The Italian’s Mistress – Chapter 11.2


Hôm nay là ngày có ý nghĩa với một cô bé mà moko hết sức quý mến. Vì thế, phần tiếp theo này xin được dời sang thứ ba để xem như món quà nho nhỏ dành tặng em.

11

Anna cảm thấy nhẹ nhỏm khi cuộc trò chuyện chuyển sang những chủ đề khác. Cô lắng nghe chứ không hề tham gia vào và khi Carlo chuyển sang nói bằng tiếng Ý để cho Milana theo kịp, cô chớp lấy cơ hội bí mật quan sát mọi người quanh bàn.

Nếu như không có ai đó nói chuyện trực tiếp với Lucio thì anh đều thinh lặng, một thực tế không thể thoát khỏi sự chú ý của Jovanna. Anna có thể nhìn thấy hai hàng lông mày của bà khẽ nhíu lại khi quan sát sự tương tác qua lại giữa các con và bạn đời của chúng.

Anna cảm thấy ánh mắt thận trọng của bà hướng đến cô một hai lần và cô cố hết sức đáp lại nó bằng một nụ cười và vẻ mặt dịu dàng với hy vọng nó không để lộ ra những cảm giác bên trong.

Giulia tận hưởng niềm vui, tắm mình trong tình yêu của người chồng điển trai và vẻ đẹp bừng sáng của con bé chính là bằng chứng cho sự yêu mến tha thiết của Pietro.

Anna chuyển sự chú ý đến Milana và ngay lập tức đi đến kết luận cô ta rõ ràng là một cô gái trẻ đang yêu. Cô ta dành phần lớn thời gian để ngước nhìn gương mặt của Carlo, đôi mắt nâu to tròn gần như ngập đầy tình yêu và sự mến mộ, nó rõ ràng được đáp trả lại nếu như vẻ mặt của Carlo là chân thật.

Anna che giấu tiếng thở dài bên trong. Không có gì đáng ngạc nhiên khi Lucio cứ khăng khăng buộc cô phải giữ bí mật việc Sammy là con trai của Carlo. Một thông báo như thế sẽ chỉ là mối họa hủy diệt quan hệ của cặp đôi trẻ này, đặc biệt khi Milana chỉ còn vài tuần nữa là sinh em bé. Cô nhớ quá rõ những cảm xúc yếu đuối trong những tuần chờ Sammy chào đời. Cô sẽ không thể độc ác thông báo cho vợ của Carlo biết vai trò của anh ta trong việc phá vỡ mối quan hệ giữa anh trai của anh ta với cô cách đây bốn năm. Đó đã là quá khứ và sẽ ở lại nơi nó thuộc về.

Khi bữa tối kết thúc, tất cả mọi người đều trở lại phòng khách dùng rượu cô-nhắc và cà phê. Anna ngồi cách xa Lucio hết mức có thể, cô không hề chạm vào tách cà phê để trên chiếc bàn nhỏ kế bên.

Giulia bước đến và mệt mỏi thả người xuống chiếc ghế trường kỷ bên cạnh cô. “Chúa ơi, em mệt quá. Hôm nay hai đứa nhóc sinh đôi nghịch như quỷ, thậm chí Antonio cũng cáu kỉnh gần như cả buổi chiều. Em sẽ chẳng biết làm gì nếu thiếu sự giúp đỡ của Pietro.” Rồi con bé nhăn mặt hối hận. “Em xin lỗi, Anna. Em vô ý quá. Chị ắt hẳn đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh Lucio không có mặt để giúp đỡ chị nuôi nấng Sammy.”

Anna gượng cười. “Chị xoay sở được mà.”

“Jenny thế nào rồi ạ?” Giulia khéo léo chuyển chủ đề. “Anh Lucio kể với em rằng con bé đã hoàn thành năm thứ nhất đại học.”

“Đúng thế, chị rất tự hào về con bé.”

Không gian thinh lặng chốc lát.

“Carlo dường như rất hạnh phúc.” Anna xem xét hai bàn tay của mình.

“Milana là người phù hợp với nó,” Giulia đồng ý. “Cách đây vài năm, nó đã trải qua một khoảng thời gian khó khăn. Nó đã mãi sống trong cái bóng của anh Lucio. Em nghĩ nó vẫn ganh tị với anh ấy cho đến khi tìm được Milana. Nó dường như thay đổi một sớm một chiều, tựa như tình yêu cũng tác động đến chị như thế, phải không?”

Nụ cười của Anna còn yếu ớt hơn trước. “Tình yêu chắc chắn làm thay đổi mọi thứ.”

“Giờ chị có đang hạnh phúc không, Anna?” Giulia chăm chú cất tiếng hỏi.

Anna thấy thật khó để níu giữ ánh mắt của con bé. “Nhiều thứ đã trở nên… khác đi.”

“Tình hình sẽ được cải thiện thôi.” Giulia cầm lấy tay cô siết chặt động viên. “Chị đã trải qua quá nhiều chuyện, nào là tình trạng sức khỏe của Sammy rồi đến việc sảy thai. Cảm xúc của chị ắt hẳn dâng trào trong những tuần qua. Hãy cho bản thân thời gian. Anh Lucio là người rất kiên nhẫn.”

Cô không còn sẵn lòng nghĩ đến sự kiên nhẫn của Lucio thêm nữa, Anna nghĩ khi Giulia đứng dậy để đến chỗ chồng của con bé. Họ cùng với Carlo và Milana đang chào tạm biệt để ra về.

Jovanna hôn chúc ngủ ngon tất cả mọi người rồi trở về phòng của bà.

Anna đứng kế bên Lucio khi anh chào tạm biệt em trai và em gái của mình. Cô thầm mong được trốn về phòng để không phải đương đầu với cuộc chiến nảy lửa khác với anh.

Khi cửa trước đóng lại thì cô xoay người rời đi.

“Em đi đâu đó?” anh hỏi.

Cô hít một hơi rồi xoay lại đối mặt với anh. “Em muốn về giường ngủ, đó là nếu như anh không phản đối em làm thế.”

“Anh không có gì để phản đối cả.”

Anna xoay người bước lên lầu nhưng mới chỉ đi được bốn bước thì tiếng nói của anh đã ngăn cô lại.

“Mẹ đã nghi ngờ có chuyện gì đó không ổn.”

Bàn tay của cô siết chặt lấy thanh vịn cầu thang và ngó qua vai nhìn anh. “Làm thế nào anh biết điều đó?”

“Anh hiểu mẹ của mình,” anh nói.

Cô bước xuống rồi đi trở lại chỗ anh. “Bà đã nói gì sao?”

“Mẹ không cần làm thế. Anh có thể nhìn thấy sự hoài nghi trong ánh mắt của bà. Bà không phải là kẻ ngốc, chẳng tốn nhiều thời gian để nhận ra mối quan hệ giả dối của chúng ta đâu.”

Anna không thể nào không cảm thấy đau đớn khi nghe anh mô tả mối quan hệ của họ là giả dối, đặc biệt khi cô hoàn toàn yêu anh.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” cô hỏi.

Lucio cau mày và nới lỏng cà vạt như thể nó đột nhiên siết quá chặt. “Anh không biết. Anh nghĩ chúng ta nên cố gắng hơn nữa.”

“Ý của anh là gì?”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh nghĩ mình phải cư xử giống như Carlo và Pietro. Họ dường như có khả năng thuyết phục những người xung quanh rằng mình đang có cuộc hôn nhân hạnh phúc.”

“Đó là bởi vì họ thật sự có cuộc hôn nhân hạnh phúc,” cô chỉ ra.

“Đúng, nhưng chúng ta có thể giả vờ giống thế. Điều đó sẽ xóa bỏ những nghi ngờ của mẹ anh, chí ít cho đến khi chúng ta trở về Úc. Dĩ nhiên sự thật rồi cũng sẽ bị phơi bày thôi.”

“Làm thế nào anh lại đề xuất việc thuyết phục họ tin vào điều không có được chứ?”

Anh mím môi như thể đang cân nhắc kỹ lưỡng. “Chúng ta chỉ ở đây có hai tuần. Việc kiểm soát một mối quan hệ lịch sự trước mặt mọi người sẽ không quá khó.”

“Ý tưởng về phép lịch sự của anh hình như khác với em.”

“Có lẽ thế, nhưng ý tưởng về thái độ được chấp nhận trong hôn nhân của em hình như cũng khác xa với anh.”

“Ý anh là gì?”

Anh khinh khỉnh nhìn cô. “Anh đã thấy cách em nhìn Carlo suốt buổi tối hôm nay.”

“Sao cơ?” Cô trố mắt hoài nghi nhìn anh.

“Carlo đã cố phớt lờ em nhưng anh có thể nhìn thấy vẻ căng thẳng trên mặt của nó.”

Anna gần như không thể nói lên cảm giác tức giận của mình trước lời nhận xét sai lầm của anh về những sự việc xảy ra tối nay.

“Em nghĩ nó sẽ bỏ Milana vì em sao?” anh hỏi. “Nó đang có cuộc hôn nhân hạnh phúc và lần này sẽ không ngu ngốc mà xa vào sự quyến rũ của em đâu.”

“Em không hề có ý định liên quan gì đến Carlo,” cô bật thốt lên. “Em cũng không tính tiếp tục cuộc thảo luận vô nghĩa này với anh.” Cô xoay người đi nhưng trước khi có thể tiến được hai bậc thang thì anh đã ở bên cạnh, tay anh túm lấy cổ tay của cô và khẽ nhấc cô lên.

“Nhưng anh vẫn chưa nói chuyện xong với em.” Đôi mắt của anh lấp lánh vẻ u ám nguy hiểm khiến tim cô khẽ đập thình thịch trong lồng ngực.

“Em muốn đi ngủ,” cô nói. “Một mình thôi.”

“Nhưng chúng ta đã kết hôn, em yêu à,” anh kéo dài giọng. “Những người hầu sẽ nói gì nếu họ biết chúng ta không ngủ chung một phòng?”

“Mẹ của anh đã sắp xếp cho chúng ta ở hai phòng,” cô nói. “Mọi người đều biết em không… em không… được khỏe.”

“À, nhưng giờ em chẳng có vẻ gì không khỏe cả. Bác sĩ cam đoan với anh là em đã trở lại bình thường như trước.”

“Em không muốn ngủ với anh.”

“Em chắc chứ?” Anh đánh mắt xuống hai nụ hoa hiện rõ ràng qua làn vải the mỏng manh của chiếc váy cô đang mặc.

“Anh đã tự nói mối quan hệ của chúng ta là giả dối,” cô nói. “Vậy nguyên nhân kéo dài sự bi thương là gì?”

“Anh muốn em ngủ với anh – người đàn ông em căm ghét, hơn là với Carlo – người đã thuộc về một phụ nữ khác.”

“Em không muốn ngủ với Carlo!”

“Vậy thì em sẽ ngủ với anh.” Anh bồng cô lên.

“Đặt em xuống!” cô nói.

“Nhỏ giọng xuống, Anna,” anh nói. “Người hầu sẽ nghe thấy tiếng của em đó.”

“Em không quan tâm ai nghe thấy cả!”

Lucio bước mỗi lần hai bậc, hai cánh tay của anh như cọng thép siết quanh người cô.

“Lucio, em sẽ la lên nếu anh không chịu đặt em xuống đó.”

Anh dùng vai mở cửa phòng ngủ của mình rồi đá nó đóng lại phía sau sau đó không hề câu nệ thả phịch cô trên giường.

“Anh không muốn mẹ chứng kiến bất cứ cuộc tranh luận tồi tệ nào của chúng ta,” anh nói.

Cô bò khỏi giường.

Anh cất lên tiếng cười lớn bí ẩn khiến những đợt ớn lạnh chạy dọc sống lưng của cô, đôi mắt của anh ánh lên vẻ nhục dục.

“Em quá bẽn lẽn thống thiết rồi, nhưng cả hai chúng ta đều biết em muốn gì.”

3 thoughts on “The Italian’s Mistress – Chapter 11.2

  1. Cám ơn Mokona nhé, mong đợi phần tiếp theo, chúc Moko luôn HP và thành công!

  2. Tại sao các truyện hay và lãng mạn đều của phụ nữ thế? Đàn ông họ ko nghĩ về tình yêu giống đàn bà mình đâu! Cả cái cách họ nghĩ về phụ nữ cũng ko giống luôn. Cho nen cung Ko thể tìm được tiểu thuyết nào của nam giới sáng tác mà tưong tự vây!

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s