gắm chính là: “Bạn đã đọc, đã ghét cả Lucio lẫn Anna, hay đồng cảm và hiểu cho họ. Bất kể cảm xúc là gì, tôi hy vọng trong tương lai, nếu bạn gặp phải tình huống tương tự, hãy nhớ mình từng căm ghét Lucio để hạ bớt cái tôi mà dùng lý trí xem xét hay hãy nhớ mình từng khó chịu với Anna để không cho tình cảm chi phối, quan trọng hóa vấn đề thái quá. Tình yêu là thế: Gặp nhau, yêu nhau rồi kết hôn là việc khá dễ dàng. Nhưng gìn giữ tình yêu lẫn hạnh phúc là chuyện chẳng đơn giản chút nào. Khó khăn, hiểu lầm, nghi kỵ, ham muốn đều có thể khiến ta mất hết thảy. Hãy tự nắm lấy hạnh phúc của mình, đừng để mất đi rồi mới hối tiếc.”

 

Lời cuối, moko gửi lời cảm ơn đến tất cả những ai đã theo dõi, đã kiên nhẫn chờ đợi và ủng hộ. Truyện sẽ được rà soát, kiểm tra lại, đóng ebook và gửi làm quà cho mọi người vào dịp lễ Quốc tế lao động 1/5 ^^

13 thoughts on “The Italian’s Mistress – Chapter 12 (Complete)

  1. Chúc mừng em đã hoàn thành thêm 1 tác phẩm nữa và cảm ơn em vì đã mang lại nhiều cảm xúc ý nghĩa cho độc giả!

  2. Cám ơn Moko rất nhiều vì đã dịch một tác phẩm rất hay. Chúc bạn kỳ nghỉ lễ vui vẻ!!!

  3. Cám ơn Moko đã dịch một truyện hay thế này. Nhìu lúc đọc mà cay sống mũi, những lời Lucio nói khá tàn nhẫn, nhưng vì trong hoàn cảnh đóng nên xử sự như vậy cũng k có gì sai. Đọc xong mới thấm 1 điều, có yêu thì mới có hận
    P/s; Moko có làm ebook TV truyện nay k zay, nếu k cho mình xinh bản tiếng anh với

    1. Đúng là “Yêu càng nhiều, hận càng nhiều.”🙂

      Mình sẽ làm ebook và làm quà tặng mọi người vào dịp 1/5 ^^

  4. Moko ơi tình hình là gần đây em rất quan tâm đến tác giả Lorraine Heath.Chị có ebook bản tiếng Anh truyện Texas Destiny của Lorraine Heath không,nếu có vui lòng cho em xin nhé chị,email của em: htkh.trungtuan@yahoo.com.vn.Sorry vì đã làm phiền chị, tại em ko biết hỏi ai am hiểu về tiểu thuyết lãng mạn phương Tây hơn chị nên mạo muội chút xíu.Hoặc nếu chị biết chỗ nào có các ebook bản tiếng Anh của tác giả này thì chỉ giúp em nhé,em cảm ơn nhiều!

  5. Em đã nhận được ebook chị gửi, rất vui và cảm động.Cảm ơn chị rất nhiều!!!

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s