One Wish – Chapter 10


xmas72

Sam thức dậy trước lúc bình minh. Maggie cuộn tròn người ngủ say bên cạnh anh. Anh mỉm cười khi nhấc tay rời khỏi cô và kéo chăn đắp quanh người cho cô.

Không khí dường như lạnh thấu xương nhưng hơi ấm từ lò sưởi bên dưới đã đi lên trên để giữ cho phòng ngủ không rét buốt. Anh kiểm tra thấy Webster cuộn người nằm một góc trong chiếc cũi của mình. Sam biết nếu anh may mắn, thằng bé có thể ngủ thêm một tiếng nữa. Vào thời điểm đó anh đã đốt sẵn lò sưởi và tầng dưới sẽ trở nên ấm cúng.

Anh chỉ vừa rửa tay xong trong bồn rửa thì nhìn thấy Maggie đang đứng nơi cửa tò vò. Tóc rối và quần áo trông như cô đã mặc chúng đi ngủ. Cô trông thật đáng yêu. Cách đây vài năm anh đã ngừng mơ mộng nhưng nếu anh vẫn làm như thế, hình ảnh Maggie đang đứng trong nhà bếp như cô làm lúc này sẽ trở thành giấc mơ yêu thích của anh.

“Buổi sáng tốt lành”, anh nói, ngắm nhìn cô lau hai mắt.

“Chào anh”, cô trả lời. “Nếu anh có thể chờ vài phút, em muốn tắm rửa trước khi làm bữa sáng.”

“Được thôi.” Anh tựa người vào bàn bếp và chờ đợi.

“Anh có thể đi nơi khác được chứ, nếu anh không phiền.”

“Ồ, dĩ nhiên.” Anh không hình dung được mình sẽ đi đâu. Lớp tuyết dày ba feet đã chặn cả hai cửa và nếu lên lầu anh sẽ đánh thức Web.

Cuối cùng Sam quyết định trở lại cái ghế đu đưa đặt trước lò sưởi và giả vờ đọc sách trong khi cô đi vòng quanh.

Đầu tiên cô nhón chân bước lên lầu và mang đồ đạc của mình xuống, sau đó anh nghe thấy tiếng cô đổ nước vào bồn tắm.

Sam nhắm mắt và chửi thề. Cô đang tắm trong nhà bếp chỉ cách đây vài feet và ngay cả một cái cửa cũng không có giữa họ. Không phải là anh thật sự cần nhìn, anh tự nói với chính mình. Anh đã tưởng tượng đến hình ảnh cô không mặc gì mỗi khi tay anh di chuyển khắp người cô tối hôm qua. Có thể nó không giống như việc được nhìn trực tiếp nhưng hầu như chắc chắn cũng gần với những gì anh cảm nhận.

Anh nghe thấy tiếng cô đang té nước và quyết định cô đang tra tấn anh. Nếu cô ở lại đây cả tuần, anh sẽ phải xây một cánh cửa, không phải cho cô sự riêng tư mà để cô khóa chốt ngăn anh bước vào.

Cô ắt hẳn đã đun cà phê bởi vì anh có thể ngửi thấy hương thơm của nó. Có lẽ cô sẽ không chú ý nếu anh đi qua nhà bếp, lấy một cái tách và rót cho bản thân một tách cà phê. Điều đó nghe như việc mà những cặp vợ chồng có thể làm.

Chết tiệt, anh hầu như đã nói lớn lên. Cô sẽ không bao giờ tin anh. Hiểu tính cách của Maggie, ấm cà phê hầu như chắc chắn sẽ nhấm thẳng đầu anh trên đoạn đường anh đi ra. Cô muốn những nụ hôn của anh, cô thẳng thắn nói ra điều đó, nhưng khi anh hỏi cô có muốn thêm nữa hay không, cô chỉ nói là một ít, như thể cô luôn hạn chế sự khoái lạc. Anh hầu như có thể nhìn thấy hình ảnh mỗi đêm cô ngồi trong căn hộ nhỏ bé phía bên cửa tiệm của mình đang ăn chiếc bánh bích quy đựng trong hộp thiếc trang trí. Hai hoặc ba cái sẽ là quá nhiều. Cô có thể chỉ ăn một cái nhỏ.

Anh dựa lưng vào ghế và cố gắng suy nghĩ bất cứ điều gì khác ngoài việc Maggie khỏa thân trong nhà bếp của anh.

“Em đã xong.” Một vài phút sau cô khiến anh giật mình.

Sam mở mắt ra. Cô đang mặc chiếc áo choàng có màu như sắc trời mùa hạ. Hàng nút nhỏ ngọc trai màu trắng chạy dài phía trước. Anh đã nhìn thấy chúng ở cửa tiệm và đoán rằng chúng mắc hơn một cái yên ngựa. Cô đã buộc tóc thành một búi ngồ ngộ trên đỉnh đầu.

“Nếu anh không thấy phiền, em nghĩ mình sẽ ngồi bên cạnh lò sưởi để sấy khô tóc.”

“Anh không phiền.”

Cô đưa một tách cà phê cho anh, sau đó kéo một cái lược khỏi túi áo và bắt đầu tiến hành chải tóc.

“Em có bận tâm nếu anh nhìn em không?” anh hỏi, biết rằng mình sẽ cực kỳ thất bại trong việc giả vờ đọc sách trong khi cô ngồi ngay trước mặt.

Anh nghĩ anh đã nhìn thấy hai gò má của cô ửng đỏ nhưng cô khẽ lắc đầu.

Căn nhà thật yên tĩnh ngoại trừ âm thanh nổ tanh tách trong lò sưởi. Tất cả thế giới bên ngoài có thể biến mất và Sam có lẽ cũng không quan tâm. Anh chưa bao giờ nghĩ việc ngắm một người phụ nữ ngồi chải tóc sẽ mang lại điều vui thú đó cho anh. Mái tóc rối dần dần trở nên suôn mượt.

“Trông em thật mãn nguyện”, anh nói.

Cô mỉm cười. “Vâng nhưng có một thứ em thích làm hơn.”

“Anh cũng thế”, anh trả lời, nghĩ rằng ý tưởng của mình hầu như chắc chắn không giống với cô.

“Em muốn đón Giáng sinh ở đây cùng với anh và Webster. Em có thể làm những cái bánh quy và một bữa tối thật ngon. Có lẽ chúng ta nên có một cây thông nhỏ và dùng những dây ruy băng trang trí. Nghe như một Giáng sinh thật sự ấy.”

“Có vẻ đó là một ý kiến hay. Anh sẽ dọn tuyết tạo một lối đi đến chuồng ngựa. Có một vài cây thông mọc dọc theo hàng rào nơi bãi quây.”

Cô đứng lên, suối tóc thật đẹp. “Nó sẽ cực kỳ thú vị.” Cô đi đến bên cạnh ghế của anh. “Anh là người chồng gần như tốt nhất thế giới này.”

Khi cô cúi xuống hôn anh, anh kéo cô vào vòng tay mình. Sau một nụ hôn nhẹ, anh thì thầm vào tai cô. “Anh không muốn làm em giật mình, Maggie, nhưng anh muốn chạm vào em nếu em không phản đối.”

Cô mỉm cười. “Anh đang chạm vào em đó thôi Sam.”

Tay anh di chuyển trên lớp vải lụa che phủ ngực của cô và thì thầm, “Anh muốn chạm vào em ở đây.”

Cô bất động trong giây lát.

Anh sợ mình đã tiến quá xa trong trò họ đang chơi. Việc chạm vào nơi đó của một người phụ nữ dường như quá thân mật. Điều cuối cùng anh muốn làm là khiến cô hoảng sợ, nhưng anh làm sao có thể giải thích rằng việc họ càng gần gũi nhau, anh lại càng muốn nó gần hơn nữa?

Anh đụng đầu vào thành ghế và nguyền rủa. “Hãy tát anh nếu em muốn, Maggie. Anh xứng đáng nhận nó.”

Khi cô nâng tay đến cổ họng, anh biết mình đã khiến cô hoảng sợ.

“Hoặc có thể chỉ việc bắn anh. Đầu óc của anh không thể suy nghĩ đúng đắn kể từ khi anh đặt cánh tay mình vòng quanh eo của em lúc ta cưỡi ngựa đến đây.” Thậm chí ngay bây giờ anh không thể quên được cảm giác cánh tay anh chạm nhẹ bên dưới ngực của cô trong suốt đoạn đường về nhà. Anh có cảm giác mình có thể đổ dung dịch kiềm vào một tai để nó chảy ra khỏi tai còn lại và điều đó vẫn không thể xóa sạch hình ảnh của cô trong đầu óc anh.

Một lời xin lỗi đã ở trên môi anh khi cô bắt đầu cởi nút áo. “Chúng ta chỉ có một khoảng thời gian ngắn trước khi Webster thức dậy.”

Chiếc áo mở ra một inch sau đó là hai khi cô bắt đầu di chuyển đến những cái nút bên dưới. Khi chiếc áo mở ra hầu như đến eo, cô ngã người tựa vào cánh tay anh và nhắm mắt lại.

Anh không thể di chuyển. Anh khó tin việc cô ở trong vòng tay anh, đang chờ anh chạm vào nơi mà anh chắc không có người đàn ông nào khác từng chạm vào. Anh chưa bao giờ chạm vào một người phụ nữ như thế này. Anh đã chăm sóc cho Danni vào đêm đầu tiên cô ta đến với người đầy máu và thương tích nhưng việc đó không có gì thích thú. Bây giờ việc chạm vào Maggie chỉ với lý do trao và nhận khoái cảm dường như là một điều xa hoa nằm ngoài bất cứ thứ gì anh đã biết.

Cúi người, anh chạm môi mình vào môi cô, yêu cái cách cô mỉm cười trước khi khẽ mở miệng. Anh vươn thẳng người và di chuyển bàn tay xuống nơi chiếc áo choàng hé mở. Làn da của cô mềm mại hơn anh đã mong đợi. Từ từ, anh trượt những ngón tay lên ngực của cô khi anh ngắm nhìn gương mặt cô.

Khi bàn tay của anh bao phủ một ngực, cô cong người hướng về phía hơi ấm của nó và phát ra một âm thanh nhỏ nhưng không tránh đi. Cô quá tuyệt vời, anh nghĩ. Khi anh giữ chặt lấy ngực cô trong tay, anh bao phủ miệng cô và hôn cô thật sâu đến mức âm thanh tiếp theo cô tạo ra nghe như tiếng nghẹt thở. Trong một lúc anh lạc mất trong nhu cầu giữ lấy cô, chạm vào cô, nhấm nháp cô. Cô hôn đáp trả anh, nhưng cô không có cử động nào khác. Hai bàn tay của cô vẫn còn đan chặt đặt ngay eo.

Anh ngẩng đầu lên khi cuối cùng nhận ra sự bất động của cô. “Em ổn cả chứ?” anh nói, những ngón tay vẫn còn vuốt ve cô.

“Vâng”, cô trả lời, lời nói không trôi chảy. “Đây có phải là điều mà vợ chồng làm với nhau hay không?”

“Anh nghĩ thế.” Anh bỏ tay ra.

Cô vươn thẳng người, ngồi trên đùi anh. “Em nghĩ họ không làm vào buổi sáng. Nếu không thì chẳng có ai sẽ đi làm đúng giờ.”

Anh cười. “Thế em thích nó không?”

Cô bắt đầu cài lại nút áo. “Em thích. Anh sẽ vui lòng làm lại nó vào tối nay chứ?”

“Anh thích thế, Maggie, nếu nó khiến em hài lòng.” Anh yêu sự trung thực của người phụ nữ này. Hôn lên trán cô, anh nói thêm. “Anh thích việc chạm vào em như thế. Sự mềm mại của—”

“Samuel” cô ngắt lời. “Em nghĩ chúng ta không nên nói về những điều như thế.”

Anh mỉm cười. “Miễn là chúng ta thực hiện nó, anh nghĩ mình có thể kiềm chế không nói về nó.”

“Công bằng đấy”, cô nói.

Khi cô trượt ra khỏi đùi anh, anh để tay mình di chuyển dọc lưng cô và vỗ nhẹ vào mông. “Anh được phép nói em thật xinh đẹp chứ, Maggie của anh? Một báu vật cần nắm giữ.” Anh nhìn thấy hai gò má của cô ửng hồng lên.

“Bây giờ em sẽ đi thay đồ. Hứa với em là anh sẽ không lên lầu trong vòng năm phút nữa.”

Anh không tin bản thân mình có thể trả lời nhưng anh xoay sở gật đầu. Anh quá bận để tự hỏi xem cả người của cô có đỏ ửng lên hay không.

Vài phút sau khi cô bước xuống, cô mặc chiếc quần dài với phần lai được nhét vào trong đôi giày bốt và chiếc áo sơ mi bằng len của nam giới, nhưng không có bất cứ điều gì về cô khiến anh nhớ đến một người đàn ông. Cô đứng nơi bậc thang đầu tiên và nâng hai cánh tay. “Trông em thế nào? Em chưa bao giờ mặc quần dài nhưng chúng dường như thích hợp với việc ra ngoài trong thời tiết thế này.”

“Bên ngoài vẫn còn rất lạnh. Trong hẻm nút tuyết không quá mức nhiều như trời vẫn lạnh lẽo.”

“Em đang lên kế hoạch để chồng của em sưởi ấm cho em khi chúng ta đã làm xong.”

“Anh có thể làm điều đó, nếu đấy là thứ em muốn, nhưng anh sẽ tôn trọng thỉnh cầu của cô vợ e thẹn của mình và không bàn vào chi tiết.” Anh nghĩ việc cô sẽ làm những điều cô không thể tự mình nói ra thật thú vị. Hầu hết đàn ông mà anh biết nói về những thứ họ hầu như chắc chắn không bao giờ làm khi yêu một người phụ nữ.

Cô cười như thể đọc được suy nghĩ của anh.

Anh bước đến chân cầu thang, dự tính kéo cô vào vòng tay mình nhưng tiếng gõ cửa đã ngăn anh lại.

Chưa từng có ai gõ cửa trước nhà của anh. Đôi khi có vài người đến thăm anh nhưng họ luôn đi lối cửa sau. Anh với tay lấy khẩu súng trường và ra hiệu cho Maggie trở lên lầu. Bất cứ người nào đến gõ cửa vào một ngày như thế này thì kẻ đó ắt hẳn phải rất muốn gặp anh.

Anh nghĩ cô có thể phản đối việc bị ra lệnh nhưng cô đã chạy lên lầu. Đặt tay trên chốt cửa, anh liếc lên trên để chắc chắn cô đã biến mất.

“Ai đó?” tiếng quát của anh xuyên qua cánh cửa gỗ dày.

“Cảnh sát trưởng Raines đây. Tôi đến để nói cho anh biết cô Allion có thể an toàn trở lại thị trấn.”

Sam chần chừ. Anh không muốn việc này chấm dứt. Trong khoảnh khắc vào sáng nay anh đã tin rằng trò chơi của họ hầu như có thể trở thành sự thật.

Maggie dường như ở nơi đầu cầu thang, Webster đu trên hông của cô như thể cô vẫn bồng thằng bé kể từ khi nó sinh ra. “Thật sao? Chúng tôi không còn gặp nguy hiểm nào phải không?”

Trông cô quá vui khiến Sam cảm thấy thật tồi tệ khi ước rằng cô sẽ ở lại đây lâu hơn. Anh muốn thêm chút thời gian nhưng cô ắt hẳn sẽ chết để được trở lại thế giới của mình.

Anh kéo then cài, hạ thấp khẩu súng và mở cửa.

Khi cảnh sát trưởng lao vào, Sam hỏi. “Làm thế nào ông tìm được tôi?”

“Không có gì khó”, người đàn ông đứng phía sau cảnh sát trưởng trả lời khi hắn chĩa khẩu Colt vào ngực của Sam, “nhưng đi qua đoạn đường một dặm đầy tuyết thì không dễ gì.”

Sam trừng mắt nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Trùm Adler. Anh biết mình sẽ không bao giờ có đủ thời gian nâng súng lên để bắn trước khi Adler giết chết anh, nhưng nếu anh có một mình, anh có thể thử. Theo khía cạnh khác anh là một người đàn ông đã chết. Tất cả những gì anh có thể hy vọng là kiếm đủ thời gian để Maggie trốn đi. Từ khóe mắt anh có thể nhìn thấy ban công trống trơn và đoán rằng cô đã trốn vào trong trước khi bất cứ gã nào bước vào có cơ hội nhìn thấy cô.

Dùng lối đi đó! Anh thầm gào thét. Hãy sử dụng lối đi đó.

Cảnh sát trưởng chú ý đến anh. “Ta xin lỗi về việc này, Sam, nhưng Adler đã cho ta đủ tiền để an nhàn nghỉ hưu. Ta không phải giết bất cứ ai, tất cả những gì ta phải làm là nhìn ra hướng đi khác.”

Sam lùi lại sau một bước. Cơn gió lạnh buốt thổi vào nhà nhưng anh không thể cảm nhận nó. Toàn bộ tâm trí của anh dành cho Maggie và con trai mình. Anh phải tạo cho họ thời gian. Mỗi giây anh có thể ngăn Adler sẽ tăng cơ hội cho cô. “Làm thế nào hai người tìm được tôi?” anh hỏi một lần nữa.

Cảnh sát Raines cười vui vẻ. “Ta tốn một lúc để hình dung ra. Adler và đồng bọn của gã ở trong thị trấn xem xét ngân hàng dự tính cướp. Ta thấy chẳng có hại gì khi giúp chúng. Xét đến cùng, chúng sẽ không đánh cướp cho đến sau khi ta nghỉ hưu. Nhưng sự việc trở nên rối rắm khi chúng quyết định cướp cửa tiệm. Ta đã lên kế hoạch chạy đến và nổ vài phát súng trong khi chúng bỏ trốn cùng với tiền, nhưng cậu đã xen vào.”

Sam nhìn thấy toàn bộ quang cảnh. “Sau đó ông đã quyết định để cho chúng tôi trốn đi trước khi ông giao chúng tôi cho Adler. Đó là cách để không có những nhân chứng nào bị giết trong thị trấn phải thế không?”

“Đại loại thế”, cảnh sát trưởng nói. “Chỉ là cậu không nói cho ta biết nơi cậu sống. Ta gần như mất số tiền giao kèo kha khá đó trước khi nhớ ra một vài năm trước lúc cậu đã đánh cắp cô con gái của lão già Dolton. Ta nghĩ rằng hắn biết nơi cậu sống và sẽ vui mừng nói cho ta biết.”

Sam lùi thêm bước nữa nhưng Adler tiến lên như một con mèo đang vờn con chuột.

“Thế tại sao đến giờ ông mới có mặt ở đây?”

Raines cau mày. “Kỳ lạ là dường như Dolton, kẻ vô cùng ghét cậu, lại không sẵn lòng nói cho bọn ta biết. Bọn ta phải chờ ở quanh đó cho tới khi hai đứa con trai của lão cưỡi ngựa ra ngoài. Tên lớn hướng về phía thị trấn để uống rượu và ai biết thằng nhỏ hơn đi đâu. Bọn ta phải chờ cho đến khi chúng ngoài tầm quan sát trước khi cưỡi ngựa vào nói chuyện với Dolton. Adler phải cứa vào thịt lão vài lần trước khi lão bắt đầu nói. Hắn dường như e sợ người thân của cậu hơn con dao. Ngay lúc hắn nói cho bọn ta nghe tất cả những gì cần biết, hắn đã chảy máu cho đến chết. Ta nghĩ đến việc tạo ra hiện trường lão ta chết do tai nạn. Cậu có thể cảm ơn lão và cơn bão này đã cho cậu sống thêm một ngày.”

Sam nhìn gã đàn ông đang chĩa khẩu Colt vào ngực anh nhưng anh lại nói với cảnh sát trưởng. “Adler sẽ không tha cho ông đâu, Raines. Ông rồi cũng chết giống như tôi.”

Cảnh sát trưởng cười lớn. “Cậu sai rồi. Ông trùm và ta đã trở thành bạn. Hắn cần ta. Ta là người sẽ giải thích tất cả mọi thứ với những người dân trong thị trấn. Lão già Dolton đến đây, tìm thấy Maggie Allison trong nhà cậu và giết cô ấy. Cậu về nhà, tìm thấy xác của cô ấy và chạy đến tìm giết Dolton, dĩ nhiên sau khi cậu đã tra tấn lão. Đứa con trai lớn của lão ắt hẳn đã nhìn thấy và bắn cậu, sau đó ta chạm trán với gã ta trong thị trấn và không may, ta sẽ phải bắn gã trước khi gã nói cho bọn ta nghe thêm bất cứ điều gì mà bọn ta có thể đoán ra dựa trên những cái xác.”

Cảnh sát trưởng mỉm cười. “Ta về hưu như một người hùng. Adler làm việc của hắn mà không có bất cứ kẻ nào ra làm chứng tố giác chống lại. Vì cả cậu và cô Maggie không có bất cứ người thân nào nên chẳng có ai thèm đặt những nghi vấn. Ngay khi tuyết tan sẽ chẳng có ai bận tâm.”

“Chỉ có một vấn đề.” Sam mỉm cười. “Maggie không có ở đây.”

One thought on “One Wish – Chapter 10

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s