One Wish – Chapter 9


Chương chín

xmas72

Maggie đứng trong nhà bếp một lúc lâu sau khi Sam đã đi. Khi cô nghĩ đến trò giả vờ kết hôn, cô đã cho rằng đó sẽ là những buổi trò chuyện thật lâu trong suốt bữa ăn tối hay có thể những cái ôm trìu mến chúc ngủ ngon. Cô chưa bao giờ mơ đến việc đó sẽ là những nụ hôn. Không chỉ đơn thuần là những nụ hôn mà còn là một nụ hôn kéo dài làm tiêu tan tất cả những gì cô biết về việc hôn nhau. Một nụ hôn khiến đầu ngón chân của cô co quắp lại và cơ thể cảm thấy như có lửa thiêu đốt.

Chạm vào môi, cô hầu như có thể cảm thấy cách môi anh đã bao phủ môi của cô. Anh đã giữ lấy cô thật gần trong khi cô cảm thấy mình đang ngã như thể để nói rằng anh ở đây. Điều này không giống bất cứ thứ gì cô đã nghĩ về trò chơi sẽ diễn ra giữa họ…điều này còn hơn thế. Cô đã muốn một khoảnh khắc như ánh sao nhỏ sáng lấp lánh để nhớ về và anh đã dâng tặng cô cả vũ trụ.

Câu hỏi còn lại duy nhất dường như chính là liệu cô có đủ can đảm để chấp nhận sự dâng tặng đó của anh hay không và sâu thẳm trong lòng Maggie biết rằng cô chưa bao giờ can đảm.

Khi Sam quay trở lại Web đã thức. Anh mang thêm củi và bỏ nó vào lò sưởi trong khi cô giữ lấy thằng bé, sau đó Sam đặt thằng bé ngồi bên dưới bàn mộc khi anh bắt đầu làm việc. “Tôi muốn tận dụng vài tiếng đồng hồ khi trời còn sáng để làm việc”, anh nói mà không nhìn cô.

Maggie có cùng cảm nhận đó, vì thế cô đi đến nhà bếp và quyết định làm bánh mì. Cô phải làm một điều gì khác ngoài việc đứng quanh đây cả ngày mơ mộng về một nụ hôn. Sam sẽ nghĩ cô là một kẻ có đầu óc rỗng tuếch.

Một tiếng sau khi cô đang nướng bánh mì, cô đứng ngay ngưỡng cửa và nhìn cả hai cha con. Cả hai trông như đang cùng làm một việc, chơi đùa với những mảnh da, chỉ là cái của Web là những mảnh da vụn còn của Sam thì đang được gắn vào yên ngựa.

Cô đã mua đủ yên ngựa để biết đó là một sản phẩm tốt. “Anh bán chúng sao?”

“Một vài cái, đôi khi là thế. Tôi đón xe lửa đến Fort Worth vào mỗi mùa xuân để bán những con ngựa. Một người đàn ông gần nơi giữ ngựa mua tất cả những cái yên mà khi có thời gian tôi đã làm ra.”

“Anh không phải đi cả chặng đường đến Fort Worth. Anh có thể bán chúng trong thị trấn.” Cô cắn môi để ngăn việc thêm vào ở cửa tiệm của tôi. Nếu anh bán chúng cho cô, nó đồng nghĩa với việc họ sẽ nói chuyện trên mối quan hệ thông thường thậm chí sau khi sự nguy hiểm này chấm dứt. Cô thậm chí có thể tưởng tượng ra việc anh đến vào lúc chiều muộn với những đơn hàng và cô mời anh ăn tối trước khi anh phải trở về nhà.

Anh làm tiêu tan giấc mộng của cô bằng việc nói. “Tôi không muốn bán chúng quanh nơi này. Tôi thích đưa chúng cho những người không quen biết.”

Cô bước lại gần hơn. “Anh sợ họ có thể đến tìm anh khi một trong số chúng bị hư sao?”

“Không. Tôi sợ họ có thể đến tìm tôi để mua một cái khác. Sớm muộn gì bãi cỏ phía trước nhà sẽ trụi hẳn.”

“Tôi hiểu. Nó là một sản phẩm tốt đó, Sam.”

“Không có nhiều việc khác để làm trong những ngày như thế này. Tuyết cao đến đầu gối của tôi. Nó sẽ dày thêm ba feet vào sáng mai. Xem ra chúng ta chắc chắn sẽ có một mùa Giáng sinh trắng xóa.”

Web giữ lấy váy của cô và kéo như thể muốn cô cùng vào trong cái cũi của mình. Maggie cười và đưa tay ra. “Đến đây nào nhóc con và cô sẽ để con nếm thử lát bánh mì đang nguội dần đầu tiên kia.” Cô liếc lên nhìn Sam, nhớ đến trò mà họ đang chơi và nói thêm. “Đến với mama nào.”

Webster đi ngay đến và cô cười lên, nghĩ đến cảm giác ôm một đứa bé tốt như thế nào. Hàng trăm lần trong suốt một năm qua, cô đã gặp những đứa bé trong cửa tiệm và muốn nhấc chúng lên ôm trong vòng tay nhưng đôi lần cô đã nhìn thấy cái nhìn buồn bã trong ánh mắt của ba mẹ chúng và biết họ cảm thấy tiếc nuối cho cô. Đối với họ, cô mãi mãi là một người phụ nữ không có con, không có chồng và không có gia đình.

Bây giờ, trong một vài ngày, cô có thể ôm lấy Webster xem thằng bé là con của mình và không ai sẽ nhìn cô bằng sự thương hại. Cô hôn vào gò má của thằng bé, dẫn nó vào nhà bếp và đặt nó ngồi trên bàn ngoài tầm với của mẻ bánh mì còn nóng và lọ bơ. Thằng bé chơi đùa với cái muỗng khi cô bắt đầu cắt lát bánh mì.

Ba mươi phút sau, Web đang cười vui vẻ khi cô cố gắng lấy lớp bơ ra khỏi tóc của thằng bé. Cô ngước lên và nhìn thấy Sam đang đứng nơi ngưỡng cửa quan sát họ. “Tôi phải đến xem tất cả sự ồn ào này là gì”, anh nói.

“Chúng ta có bữa tiệc trà với bánh mì bơ.” Cô cười khúc khích. “Mặc dù không có trà.”

Sam mỉm cười với con trai khi thằng bé cố ngăn Maggie làm sạch vết bơ trên tóc.

“Nó vô vọng”, cô thông báo khi gạt tóc của thằng bé lại ngay ngắn trước khi đặt nó ngồi giữa những khối gỗ. “Thằng bé tiếp tục dùng hai cái răng cửa của mình vét hết lớp bơ trên bánh mì của tôi.”

Sam đến gần và quỳ xuống bên cạnh con trai, đưa lần lượt từng khối gỗ cho nó. Anh nói với thằng bé bằng chất giọng thoải mái nhưng khi ngước lên nhìn cô, nụ cười đã tắt dần. “Tôi nhìn thấy những dấu vó ngựa gần hàng rào ngăn cách lúc sáng nay.”

“Có thể ai đó chỉ đi ngang qua”, cô nói, cố giữ bình tĩnh. Cả ngày hôm nay không có gì xảy ra và cô bắt đầu tin rằng mình được an toàn. Cơn ác mộng tại cửa tiệm dường như đã rời xa cô.

Anh lắc đầu. “Chúng không hướng đến một nơi nào. Tôi chưa thấy một người nào cưỡi ngựa du ngoạn qua hướng này. Bất cứ kẻ nào đã cưỡi ngựa đến chỗ hàng rào đều có hy vọng tìm ra nơi ở của tôi.”

Cô lần lượt cắt lát bánh mì như thể cần giữ cho hai tay bận rộn. “Anh nghĩ đó là ai?”

Sam nhún vai. “Có thể là Trùm Adler nhưng tôi nghi ngờ điều đó. Hắn ta không biết cô đi nơi nào và thậm chí nếu hắn nhận ra tôi, hắn chỉ biết tôi sống trong hẻm núi này. Tôi nghi ngờ việc bất cứ người họ hàng nào của mình nói cho hắn biết nơi ở của tôi thậm chí nếu hắn đến đủ gần nông trại của họ để hỏi thăm.”

“Hoặc đó có thể là Dolton, cha của Danni.” Maggie thử suy nghĩ. “Anh đã nói lão ta ghét anh và khiển trách anh về cái chết của con gái. Có thể lão hay một trong hai đứa con trai đã quyết định thử vận may.”

“Không. Nếu lão ta đủ say để làm điều đó, lão chỉ việc cắt hàng rào và đuổi theo tôi. Lão biết nơi tôi ở.” Sam đi đến gần cô và tự cắt cho mình một lát bánh mì nóng. “Tôi nghe nói con trai lớn của lão nhận lấy một vết chém khá nặng trong cuộc chiến cách đây vài tháng và đứa nhỏ hơn thì chưa tới mười sáu tuổi.” Sam nghĩ sau đó thêm vào. “Tôi không tin việc thằng bé đó đã đủ trưởng thành để có được sự hèn hạ. Một trong những người họ hàng đã nói với tôi thằng con trai lớn luôn dính vào rắc rối vì việc đánh đập những con điếm.”

“Anh nói thật sao? Nếu một người đàn ông làm như thế, luật pháp không bỏ tù hắn sao?”

Sam nhún vai. “Hầu như không có. Tôi nghĩ cảnh sát trưởng Raines không bận tâm đến những loại tội phạm đó.”

“Anh nói thật?”

Khi anh không chối cô ước mình đã không hỏi.

“Còn ai khác có thể tìm gặp anh hay không?” Cô không thích ý nghĩ có một danh sách những người sẽ mang theo rắc rối theo cùng họ. Người đàn ông cô đang ở cùng dường như không có ai khác ngoài cô trong danh sách bạn của anh.

“Cảnh sát trưởng có thể đang tìm chúng ta. Ông ta dường như vô cùng thích thú với việc biết được tôi sống ở đâu. Đêm hôm kia ông ta đã hỏi tôi hai lần.”

Maggie lắc đầu. “Cảnh sát trưởng Raines hứng thú với việc nghỉ hưu hơn bất cứ ai khác. Dĩ nhiên nếu anh là một tên tội phạm thì sao nhỉ? Ông ta có thể hy vọng bắt được thêm một tên tội phạm nữa trước khi gác súng.”

Anh nhướng mày. “Tôi đã trộm một nụ hôn cách đây không quá lâu. Điều đó được tính chứ?”

Maggie kìm lại tiếng cười khúc khích. Cô không thể quyết định mình nên làm gì với nụ hôn cuối cùng đó và ngọn lửa khao khát trở lại trong mắt của anh. “Nó được tính.”

Anh mỉm cười và ngã người ngồi cạnh Web như thể không để cô rơi vào tình huống khó xử. “Mama của con làm bánh mì ngon phải không?”

Web với đến bánh mì của ba mình bằng những ngón tay dinh dính và Sam cười vui vẻ. “Thằng bé hiếm khi được ăn miếng bánh mì thật sự. Đôi khi là bánh mì bắp và bánh bích quy làm bằng bột nhào chua nhưng bao giờ là món này. Cái này”, anh nhấc miếng bánh mì lên, “là niềm hạnh phúc thần tiên và nằm ngoài kĩ năng của tôi.”

“Danni không làm bánh mì sao?” Maggie ước cô đã không hỏi ngay phút những từ ngữ đó thoát khỏi miệng. Cô đã hỏi đủ những câu hỏi về người phụ nữ đã chết được hai năm.

“Không”, anh nói một cách đơn giản. “Mẹ của cô ấy đã mất khi cô ấy lên sáu. Hiểu biết trong cả việc nấu nướng và may vá bị hạn chế.” Như thể anh cảm thấy mình cần cho vợ một lời khen, anh nói thêm, “Mặc dù cô ấy có thể dọn dẹp. Trong khoảng thời gian cô ấy sống ở đây, nơi này luôn sạch sẽ.”

“Có thể cô ấy đã tự hào khi được ở nơi này”, Maggie nói.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ thế nhưng có thể.”

Khi ánh sáng bên ngoài bắt đầu mờ dần, Sam cẩn thận kéo những cửa chớp trước khi thắp đèn. Họ ăn tối sớm cùng nói về cuộc sống của mình, sau đó chơi với Web trên tấm chăn gần lò sưởi trong một lúc trước khi Sam với tay lấy một quyển sách. “Tôi thường đọc sách cho Web nghe trước giờ đi ngủ. Tôi biết thằng bé còn quá nhỏ để hiểu nhưng tôi hy vọng thằng bé nghe được âm điệu của những từ ngữ. Ngay khi thằng bé sẵn sàng tôi sẽ dạy cho nó đọc.”

Maggie duỗi thẳng tay. “Tôi sẽ là người đọc tối nay nếu anh thích.”

Sam nhấc Webster đặt lên đùi và bắt đầu đu đưa thằng bé khi Maggie đọc. Một giờ sau cô ngước lên và thấy cả hai đã ngủ. Mỉm cười, cô chạm vào vai của Sam, cô thích cái cảm giác bản thân thấy quá thoải mái khi được ở gần anh để làm những việc này.

Anh mở mắt ra và nhìn cô như thể đang cố gắng quyết định xem cô là thật hay chỉ là một phần trong giấc mơ của anh.

“Chúng ta nên đặt thằng bé vào giường”, cô thì thầm.

Sam nhấc thằng bé lên vai và đứng dậy. Không nói một lời nào, anh mang thằng bé đến giường.

Maggie đi theo và trong một lúc cô đứng ngay ngưỡng cửa của căn phòng nhỏ thứ hai ngắm nhìn trước khi xoay người và đi dọc hành lang đến nơi bây giờ là phòng của cô.

Mặt trăng đã lên cao và tuyết đã ngừng rơi. Cảnh nhìn ra từ cửa sổ của cô đã hoàn toàn thay đổi so với lúc bình minh. Một kiệt tác nghệ thuật khác bày ra trước mắt như một bức tranh cực lớn bao phủ toàn bộ bức trường của viện bảo tàng. Ban sáng tràn ngập màu sắc và ánh sáng. Thế giới đêm nay nằm yên trong sắc xanh và xám.

“Tôi chưa bao giờ thắp đèn hay đốt nến trong này. Nó sẽ chỉ làm mất đi vẻ đẹp bên ngoài.”

Cô mỉm cười mà không hề quay người lại. Cô biết anh đến tìm cô để chúc ngủ ngon. Những gì đã bắt đầu giữa họ không chấm dứt, có thể không chấm dứt với một nụ hôn.

Nhưng anh không với tay chạm vào người cô. Anh chỉ bước ngang qua để đi đến cửa sổ. Cô biết kí ức về vẻ ngoài cao ráo mờ tối quyện mình trong ánh trăng của anh sẽ được giữ trong tâm trí cô cho đến ngày cô trút hơi thở cuối cùng. Anh là một người đàn ông tốt, cô nghĩ, đầu óc giỏi giang và cơ thể hơn cả mức tuyệt vời. Cho dù anh ăn mặc như thế nào, không ai sẽ lầm tưởng anh là một quý ông đến từ thành phố, mặc dù trong kinh doanh, trang trại của anh hoạt động tốt và với cô anh dường như là một người đàn ông vô cùng dịu dàng.

Cô thích cách anh di chuyển, luôn có chủ đích, chưa bao giờ lãng phí năng lượng, nhưng trên hết, cô thích cách anh đứng yên như thể cả thế giới có thể vây quanh anh.

Cuối cùng anh quay lại. “Tôi cần nói với cô điều này, Maggie, một điều tôi chưa nói với bất cứ ai.”

“Được thôi.” Cô hy vọng đó không phải là việc đen tối anh đã làm trong quá khứ – điều có thể sẽ ngăn cản việc cô thích anh.

“Có một lối đi nằm trong phòng ngủ của Webster phía sau một trong những kệ sách.”

Cô hít thở. Nó không hẳn là một bí mật. Cô hầu như chắc chắn có thể chú ý thấy nó nếu như cô xem xét kĩ khi đi khắp trong phòng của đứa bé vào sáng nay.

“Một trong những lý do tôi xây ngôi nhà trên chính nơi này là bởi vì ở đây có một lối đi nhỏ dẫn đến một cái hang. Ông của tôi ghét những ngôi nhà có hai tầng vì ông sợ mình có thể bị bẫy trong lửa khi ở tầng hai. Giống như Nina, ông đã sống sót qua trận lửa khủng khiếp vào cái năm tôi đang sống ở Fort Worth. Đó là một trong những lý do khiến ông lâu đến đón tôi. Ông gần như không có đủ thực phẩm dự trữ để ăn, đừng nói gì đến nuôi tôi.”

Cô mỉm cười. “Anh đã tìm thấy con đường mà bà Nina già đã cứu đàn cừu và mạng sống của mình.”

“Tôi đã làm thế vào mùa hè khi tôi từ Fort Worth trở về. Nó trở thành cuộc truy lùng của tôi trong nhiều tháng.”

Cô có thể nhìn thấy anh khi là một cậu nhóc trèo qua những vách đá và những con đường mòn cho đến khi phát hiện ra điều bí ẩn, rồi sau đó anh không nói với bất cứ ai mà sử dụng nó làm lợi thế cho mình.

“Tôi chỉ muốn cô biết về lối đi đó, mặc dù hầu như chắc chắn nó bám đầy mạng nhện. Nếu có điều gì xảy ra và cô bị kẹt trên lầu, hãy giữ lấy Web và đi vào hang động. Chỉ cần cảm nhận lối đi của cô dọc theo con đường hẹp đó. Cô sẽ bước ra một nơi dẫn đến ngôi nhà của người phụ nữ già đó.”

“Tôi chắc chắn chúng ta sẽ không gặp hỏa hoạn trong vài ngày tôi ở đây.” Maggie hiểu tại sao có quá nhiều người sợ lửa. Thậm chí cha mẹ của cô luôn kiểm tra hai lần tất cả đèn trong cửa tiệm đã tắt hết chưa trước khi họ lên lầu vào ban đêm.

Anh nhe răng cười toe toét. “Tôi không biết. Tôi cảm thấy nóng lên chỉ bằng việc nghĩ về cô.”

Cô quay đi, xấu hổ nhưng đồng thời cùng lúc yêu sự thẳng thắn của anh. Họ không cần phải làm theo những quy tắc chuẩn mực. Họ là bạn. Họ có thể thành thật với nhau và cô thích điều đó.

“Tôi không muốn làm cô giật mình lần nữa, nhưng tôi muốn nói lời chúc ngủ ngon kèm theo một nụ hôn. Cô nghĩ sao nếu mình đi đến với tôi, Maggie?”

Cô tiến một bước.

“Gần hơn”, anh thì thầm.

Cô tiến thêm bước nữa, cảm thấy tim đang đập thình thịch.

“Gần hơn”, anh nói lần nữa và giơ tay lên để cầm lấy tay cô.

Một bước và cô đã đứng quá gần đến nỗi có thể cảm nhận hơi ấm của anh.

Không giữ lấy bất cứ thứ gì ngoài tay của cô, anh cúi người và hôn cô. Một nụ hôn nhẹ đầy hứa hẹn. “Gần hơn nào”, anh thì thầm nơi tai cô khi nhẹ nhàng kéo lấy bàn tay của cô.

Cô nghiêng người cho đến khi chạm vào cơ thể anh và cô nghe thấy tiếng thở dài thỏa mãn khe khẽ ngay tai của mình.

“Thế này là phù hợp.” Anh di chuyển cằm tựa lên tóc của cô và nhấc tay cô đặt trên vai của anh. Những ngón tay của anh rê dọc cánh tay và xuống bên sườn cơ thể của cô.

“Tôi…Em…” Cô suy nghĩ ra điều gì đó để nói.

“Đừng nói gì cả. Anh chỉ muốn cảm thấy em ở gần để anh sẽ mãi nhớ cảm giác đó ra sao.” Bàn tay của anh đi đến khoảng lưng nhỏ bé của cô và kéo mạnh cho đến khi cơ thể của cô vừa vặn với cơ thể anh. “Thư giản nào. Tất cả những gì anh sẽ làm là ôm lấy em trong một lát.”

Cô vòng cánh tay quanh cổ của anh và giữ chặt để khỏi ngã khi hai bàn tay của anh di chuyển lên xuống cơ thể cô với sự đụng chạm nhẹ nhàng. Anh hôn tai cô rồi sau đó là gò má khi cô giật nảy mình. “Ổn cả mà. Hít thở nào, Maggie. Điều này sẽ không đau.”

“Em biết. Em chỉ căng thẳng. Em chưa bao giờ…” cô xoay sở để nói.

“Anh biết, anh cũng thế. Anh ước mình biết nhiều hơn về việc một người phụ nữ thích được chạm vào như thế nào, nhưng bằng cách này hay cách khác anh nghĩ chúng ta sẽ tìm ra được cách của riêng hai ta.”

Anh không giữ cô quá chặt; cô đáng lẽ nên rời đi. Cô đã trải qua cả cuộc đời để tránh xa tất cả mọi người. Cha mẹ cô đã khởi đầu cho những kiểu mẫu mà cô làm theo trong suốt cuộc đời. Cô chưa bao giờ đến với ai quá gần. Chưa bao giờ quan tâm quá nhiều. Chưa bao giờ cảm nhận quá sâu sắc. Cha mẹ của cô, thậm chí những giáo viên, ắt hẳn nghĩ rằng họ đang cứu cô thoát khỏi nỗi đau xa cách bằng việc không để cho cô ở quá gần bên mình.

Hai bàn tay mạnh mẽ của Sam di chuyển xuống qua eo và đặt trên hông của cô khi miệng anh hé mở nơi cổ họng của cô. Sự ấm áp của lưỡi anh xoay tròn trên làn da khi bàn tay của anh bắt đầu di chuyển khắp lưng của cô, ấn cô tựa sát vào anh. Anh sẽ không giữ lại những cảm giác của mình và để cô vẫn an toàn tránh việc bị liên quan. Nước mặt chảy xuống gò má khi cô để bản thân mình trôi dạt với khoảnh khắc này và không lo lắng về nỗi đau chắc chắn sẽ đến khi cô lại cô độc một lần nữa.

Tan chảy áp vào người anh, cô hít thở sâu khi anh trở lại với chuyến du hành từ hông đến phía sau đầu của cô. Lần này anh kéo dây buộc tóc của cô và vùi bàn tay vào những lọn tóc quăn gợn sóng. “Chúa ơi, anh yêu cảm giác về em”, anh thì thầm như thể nói với chính mình chứ không phải với cô. Nhẹ nhàng anh giữ lấy một nhúm tóc của cô kéo đầu của cô ngửa lên. Hơi thở ấm áp của anh phà vào gò má cô trong một lúc trước khi môi anh di chuyển đến môi của cô. Lần này nụ hôn nhẹ nhàng, trêu ghẹo.

Cô thét lên sự thỏa mãn thuần khiết và nghe tiếng cười khẽ của anh nơi gò má mình. Sau đó anh hôn cô hết lần này đến lần khác, chơi đùa với miệng của cô nhưng chưa bao giờ hôn cô sâu như anh đã làm lúc trước.

“Anh không thể có đủ em”, anh thì thầm nơi cổ họng của cô khi kéo ra vài nút áo để anh có thể nhấm nháp nơi lõm xuống trên cổ của cô.

Khi anh cắn nhẹ, cô giật nảy mình.

“Anh làm em đau sao?”

“Không”, cô xoay sở để trả lời. “Làm lại đi, làm ơn.”

Anh cười khi hôn nơi cổ họng của cô. “Em sẽ không bao giờ phải nài xin. Anh vui lòng làm bất cứ điều gì để khiến em thỏa mãn.”

Sau đó anh lại tiếp tục hôn cô và khi miệng anh du hành xuống tới cổ họng cô cảm thấy anh nới lỏng thêm một cái nút áo, kéo lớp vải ra khỏi vai của cô và nếm hương vị cơ thể cô một lần nữa. Lần này cô phát ra âm thanh thỏa mãn nho nhỏ và sẽ tan chảy trên sàn nhà nếu anh không ôm lấy cô.

Cuối cùng anh ngẩng đầu lên và giữ chặt cô áp vào ngực của anh. Hơi thở của cả hai từ từ trở lại bình thường. Vòng tay sít chặt quanh người cô bắt đầu nới ra nhưng bàn tay anh vẫn vuốt ve lưng của cô. “Em ổn với điều này chứ?” anh thì thầm vào tóc cô.

Cô không chắc ý của anh là gì. Việc hôn nhau, sự đụng chạm, cảm giác cơ thể anh ấn vào cơ thể cô. “Không”, cuối cùng cô trả lời và cảm thấy anh trở nên bất động. “Em thích được hôn theo cách anh đã làm trong nhà bếp ít nhất thêm một lần nữa.”

Cô cảm nhận hơn là nghe thấy tiếng cười của anh.

“Em là một điều kỳ diệu, Maggie của anh.” Anh di chuyển đến môi cô và ban ơn cho lời thỉnh cầu của cô.

“Thêm nữa đi”, cô thì thầm khi anh chấm dứt nụ hôn.

“Em là một người vợ thích đòi hỏi đấy.” Bàn tay anh trượt qua eo của cô thêm lần nữa để tựa nơi hông cô. “Anh thích cảm giác về em cũng như cách em hôn anh. Anh thích sự mềm mại của mông em bên dưới tay anh. Anh thích tất cả mọi thứ về em.”

Cô nâng đầu lên và chờ để xem điều gì xảy ra tiếp theo. Nét mặt của anh ẩn trong bóng tối nhưng cô có thể cảm thấy ánh trăng chiếu trên gương mặt của cô, hoặc có thể nó chỉ là cảm giác khao khát ấm áp lần đầu tiên cô có trong đời.

“Maggie”, anh nói khi cọ má mình vào gò má của cô. “Anh nghĩ mình sẽ không từ chối em bất cứ điều gì nằm trong năng lực của anh. Nếu em muốn được hôn suốt cả đêm, anh sẽ làm nó bằng tất cả khả năng của mình.”

Với điều đó, buổi nói chuyện chấm dứt. Anh chiếm lấy miệng cô với sự đói khát khiến cô kinh ngạc. Khi cô cảm nhận niềm đam mê của anh bằng sự đam mê của mình, cô cảm thấy anh run lên như thể trong khoảnh khắc này sự cân bằng đã rời khỏi anh.

Trong chốc lát họ hôn nhau, đôi khi là những nụ hôn sâu đến khó thở và đôi khi là những nụ hôn nhẹ trêu đùa. Anh dường như không có đủ cảm giác tóc cô trong bàn tay anh và cô dần quen với việc ngực anh nâng lên hạ xuống áp vào khuôn ngực của cô.

Cô nép mình bên dưới vòng tay anh. “Đây có phải là việc diễn ra giữa những cặp vợ chồng hay không anh?” cô hỏi.

“Giữa vài người”, anh trả lời. “Không nhiều, anh nghĩ thế. Maggie à, anh đã hôn một vài cô gái khi anh còn là một đứa nhóc nhưng anh chưa bao giờ chạm vào hay hôn bất cứ ai như anh đã làm với em ngay bây giờ.” Anh cười đầu tựa nơi mái tóc của cô. “Nếu em có bất cứ nhận thức nào, em nên tát anh hay nói với cảnh sát trưởng tống anh vào tù.”

“Em muốn điều này. Em muốn cảm nhận.” Cô hít thở và nói thêm. “Em muốn nhiều nữa.”

Anh bất động trong chốc lát. “Nhiều hơn bao nhiêu?”

“Chỉ thêm một chút.”

Anh hạ thấp miệng mình và cô chào đón nụ hôn nhẹ nhàng của anh khi cô nâng cánh tay và di chuyển những ngón tay vào trong mái tóc như màn đêm của anh. Một cánh tay nhẹ nhàng giữ lấy cô khi cô thư giản vào sự ấm áp đang lan rộng khắp người.

Cô đã lạc mất trong dòng lũ cảm xúc quét khắp cơ thể khi anh nhấc cô lên và mang cô đến giường. Không phá vỡ nụ hôn, anh hạ cô xuống và nằm bên cạnh cô.

“Em nghĩ thế nào nếu anh chỉ ôm em như thế này suốt đêm?”

Cô phát ra âm thanh nhưng không chắc nó là gì. Cảm giác cơ thể thon dài của anh đang nằm dọc bên khiến cô cảm thấy hoàn toàn ấm áp.

“Ngủ nào, Maggie”, anh thì thầm khi hôn bên má của cô.

Cô nằm đó thao thức một lúc lâu và biết rằng anh cũng đang làm tương tự. Cuối cùng, hơi thở của anh trở nên ổn định và chậm lại. Nhướn người, cô đắp chăn cho cả hai. Khi cô nằm xuống bên cạnh anh, anh kéo cô lại gần.

Lúc nửa đêm, khi cô nửa tỉnh nửa mê vì trôi dạt giữa những giấc mơ và hiện thực, cô cảm thấy anh di chuyển tay khắp người cô như thể thậm chí trong giấc ngủ, anh cũng cần biết cô ở đây.

Bàn tay anh dừng lại nơi ngực của cô, khum lấy nó.

Cô không cử động.

Những ngón tay của anh khẽ sít chặt sau đó buông ra. Với giọng nói ngái ngủ anh thì thầm vào tóc cô. “Anh ước gì em là của anh. Tất cả là của anh.”

Cô cố giữ hơi thở mình bình thường. Cô trở lại với giấc ngủ tự hỏi cô thật sự đã nghe thấy anh nói những từ đó hay đơn giản là cô đã mơ thấy nó.

2 thoughts on “One Wish – Chapter 9

  1. Em ơi sao không thấy tiếp tục post tiếp truyện Your Until Dawn. Truyện bắt đầu đến đoạn hay mà em , vẫn biết dạo này em thích thể loại truyện khác nhưng cố gắng đi em cho bọn chị được tiếp tục đi cùng hai nhân vật chính . À chị cũng đang theo dõi dở truyện The Famous Heroins của bạn Cloud dịch mà chị lại không ghi danh được ở TVE . Em có thể gửi cho chị qua email file . prc được không ? Chắc chị làm phiền em quá nhưng cố giúp chị nhé . Tks em ! P/s chị vẫn đang đợi cuốn Eleven… Ra đấy em ạ . Đảm bảo chị sẽ là một trong những người đầu tiên đến Vũ Ngọc Phan để rinh truyện sớm nhất . Nhiều khi đi mua truyện hơi xấu hổ vì monhf già đinh mà vẫn còn đọc những thể loại truyện như vậy .

    1. Chị mến!

      Do em bận nên các truyện đều đồng loạt ngưng lại chứ không riêng gì Yours Until Dawn đâu ạ. Hôm nay trời mưa, theo sở thích cũ và cũng ngày hẹn đăng bài thứ năm của mình nên em đăng một loạt ^^

      Em cũng đã gửi ebook cuốn “The Famous Heroine” cho chị, chị check mail nha🙂

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s