Yours Until Dawn – Chapter 7


35

Người dịch: tho_ngoc

Biên tập (lần 1): Thai Hà Doan

(Gửi lời cảm ơn ơn chân thành đến bạn đã giúp trong moko trong giai đoạn moko bận bịu thế này :-*)

Biên tập (lần 2): Mokona

Cecily thương yêu của tôi,
Đến tận bây giờ tôi mới mạnh dạn viết tên thánh của em. Liệu tôi có chút hy vọng khi nghĩ đến đôi môi ngọt ngào của em thầm gọi tên tôi hay không?

Thoáng ngạc nhiên, Samantha sững sờ nín thở. Nhịp mưa rơi tí tách như thôi miên, bầu trời  khẽ tối sầm lại, sự ấm áp trong hơi thở của Gabriel đang vờn quanh tóc cô, tất cả đều quyện với nhau, cuốn cô vào một không gian đầy mơ hồ nơi thời gian đều mất đi sức mạnh và ý nghĩa của nó. Gabriel dường như cũng hoàn toàn bị mê hoặc. Cô đã khăng khăng yêu cầu anh mặc một cái áo sơ mi vào sáng nay, nhưng cô đã không nhắc anh phải cài cúc áo. Bộ ngực rộng lớn này ấn vào lưng cô chưa bao giờ mang cảm giác kích thích đến như vậy. Bàn tay của anh vẫn mở rộng giữ lấy ngăn kéo, với cơ bắp ở cánh tay giãn ra căng cứng.

Mặc dù tư thế ngượng ngùng này của họ không hoàn toàn giống như một cái ôm, Samantha vẫn không thể ngừng suy nghĩ việc anh vòng cánh tay quanh cô sẽ thật dễ dàng biết bao, kéo cô vào cơ thể nóng rực của anh cho đến khi cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tan chảy trong đó.

Cô cứng người lại. Cô không phải là cô gái mới lớn mơ mộng và thiếu kiên định, mềm nhũn ra trong vòng tay đầy cám dỗ của quý ông đầu tiên chỉ bằng cái ngoắc tay của anh ta với cô.

“Thứ lỗi cho tôi, thưa Đức ngài,” cô nói, phá tan sự ảnh hưởng mạnh mẽ đầy nguy hiểm đang tăng lên giữa họ. “Tôi không định tọc mạch. Tôi chỉ đang tìm một ít đồ dùng văn phòng và mực.”

Gabriel hạ cánh tay xuống, nhưng lại tạo điều kiện cho Samantha nhanh chóng thoát ra, nới rộng khoảng cách giữa họ.  Không cònhơi ấm của anh bao quanh cô, sự ẩm ướt mà cô hiếm khi để ý trước đây dường như đang thấm vào xương tuỷ của cô, làm chúng trở nên thân thuộc và mong manh dễ vỡ. Ngồi trở lại chiếc ghế cạnh cửa sổ, cô run rẩy vòng tay ôm lấy người.

Gabriel vẫn đứng tại chỗ và yên lặng một lúc, như thể đang chìm vào suy nghĩ. Sau đó, thay vì trách cứ việc xâm phạm như cô đã nghĩ, anh kéo mạnh ngăn kéo ra. Bàn tay anh không cần phải mò mẫm khi chúng vẫn ở nguyên tại chỗ cũ trong ngăn kéo. Anh quay lại và tung một cái bọc nặng trịch về phía cô, Samantha giật nảy mình làm cái bọc suýt vụt ra khỏi tầm bắt.

“Nếu cô muốn có cái gì đó để đọc tiêu khiển, cô có thể thử cái này.” Mặc dù khuôn mặt của Gabriel xám đen đầy vẻ khinh miệt, Samantha cảm thấy nó không dành cho cô. “Tôi nghĩ cô sẽ tìm thấy chúng chứa tất cả những gì thường được coi là trò khôi hài – một câu nói đùa dí dỏm, lời ve vãn thầm kín, một kẻ ngốc đến thảm hại quá chìm đắm trong thứ tình yêu mà anh ta sẵn sàng mạo hiểm mọi thứ kể cả cuộc sống của mình để dành được trái tim của một vị tiểu thư.”

Cô liếc nhìn xuống xấp thư được buộc bằng dây lụa. Những tờ giấy viết thư được bọc kín và bảo quản rất hoàn hảo, như thể các bức thư được chạm vào thường xuyên, nhưng là với sự nâng niu. Khi Samantha lật chúng lên, mùi nước hoa phụ nữ bay vào mũi cô, gợi cảm và ngọt ngào như mùi hương hoa dành dành đầu mùa.

Gabriel kéo cái ghế bên dưới gầm bàn, xoay chúng lại và ngồi dạng chân. “Tiếp đi,” anh ra lệnh, hất cằm về hướng của cô. “Nếu cô đọc chúng lên, chúng ta có thể cùng cười thật to.”

Samantha nghịch nghịch đoạn đuôi của dải lụa, nó đã từng buộc quanh mái tóc óng mượt của một người phụ nữ. “Tôi nghĩ rằng sẽ không đúng đắn nếu tôi đọc thư cá nhân của ngài.”

Anh nhún vai. “Cô hoàn toàn phù hợp. Một số vở kịch tốt hơn nên diễn chứ không nên chỉ đọc. Tại sao tôi lại không bắt đầu với hồi đầu tiên nhỉ?” Anh vòng tay ôm lấy phần dựa lưng của cái ghế, khuôn mặt đanh lại.

“Cách đây ba năm, bức màn sân khấu của vở diễn này được kéo lên lúc chúng tôi gặp nhau tại một bữa tiệc gia đình tại tư trang ở nông thôn của Ngài Langley trong Mùa lễ hội. Cô ấy rất khác biệt so với những cô gái mà tôi từng biết. Phần lớn bọn họ không có chút suy nghĩ nào bên trong những cái đầu xinh đẹp ngoài việc bẫy được một đức ông chồng giàu có trước khi mùa lễ hội kết thúc. Nhưng cô ấy rất thân thiện, rạng rỡ và rất có tri thức. Cô ấy có thể dễ dàng thảo luận về thơ văn và chính trị. Chúng tôi đã nhảy cùng nhau một điệu duy nhất, và thậm chí không cần một nụ hôn để ngã gục, cô ấy đã đánh cắp trái tim của tôi.”

“Và ngài cũng đánh cắp được trái tim cô ấy đúng không?”

Đôi môi anh cong lên thành một nụ cười nửa miệng rầu rĩ. “Tôi đã nỗ lực với nhiều quyết tâm. Nhưng thật không may, danh tiếng phóng đãng của tôi đã đi trước. Khi tôi là một bá tước và cô ấy là con gái của một tòng nam tước thấp kém, cô ấy không thể không khiến bản thân nghĩ rằng tôi chỉ là đang đùa giỡn trái tim cô ấy.”

Samantha không biết liệu cô có thể đổ lỗi cho cô gái ấy hay không. Người đàn ông trong bức chân dung treo ở đầu cầu thang có thể chiếm được – và cả phá huỷ – hơn là chia sẻ trái tim chân thật của anh ta. “Tôi đã nghĩ rằng cả cô ấy và gia đình sẽ rất xúc động khi lọt vào mắt của một quý tộc – có địa vị – và giàu có như ngài chứ.”

“Đó cũng chính là điều tôi nghĩ,” Gabriel thừa nhận. “Nhưng dường như cô chị đã dính líu đến một vụ bê bối không may mắn nào đó liên quan đến một tử tước, một cuộc hẹn hò dưới ánh trăng cùng bà vợ đang điên tiết của hắn. Ao ước lớn nhất của bố cô ấy đó là cô con gái út của ông ta có thể hẹn hò với một điền chủ  hào hoa lãnh đạmhoặc thậm chí một mục sư cũng được.”

Hình ảnh Gabriel trong bộ đồ của một linh mục lướt qua khiến Samantha gần như cười phá lên. “Tôi có thể thấy tại sao ngài là một đối tượng đáng thất vọng đối với ông ta.”

“Chính xác. Bởi vì tôi không thể gây ảnh hưởng đến cô ấy bằng tước vị, sự giàu có, hoặc sự quyến rũ của mình, tôi đành phải thử cố gắng giành được cô ấy bằng ngôn từ. Trong vài tháng, chúng tôi trao đổi những bức thư dài và trêu đùa nhau.”

“Tất nhiên là trong bí mật.”

Anh gật đầu. “Nếu như công khai việc cô ấy thư từ qua lại với một quý ông, đặc biệt với người có tai tiếng như tôi, tên tuổi trong sạch của cô ấy sẽ bị phá huỷ.”

“Đó là một sự mạo hiểm mà cô ấy sẵn sàng chấp nhận,” Samantha nhấn mạnh.

“Đúng như vậy, tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều thích sự mạo hiểm của trò chơi. Chúng tôi có thể đứng mặt đối mặt nhau trong các phòng khiêu vũ hoặc các buổi dạ hội, sau đó giả vờ dửng dưng với nhau. Không ai biết rằng tôi khao khát muốn được kéo cô ấy đến khu vườn gần nhất nơi ngập ánh trăng hoặc những góc khuất và hôn cô ấy đến bất tỉnh.”

Giọng điệu khàn khàn của anh truyền đến da thịt Samantha cơn rùng mình ám muội. Mặc dù cô đã cố gắng chống lại cám dỗ này, nhưng cô vẫn tưởng tượng ra cảnh Gabriel đưa tay vuốt mái tóc vàng khi anh sải bước đi tới một góc khuất tối mờ. Tưởng tượng thấy sự háo hức mong chờ làm đôi mắt anh bừng sáng khi anh ngửi thấy hương nước hoa mùi dành dành của vị tiểu thư kia. Cô cảm thấy sức mạnh trong cánh tay anh khi anh vươn tới để kéo cô qua tấm màn. Nghe thấy tiếng anh rên rỉ sâu trong cổ họng khi môi và cả cơ thể của họ chạm vào nhau, hưởng thụ sự đói khát vì bị cấm đoán không gì cưỡng lại được.

“Mọi người nghĩ có lẽ tôi sẽ dần cảm thấy buồn tẻ với kiểu yêu đương ngây thơ như vậy. Nhưng những lá thư của cô ấy đã quyến rũ tôi.” Anh lắc đầu, trông thực sự kinh ngạc. “Tôi chưa bao giờ nghĩ  suy nghĩ của phụ nữ có thể có thể sâu sắc hoặc quá hấp dẫn như vậy. Mẹ và chị em gái của tôi hiếm khi quan tâm đến bất kỳ cái gì thú vị ngoại trừ những câu chuyện tầm thường ngồi lê đôi mách mới nhất từ câu lạc bộ Almack hoặc các kiểu thời trang thời thượng được nhập lậu từ Pháp.

Samantha kiềm chế một nụ cười. “Đó ắt hẳn là một cú sốc đối với ngài khi nhận ra một phụ nữ cũng có thể có suy nghĩ sắc bén và sâu sắc như của ngài.”

“Đúng là như vậy,” anh thú nhận, tông giọng mượt mà của anh như thông báo với cô rằng anh không hoàn toàn không biết đến sự mỉa mai châm biếm của cô. “Sau một vài tháng tra tấn ngọt ngào, tôi đã viết thư và thuyết phục cô ấy chạy trốn cùng với tôi đến Gretna Green. Cô ấy từ chối, nhưng cô ấy đã không quá tàn nhẫn để tôi hoàn toàn vô vọng. Cô ấy thề rằng nếu tôi có thể chứng minh là tôi có chút quan tâm đến thế giới mở rộng ra ngoài phạm vi thắng bài Faro tại câu lạc bộ Brook của tôi, cũng như một số niềm đam mê không liên quan đến ngựa, chó săn và các vũ công opera trẻ tuổi xinh đẹp, cô ấy sẽ đồng ý trở thành cô dâu của tôi, thậm chíbất chấp ước muốn của bố cô ấy.”

“Thật là cao thượng làm sao,” Samantha thì thầm.

Gabriel cau mày. “Cô ấy vẫn không hoàn toàn tin tưởng tình cảm của tôi. Dù tôi có thể hiện tình yêu của tôi nồng nhiệt đến thế nào, một phần trong cô ấy luôn tin rằng tôi vẫn là một kẻ ăn chơi trác táng vô trách nhiệm, người được thừa kế mọi thứ – tước vị, sự giàu có và địa vị xã hội.” Anh cong một bên mày đầy vẻ tự chế nhạo, làm vết sẹo căng lên . “Thậm trí cả ngoại hình  điển trai của tôi.”

Dạ dày của Samantha bắt đầu nhộn nhạo. “Do đó ngài đã lên kế hoạch để chứng minh cô ấy sai.”

Anh gật đầu. “Tôi đã tham gia lực lượng Hải quân Hoàng gia.”

“Tại sao lại là lực lượng hải quân? Bố của ngài có thể kiếm cho ngài một vị trí có uy tín trong quân đội kia mà.”

“Và điều đó sẽ chứng minh cái gì? Rằng cô ấy đã đúng về tôi? Rằng tôi không đủ khả năng để đạt được bất kỳ thứ gì bằng chính phẩm chất h khả năng của bản thân sao? Nếu đấy là mục tiêu của tôi, tôi có thể đã tham gia bộ binh và đơn giản đóng vai một anh hùng rồi.  Chỉ có  tấm vải po-pơ-lin hồ cứng màu xanh và miếng dải viền vàng lấp lánh trên bờ vai của người đàn ông mới khiến các quý cô đều ngoái đầu nhìn.”

Samantha tưởng tượng anh đang sải bước trong phòng khiêu vũ đông người, mũ sĩ quan kẹp dưới cánh tay, mái tóc hung vàng lấp lánh bên dưới những chùm đèn với ánh sáng rực rỡ. Ngoại hình bảnh bao của anh khiến cho tất cả các quý cô chưa lập gia đình đỏ mặt và cười duyên bên dưới những cái quạt của họ.

“Nhưng ngài biết quý cô của ngài sẽ không dễ dàng ngoái đầu lại,” cô liều lĩnh nói.

“Hoặc không dễ dàng dành được trái tim cô ấy. Do vậy tôi đã đăng ký được dưới quyền của tướng Nelson, tự tin rằng khi tôi trở về từ biển cả, cô ấy sẽ sẵn sàng trở thành vợ của tôi. Khi biết rằng chúng tôi sẽ xa nhau trong vài tháng, tôi đã gửi cho cô ấy bức thư cuối cùng, cầu xin cô ấy đợi tôi. Hứa với cô ấy rằng tôi đã quyết tâm trở thành một người đàn ông thực thụ – một anh hùng – như cô ấy xứng đáng có.”  Anh cố gắng cong môi cười méo mó. “Đấy, kết thúc hồi một. Thực sự là chẳng còn gì sau đấy, phải không? Cô thực sự đã biết phần kết thúc rồi.”

“Ngài còn gặp lại cô ấy nữa không?”

“Không,” anh trả lời không chút châm biếm. “Nhưng cô ấy nhìn thấy tôi. Sau khi tôi được đưa trở lại London, cô ấy có đến bệnh viện. Tôi không biết tôi đã ở đấy trong bao lâu. Ngày và đêm kéo dài vô tận và gần như không thể phân biệt được.” Anh chạm một ngón tay lên vết sẹo. “Tôi chắc phải trông giống như một con quỷ với đôi mắt mù loà và khuôn mặt bị khá huỷ. Tôi nghi ngờ rằng cô ấy có biết tôi vẫn còn tỉnh táo hay không. Tôi không còn dũng khí để nói chuyện. Mặc dù tôi vẫn ngửi thấy mùi nước hoa của cô ấy, nó giống như hơi thở của thiên đường giữa những mùi hôi thối của quỷ như mùi long não và mùi chân tay bị thối rữa.”

“Cô ấy đã làm gì?” Samantha thì thầm hỏi.

Gabriel vỗ một bàn tay lên đầu. “Nếu là một nhà viết kịch đa cảm thêu dệt nên câu chuyện, cô ấy có lẽ sẽ không chần chừ lao mình lên ngực tôi, thề nguyện một tình yêu vĩnh cửu.Nhưng sự thật, cô ấy chỉ đơn giản bỏ chạy. Cô thấy đấy, điều này là không cần thiết. Trong tình huống thế này, tôi sẽ không bao giờ yêu cầu cô ấy thực hiện nghĩa vụ với tôi.”

“Nghĩa vụ?” Samantha lặp lại, đấu tranh để giấu đi sự tức giận. “Tôi nghĩ việc hứa hôn được coi là sự cam kết giữa hai người yêu nhau cơ mà.”

Anh cười không chút vui vẻ. “Bây giờ thì cô lại ngây thơ hơn tôi rồi. Bởi vì chúng tôi bí mật đính hôn, ít ra thì cô ấy không phải hứng chịu sự nhục nhã và một vụ tai tiếng vì bị công chúng ghẻ lạnh.”

“Thật là may mắn cho cô ấy.”

Ánh mắt Gabriel phản chiếu một cái nhìn mờ mịt, như thể quá khứ hiện hữu rõ rệt hơn cả hiện tại.

“Đôi khi tôi tự hỏi liệu mình đã từng thực sự hiểu cô ấy hay chưa. Có lẽ cô ấy chỉ là hình ảnh trong sự tưởng tượng của tôi. Một người mà tôi dựng lên từ những câu chữ thông minh và sự háo hức của những nụ hôn vụng trộm – giấc mơ của tôi về một người phụ nữ hoàn hảo.”

“Tôi cho rằng cô ấy rất xinh đẹp?” Samantha hỏi, mặc dù đã biết câu trả lời.

Tuy quai hàm của Gabriel cứng lại, giọng anh vẫn nhẹ nhàng. “Đẹp thanh tú. Mái tóc của cô ấy là màu vàng của mật ong ấm áp, đôi mắt cô ấy là màu của biển xanh dưới bầu trời mùa hè, da cô ấy mềm mại…”

Nhìn lại bàn tay nứt nẻ của mình, Samamtha hắng giọng. Cô không còn tâm trạng nào để ngồi và lắng nghe anh trở nên mơ mộng với sự quyến rũ mà cô không thể có. “Vậy đối tượng hoàn hảo ấy như thế nào rồi?”

“Tôi đoán rằng cô ấy đã quay trở về dưới sự che chở của gia đình tại Middlesex, nơi cô ấy có thể sẽ cưới một điền chủ trong vùng và lui về ở ẩn trong một trang trại nào đó để đặt khung thêu, hoặc cho những đứa trẻ ngỗ ngược ăn.”

Nhưng không ai trong số những đứa trẻ có khuôn mặt giống những thiên thần của Raphael hoặc đôi mắt xanh thẳm như nước biển với hàng mi viền vàng. Vì điều này, Samantha gần như thấy tiếc cho cô ấy. Gần như vậy.

“Cô ấy thật là ngu ngốc.’

“Gì cơ?” Gabriel cau mày, rõ ràng sửng sốt trước lời tuyên bố thẳng tuột của cô.

“Một cô gái ngu ngốc,” Samantha lặp lại một cách khẳng định. “Và ngài còn ngu ngốc hơn nữa khi lãng phí thời gian để mơ mộng viển vông về con người có tính cách phù phiếm chỉ có thể quan tâm đến những chiếc áo dài dạ hội xinh đẹp và những cỗ xe ngựa bốn bánh trong công viên hơn là điều cô ấy làm cho ngài.” Đứng lên, Samantha đi qua và đặt những bức thư lên tay của anh. “Nếu như ngài không muốn bất kỳ ai tình cờ xem được kho báu uỷ mị này, tôi nghĩ ngài nên đặt nó dưới gối khi đi ngủ.”

Gabriel không động đến những bức thư. Anh chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm về phía trước, quai hàm siết lại. Cánh mũi của anh phập phồng, nhưng cô không thể nói đó là do giận dữ hay để hít vào bầu không khí đượm mùi hương hoa toả ra từ những trang giấy được tẩm nước thơm. Khi cô bắt đầu tự hỏi liệu mình có đi quá xa hay không thì anh bất ngờ gạt những bức thư xuống.

“Có lẽ cô đúng, cô Wickersham. Sau tất cả mọi việc, những bức thư này  không còn cần cho một người đàn ông mù. Tại sao cô không giữ lấy chúng?”

Cực kỳ ngạc nhiên, Samantha thoái thác. “Tôi sao? Tôi có thể làm gì với chúng đây?”

Gabriel đứng lên, cao lớn vượt hẳn cô. “Tại sao tôi phải quan tâm kia chứ? Quẳng chúng vào trong thùng rác hoặc đốt chúng đi nếu cô muốn. Chỉ cần mang chúng đi” – một nụ cười chua xót cong lên bên khoé môi của anh trước khi anh nhẹ giọng kết thúc – “ và biến khỏi tầm nhìn của tôi.”

-o0o-

Samantha ngồi bên mép giường trong bộ đồ ngủ bằng cotton đã cũ, nhìn chằm chằm xuống bọc thư trong tay. Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực. Mưa đang tạt vào những ô cửa sổ như thể bị gió điều khiển để trừng phạt bất cứ ai cản đường đi của nó. Mặc dù có ánh lửa ấm ấp đang kêu tí tách trong lò sưởi, Samantha vẫn cảm thấy lạnh buốt tận xương tủy.

Ngón tay cô nghịch nghịch đoạn đuôi đã sờn của dải lụa buộc quanh những lá thư. Gabriel đã tin tưởng cô sẽ huỷ chúng đi. Sẽ thật  không đúng nếu cô phản bội niềm tin đấy.

Cô rút ruy băng ra. Dải lụa mở rộng, làm những bức thư tràn vào trong vạt áo của cô. Gỡ kính xuống, cô mở bức thư trên cùng ra, bàn tay cô hơi run rẩy. Những nét chữ trau chuốt của người con gái phủ kín trang giấy. Bức thư được đề ngày 20 tháng 9 năm 1804, gần một năm trước khi có sự kiện Trafalgar. Mặc cho lời lẽ tao nhã đầy hoa mỹ, vẫn có một sự phê bình gián tiếp nghiêm túc trong câu chữ.

Lord Sheffield thân mến của em,

Trong bức thư cuối cùng khá xấc xược của ngài, ngài đã tuyên bố tình yêu dành cho em là vì “đôi môi ngọt ngào” và “đôi mắt xanh màu khói” của em. Tuy nhiên em muốn hỏi ngược lại, “Liệu ngài vẫn còn yêu em khi đôi môi này đã nhăn nheo không còn quyến rũ vì tuổi tác? Ngài còn yêu em không khi mà đôi mắt em đã bạc màu nhưng tình cảm của em dành cho ngài vẫn không phai nhạt ?”

Em gần như có thể nghe thấy tiếng ngài cười thầm khi ngài bước vào ngôi nhà trong thành phố của mình, ra lệnh cho những người hầu với một phong thái đầy uy quyền mà em thấy đều không thể chống đỡ và không thể kháng cự. Không thể nghi ngờ việc ngài sẽ lãng phí thời gian buổi tối của mình để kiến tạo nên những câu đối đáp đầy dí dỏm, để cùng quyến rũ và làm tiêu tan sự nghi ngờ của em.

Hãy giữ bức thư này bên cạnh trái tim ngài, Đức ngài của em, cũng giống như ngài mãi luôn bên em.
Kính thư,
Tiểu thư Cecily March

Cecily đã không thể cưỡng lại việc ký tên một cách bay bướm, điều đã tiết lộ sự trẻ tuổi của cô. Samantha vò nát lá thư trong tay. Cô cảm thấy cô tiểu thư này không đáng thương, chỉ có sự coi thường. Những lời hứa đầy trêu chọc của cô gái được đặt ở mức quá cao. Cô ta chẳng hơn những thiếu nữ thời trung cổ, buộc những phù hiệu bằng lụa quanh cánh tay của hiệp sĩ trước khi anh ta ra trận để đối mặt với cái chết chờ sẵn.

Gom những lá thư lại, Samantha đứng lên và bước về phía lò sưởi. Cô không muốn gì khác ngoài việc đốt chúng thành tro như chúng đáng bị vậy, như để giả vờ cô gái kiêu ngạo và non nớt kia chưa bao giờ tồn tại. Nhưng khi cô định ném chúng vào ngọn lửa đang cháy bập bùng, có điều gì đó níu cô lại.

Cô nghĩ đến nhiều tháng dài Gabriel đã trân trọng giữ gìn chúng bên mình, nghĩ đến sự quyến luyến đã khiến anh bảo vệ chúng khỏi đôi mắt tò mò của cô, sự đói khát bất lực trong cách biểu cảm của anh khi anh hít vào mùi hương của chúng. Có lẽ việc phá huỷ chúng sẽ chỉ hạ thấp sự hy sinh của anh để giành được trái tim của tác giả những lá thư này.

Cô quay lại và xem xét kỹ căn phòng nhỏ của mình. Cô chưa thực sự dỡ hết các rương thùng kể từ sau tai nạn của Gabriel, vì cô cảm thấy sẽ dễ dàng ra đi hơn là trả đồ đạc trở lại các tủ cao lớn ở trong góc. Quỳ xuống bên cạnh cái rương bọc da, cô bọc lại những bức thư bằng dây lụa và buộc chúng bằng một nút thắt không cầu kỳ. Cô đẩy chúng vào trong hòm, chôn chúng thật sâu để không ai có thể tình cờ nhìn thấy chúng một lần nữa.

3 thoughts on “Yours Until Dawn – Chapter 7

  1. Em tập trung cv và nhanh quay lại cho chị thưởng thức tiếp các truyện dịch của em nhé! Cảm ơn em!

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s