One Wish – Chapter 8


Chương tám

xmas72

Sam cưỡi ngựa đến khu hàng rào bao quanh vùng đất của anh, anh biết rằng mình sẽ để mất những con ngựa nếu như một con chạy xuống hẻm núi trong suốt thời gian này. Vách núi Palo Duro giúp vật nuôi của anh tránh gió và sự khắc nghiệt của thời tiết. Cách đây nhiều năm, Quanah và bộ lạc của ông ta đã trú đông ở đây. Vài người nói rằng những người dân của Sam đi đến đây trong suốt thời gian khi Chiến tranh của người Anh-Điêng xảy ra, nhưng Sam có khuynh hướng nghĩ rằng truyền thuyết đó hầu như chắc chắn do ông của anh tạo ra. Ông thích kể những câu chuyện về việc một lần cha của ông đã đưa thức ăn cho một tốp người Comanche đói khát đang trên đường bỏ chạy và một giờ sau lại cho một tốp lính từ pháo đài đuổi theo chúng ăn uống.

Sam không biết bao nhiêu phần trong đó là sự thật nhưng người Comanche chưa bao giờ cướp bóc trên vùng đất của người Thompson, và một trong những vị tổ tiên của anh đã xoay sở kiếm đủ tiền mua lấy vùng đất trải dài dọc theo rìa hẻm núi. Ông ta đã trao nó lại cho những đứa con rồi chúng lại trao cho những đứa con của chúng cho đến khi họ hàng của Sam sở hữu gần hết vùng đất trong hẻm núi nằm bên dưới mảnh đất của anh. Họ giữ liên lạc, gặp nhau vào mùa thu và mùa xuân để trao đổi hàng hóa. Sam mỉm cười. Những buổi gặp gỡ chỉ bàn về mỗi công việc, không có nhiều cái ôm và những lời chào hỏi.

Sam thường ước họ hàng của anh đã mua luôn cả con đường dẫn đến thị trấn. Nếu thế những chủ trại nhỏ sẽ không thể định cư nơi vùng đất phía nam. Những kẻ giống như Dolton và người thân thuộc của hắn.

Web nói huyên thiên phía sau. Thằng bé có thể nói vài từ như chim hay ngựa, nhưng hầu hết những từ giữa chúng không rõ ràng. Đôi khi Sam cảm thấy tim anh nhói đau vì yêu thằng bé quá nhiều. “Chúng ta sẽ sớm vòng trở lại thôi, con trai.”

Web cười thích thú khi họ nhìn thấy một con hươu đi qua những hàng cây và chạy ngang qua đống tuyết mới.

Quan sát đường đi của con hươu, Sam phát hiện có thứ gì đó trên tuyết.

Những dấu chân.

Người này đã di chuyển chầm chầm khiến tuyết chưa kịp phủ quanh vết vó ngựa. Một kẻ nào đó đã cưỡi ngựa đi qua mép rìa vùng đất của anh. Trong một giờ nữa, những dấu chân này sẽ bị tuyết phủ lên nhưng bây giờ thì chúng hiện rõ ràng.

Sam quét mặt nhìn về phía rừng cây nằm ngoài vùng đất của anh. Bây giờ ai đó có thể đang quan sát anh. Trong hai năm qua, anh đã mong đợi cha của Danni trở lại. Anh hình dung người đàn ông đó sẽ không đối mặt trực tiếp mà có thể bắn anh từ một khoảng cách nào đó. Lão phải uống đủ say không nói lời nào để nổ súng bắn Sam, và những tên say không bao giờ bắn thẳng hướng. Sam có cảm giác Otis Dolton biết rằng nếu lão bắn hụt, Sam sẽ đến tìm lão.

Vì thế hai người đàn ông giữ khoảng cách và khu rừng nằm giữa hai trại nuôi chưa bao giờ bị vượt qua. Cho đến ngày hôm nay.

Chỉ là, bây giờ, có thêm một mối đe dọa khác. Tên trùm Adler. Hắn biết thung lũng này. Hắn đã ở đây với một trong những người họ hàng của Sam trước khi trở thành tội phạm. Thậm chí hắn còn đến buổi gặp mặt mùa thu của họ hàng anh với hy vọng mua được một con ngựa.

Sam không thích vẻ ngoài của người đàn ông đó vì thế anh không giao thiệp với hắn, nhưng anh nhận ra Adler khi anh bước vào lúc cửa tiệm của Maggie lúc đèn còn sáng trưng. Adler có thể bắn gục Sam từ hàng cây đó nếu hắn muốn nhưng nếu hắn giết anh ở ngoài này hắn sẽ không thể biết nơi để tìm Maggie. Tiếng súng sẽ vang vọng vào vách núi, báo động cho tất cả mọi người phải cẩn thận.

Sam giữ tốc độ đều đều khi anh đi vòng quanh, di chuyển xuống thấp hơn. Anh muốn chắc chắn rằng mình không bị theo dõi. Nửa tiếng sau, anh đi qua căn nhà gỗ trú ẩn của Nina và dừng lại.

“Cậu đến viếng thăm ta”, bà ta hét lên, “hay người phụ nữ đó đã chạy trốn khỏi cậu?”

Sam cười. Một thời gian dài trước đây anh đã quyết định rằng nếu như anh phải lệ thuộc vào người phụ nữ điên cuồng này, anh có thể cũng nên điên loạn. “Điều gì khiến bác nghĩ là cô ấy bỏ trốn?” Anh đu người xuống ngựa và bắt đầu đi về phía bà ta, biết rằng bà ta có sẵn bình cà phê đun riu riu trên bếp.

Bà ta cười khúc khích và theo anh vào bên trong. “Ôi, Sam, cậu là người có vẻ ngoài lôi cuốn hoặc cậu sẽ là thế nếu chịu cạo cái bộ râu kinh khủng đó đi, nhưng những người nhà Thompson không thân thiện như những người bình thường. Người ta nói bởi vì cậu và những người thân của mình có phần thô lỗ trong cơ thể. Họ không muốn chịu đựng lối cư xử thiếu thân thiện của cậu.”

Sam kéo Web ra khỏi tấm ván địu con và để thằng bé đi loanh quanh. Ba con mèo của Nina trở nên hoàn toàn cảnh giác khi thằng bé tiến về phía chúng. “Cháu đến để chắc rằng bác còn nhiều đồ dự trữ. Có vẻ như một cơn bão tồi tệ sắp đến. Nếu tuyết dày lên vài feet thì hầm trú ẩn nhỏ bé này sẽ bị chôn vùi.”

“Nếu thế e rằng ta sẽ đến sống với cậu nếu như ta hết đồ dự trữ và cậu sẽ phải chịu đựng cùng lúc hai người phụ nữ?”

“Không. Cháu chỉ kiểm tra cho chắc thôi. Cháu mang một bao cà phê cho bác nếu như bác cần nhưng nếu không thì cháu—”

“Ta có thể dùng nó”, bà ta cắt phăng lời anh. “Nhưng đừng nghĩ lấy đó thay cho rượu whiskey của ta đó.”

“Cháu không làm thế đâu.”

Bà ta đưa cho anh một tách cà phê đậm khi hỏi. “Cậu cũng sẽ kết hôn với người phụ nữ đó sao?”

Sam không hề giả vờ là anh không biết bà ta đang nói gì. “Có thể cháu đã kết hôn”, anh nói, nghĩ về buổi sáng và trò đóng giả mà cả hai đã quyết định cùng chơi.

Nina đưa cho Web cuộn len để chơi. “Cậu đã đối xử tốt với cô gái kia. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy cô ta. Cô ta đã bị thương tổn quá nhiều đến mức tôi nghĩ cô ta đã chết hơn là còn sống sót, nhưng cô gái lần này không giống thế. Cô ấy đầy nghị lực và giàu tình cảm.”

Sam nhìn chăm chú cái túi cũ khi anh thổi nguội cà phê. “Tại sao bác lại nói thế?”

“Cô gái đó không chỉ ở nhà cậu bởi vì cô ấy không có nơi nào khác để đi. Cô ấy sẽ không nhón chân đi loanh quanh như một bóng ma. Cô ấy muốn nhiều hơn. Nhiều hơn những thứ cậu biết bản thân làm thế nào để trao đi, tôi đoán thế.”

“Bác nghĩ vậy sao?” Anh biết người phụ nữ lớn tuổi này đã nói đúng về Maggie. Từng phần trong cơ thể anh nhận thức được cô có mặt trong nhà của anh. Cô lấp đầy khoảng không gian đó.

“Cậu sẽ thích việc được chăm sóc bảo vệ người này.”

Sam quyết định quay trở lại hiện thực. “Cô ấy chỉ ghé thăm thôi.”

Nina đang bận chơi cùng với Web và Sam nghĩ việc nói ra những từ ngữ cuối nó đau đớn nhiều đến mức nào. Anh không còn hiểu Maggie nữa. Hình ảnh hai mươi năm về người phụ nữ hiện đang ở trong nhà anh rời rạc trong tâm trí nhưng anh không muốn nghĩ đến việc cô rời khỏi. Cô là người e thẹn, hốc hách và khó hiểu. Khi anh ôm cô, cô trở nên cứng người nhưng khi anh buông ra cô lại không rời đi. Cô thích ý tưởng giả vờ họ đã kết hôn nhưng anh có cảm giác cô chẳng hơn gì anh đều không biết nhiều về việc thực hiện vai trò đó như thế nào.

Anh nhìn Nina chỉ cho Web cách chơi cùng những con mèo thay vì kéo đuôi của chúng. Cậu nhóc thích việc khi nó kéo theo chuỗi dây ngang qua sàn nhà thì một trong những con mèo đi theo sau.

Trong khi chúng chơi cùng nhau, Sam kéo túi cà phê từ dưới đáy tấm ván địu con. “Cháu sẽ ghé qua ngay khi tuyết tan.”

“Ta biết cậu sẽ ghé qua khi có thể. Cậu vẫn quấy rầy ta trong những năm qua và bây giờ ta đoán rằng một thế hệ khác do cậu tạo ra sẽ tiếp tục làm phiền ta trong những năm tới đây. Ta chỉ muốn cậu biết, ta đã lên kế hoạch sống đến trăm tuổi vì thế việc cậu sản sinh thêm vài đứa bé nữa có thể là ý kiến hay đó. Những đứa trẻ tóc hoe hoe đỏ sẽ dễ nhận ra.”

Sam nhăn mặt. “Cô ấy chỉ ghé thăm thôi.” Anh thề anh có thể đọc được những suy nghĩ của người phụ nữ lớn tuổi này qua ánh mắt của bà ấy. “Và cháu sẽ không đưa cô ấy vào giường của mình.” Trong xã hội văn minh, anh đoán những gì anh vừa nói sẽ khiến người ta ngượng ngùng nhưng người phụ nữ này chỉ cười khúc khích.

Nina giúp anh bỏ Web trở lại cái địu con, sau đó bà ấy đưa cho anh một bọc quần áo sạch cho thằng bé. Anh cảm ơn bà ấy thậm chí biết rằng, như tất cả mọi thứ giữa họ, nó chỉ là một sự trao đổi.

Anh trèo lên ngựa, đột nhiên vội vàng muốn trở về nhà. Bây giờ tuyết đã rơi nhiều và nếu anh không nhận biết lối đi về nơi ở của mình, anh sẽ không bao giờ tìm ra nó. Trong một vài phút tuyết sẽ quét sạch dấu vó ngựa. Không ai có thể len lỏi qua những tảng đá và hàng cây để bám theo anh.

Nếu ai đó đang chờ anh trở lại đồng cỏ để có thể theo anh về nhà thì kẻ đó sẽ phải chờ trong một thời gian dài. Trong tối nay và có thể là ngày mai, Sam biết rằng họ sẽ được an toàn.

Một khi đã về nhà anh sẽ chăm sóc cho con ngựa và đặt Web ngồi trong xe nôi trong khi anh thử cạo râu trong làn nước lạnh buốt của chuồng ngựa. Anh cắt phạm vào da sáu lần nhưng cuối cùng anh nhìn chằm chằm vào gương mặt của mình phản chiếu trong nước, lần đầu tiên trong nhiều tháng qua. Anh không thể nhớ lần cuối nhìn thấy chính mình là khi nào nhưng người đàn ông đang nhìn lại dường như cứng cỏi hơn những gì anh nhớ. Có thể cũng giống như Maggie, anh đã trở nên cứng rắn khi có tuổi.

Nhấc Web lên, Sam hỏi. “Con thấy ba trông thế nào?”

Đứa bé vỗ nhẹ gương mặt anh, cười vui vẻ.

“Ba biết. Con thích bộ râu đó. Ba sẽ sớm nuôi nó lại thôi.”

Anh bồng Web khi chạy vào nhà. Khi anh lao vào qua lối cửa sau, sự ấm áp quét qua người như một làn sóng dễ chịu.

“Đừng quên chùi chân đấy”, Maggie gợi nhắc như thể cô nghĩ rằng đó là điều nên làm. Cô đang đứng trước bếp khuấy nồi súp. Một vài sợi tóc đỏ đã bị rơi ra khỏi dây buộc tóc bằng da.

Sam bỏ Web xuống và quay đi để cởi áo khoác cùng nón đội đầu. Khi anh xoay người lại, cô đã quỳ gối cách đó vài feet, bận rộn cởi áo khoác cho thằng bé và ít chú ý đến người hầu như là chồng của mình.

Cuối cùng khi cô ngước lên, anh nhìn thấy sự ngạc nhiên trên gương mặt của cô. “Anh đã cạo râu.”

Anh nhún vai. “Tôi đã làm một việc tệ hại.”

Cô đi về phía anh, chạm vào mặt anh gần giống như Web đã làm. Không suy nghĩ nhiều, anh kéo cô vào vòng tay, nhấc cô lên và ôm lấy cô. “Ôi”, cô nói khi anh đặt cô xuống.

“Tôi làm đau cô sao?” anh hỏi khi cô đứng bất động trước mặt anh.

“Không”, cô xoay sở để nói. “Chỉ là tôi không quen bị nhấc lên như thế.”

“Tôi nghĩ đó là những gì một người chồng có thể làm, nhưng nếu cô cảm thấy không thoải mái với nó…”

“Không. Tôi không nói thế.” Cô rời đi. “Bữa trưa đã sẵn sàng.”

Anh nhăn mặt. Cô không bận tâm việc anh chạm vào cô nhưng cô không biết phải phản ứng lại như thế nào. Anh có thể ứng phó với điều đó.

Họ ăn món súp ngon nhất mà anh từng được nếm thử. Khi anh ngừng nhìn chằm chằm vào mọi chuyển động của cô, anh để ý thấy vài thay đổi trong nhà bếp. Đồ đạc đã được sắp xếp lại. Vài thứ được đặt trên những cái kệ thấp hơn để cô có thể với lấy chúng và một cái khăn sọc xanh dương và xanh lá được trải trên bàn. Nó quá nhỏ để che phủ hết chiều dài nhưng trông nó ổn.

Họ ăn trong thinh lặng, đôi lúc cùng nói về đứa bé. Ngay khi Sam ăn xong, anh bọc Web vào áo khoác và đi ra nhà vệ sinh phía bên ngoài. Ngay khi họ trở lại, cô đã rửa xong chén bát.

Sam dẫn thằng bé đến chỗ tấm chăn xanh đặt trên khoảng lát trước lò sưởi ở phòng chính. Họ trải nó gần nơi tỏa ra hơi ấm và Web cuộn tròn người trên chiếc chăn cũ. Thằng bé ngủ trong vòng vài phút sau khi Sam khẽ nói thằng bé là một cậu nhóc ngoan như thế nào.

Khi Sam trở lại nhà bếp, Maggie đặt hộp thuốc xuống và chuẩn bị mọi thứ. Anh biết, nhiều như anh ghét nói ra, anh phải để cho cô thay băng vết thương. Cô dường như không tin rằng những vết thương tự lành lại.

“Đến lúc rồi.”

Anh tháo nút chiếc áo sơ mi làm việc bằng len nặng nề của mình và cởi chiếc áo lót bị vấy bẩn bởi vết máu. Cô nhìn anh chằm chằm như thể cô chưa từng nhìn thấy một người đàn ông không mặc gì từ phần eo trở lên.

Trong cuộc đời của mình anh chưa bao giờ cảm thấy quá rõ ràng như thế này khi nhận ra cô có thể chưa từng nhìn thấy quá nhiều nơi trên cơ thể của một người đàn ông.

Khi cô không chuyển động anh đi ngang qua nhà bếp và ngồi xuống ghế, anh hỏi. “Có gì không ổn sao?”

“Ngực của anh có quá nhiều lông”, cô xoay sở để nói, như thể cô đang xem một màn trình diễn kì dị. “Tối qua tôi đã không chú ý vì tất cả đều dính máu.”

“Tôi sẽ không cạo nó đâu.” Anh mỉm cười và cô cười đáp lại. “Cô vẫn còn muốn thay băng vết thương chứ?”

Cô tiến hành làm việc và nói không ngừng về lớp học ở trường mà cô đã từng theo. Anh không hình dung được tại sao anh cần biết tất cả những chi tiết về lớp cấp cứu đầu tiên tại ngôi trường dành cho nữ, nhưng anh thích giọng nói của cô. Cuối cùng, anh quyết định cô đang căng thẳng và bằng cách này hay cách khác việc nói chuyện giúp cô cảm thấy thoải mái.

Vết máu đã khô, nó khiến việc lau rửa trở nên khó khăn nhưng anh tin cô sẽ làm thật nhẹ nhàng. Cả hai lỗ vết thương đang bắt đầu đóng vảy và anh nghi ngờ việc nó sẽ tiếp tục chảy máu. Anh đùa rằng việc cạo râu khiến bản thân anh gặp đau đớn nhiều hơn những gì một viên đạn có thể làm. Nhưng cô không cười.

Khi cô làm xong, anh nói rằng cô đã làm được một việc tốt. Cô dùng tay chạm nhẹ trên băng vết thương sau đó ngó đi nơi khác.

“Nhìn tôi nào, Maggie.”

Từ từ cô nhìn vào mắt anh.

“Đừng chạm vào băng vết thương, hãy chạm vào tôi.” Sam nín thở chờ đợi. Nếu anh không nói với cô những điều anh muốn, cô có thể không bao giờ hình dung ra.

Cô không nhìn đi nơi khác khi nâng tay và chạm những ngón tay dọc phía trên bã vai của anh đến nơi băng vết thương kết thúc và cổ họng anh bắt đầu chuyển động. Cô rê những ngón tay dọc theo cần cổ của anh và anh cảm thấy những múi cơ của mình đang căng ra dưới sự đụng chạm của cô.

Với cái giật mạnh đột ngột, anh vòng tay quanh eo của cô và kéo cô ngồi trên đùi anh. Cô bất động, như thể được làm từ băng nhưng cô không kéo người ra. “Có gì không ổn sao?” Anh nghĩ cô đang đặt chân trở lại và giả vờ anh chưa bao giờ tóm lấy cô.

“Không có gì cả”, cô bắt đầu nói sau đó hít thở và nói tiếp, “Tôi không thích việc bản thân bị giật mình. Nếu như anh dự định ôm hay tóm lấy tôi, tôi thích việc mình được biết trước. Tôi không thích những sự ngạc nhiên.”

“Maggie, tôi không muốn dùng lời nói để thuyết phục cô làm bất cứ điều gì, bắt nạt hay ép buộc. Nếu cô không thích điều này, chúng ta có thể quay trở lại mối quan hệ mà những người lạ mặt lịch thiệp đối xử với nhau chút ít. Nếu cô không muốn tôi không chạm vào cô, tôi hứa sẽ không bao giờ làm điều đó một lần nữa.” Anh nghĩ rằng mình sẽ phải đánh gãy cả hai tay để giữ lời hứa đó trong suốt một tuần, nhưng anh sẽ giữ những lời đã hứa.

Cô nhìn chằm chằm xuống hai bàn tay của mình và anh cảm thấy bản thân như một tên ngốc vì đã tiến quá nhanh. Anh đáng lẽ nên hài lòng với việc chỉ ôm cô chúc ngủ ngon hay có thể nắm lấy tay của cô. Anh không nên vồ lấy ôm cô một cách thô lỗ hay kéo cô ngồi trên đùi của anh. Anh ở gần con người quá ít khiến bản thân không biết hành động như thế nào và thậm chí anh chưa từng thử tán tỉnh một ai đó.

Có thể người nhà Thompson không thoát khỏi lốt gấu; có thể họ đã kết hôn với nhau. Điều đó sẽ giải thích tại sao ngực của anh nhiều lông và không biết cách cư xử sao cho đúng đắn.

Anh dùng tay mình bao phủ lên tay cô. “Tôi không biết phải làm điều này như thế nào. Tôi không thể nhớ khi còn nhỏ mình đã chơi bất cứ trò gì và thậm chí chưa bao giờ nghĩ đến việc tán tỉnh một người phụ nữ. Tất cả những gì tôi biết chính là tôi muốn cô ở gần bên.”

Cô ngước nhìn. “Gần như thế này sao?”

Anh mỉm cười. “Khoảng cách này là một khởi đầu.”

“Được thôi, tôi sẽ ở gần anh như thế này trong khi chúng ta nói chuyện.”

Anh gật đầu và nghĩ rằng mình sẽ đồng ý với bất cứ điều gì nếu cô ở nguyên nơi này.

Cô hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói. “Hãy nói cho tôi nghe về vợ của anh đi. Anh rất nhớ cô ấy phải không? Có phải anh đã bỏ đi tất cả mọi thứ trong căn nhà này có liên quan đến cô ấy để làm giảm bớt nỗi đau mất mát? Anh yêu cô ấy sâu sắc lắm đúng không?”

Sam ước anh có thể bịa đặt ra một chuyện tình vĩ đại, nhưng anh đã sống một cuộc đời trung thực và bây giờ anh không thể nói dối. Thậm chí anh nghĩ mình có thể mất Maggie, anh vẫn nói cho cô nghe sự thật. Toàn bộ sự thật về việc Danni trông như thế nào khi cô ta đến đây mình đầy máu me và suy nhược. Về việc cô ta chưa bao giờ muốn anh ở gần ra sao mặc dù với thời gian anh không nghĩ cô ta sợ anh. Anh nói với Maggie tại sao anh kết hôn với cô ta và cô ta chưa bao giờ ăn chung hay cùng anh nói chuyện nếu như anh không đặt ra câu hỏi rõ ràng. Sam thậm chí nói cho cô nghe việc Danni đến giường anh và anh hiểu chuyện cô ta không muốn bị chạm vào hơn mức cần thiết để mang thai.

“Tôi không chắc nguyên nhân tại sao nhưng cô ấy muốn có một đứa con và tôi đã làm thế. Việc giao hợp chưa bao giờ kéo dài hơn vài phút và cô ấy rời đi ngay khi nó chấm dứt. Có thể cô ấy muốn một đứa bé – người sẽ dành tình yêu cho cô ấy.”

“Anh có yêu cô ấy không?” Maggie đặt tay lên vai anh.

“Không”, anh thừa nhận. “Tôi quan tâm cô ấy. Tôi đã cố trở thành người biết quan tâm và thân thiện, nhưng tôi chưa bao giờ yêu cô ấy. Cô ấy như một cái bóng di chuyển trong ngôi nhà này. Cô ấy đã bị tổn thương bên trong và tôi không biết làm thế nào để giúp đỡ. Tôi không nghĩ nếu như hai chúng tôi sống cùng nhau cả đời, cô ấy sẽ muốn tôi ở gần bên. Chưa một lần nào tôi chạm vào cô ấy ngoại trừ lúc giao hợp.”

Một lúc lâu anh ngồi trong nhà bếp ôm lấy Maggie và lần đầu tiên trong khoảng thời gian dài anh nhớ về vợ của mình. Cô ta đến với anh không mang theo một thứ gì. Anh đã mua cho cô ta vài bộ váy nhưng cô ta chỉ mặc chúng khi những cái khác đã sờn rách. Anh nhớ cái ngày anh trở lại nhà sau khi bỏ Web ở căn nhà gỗ nhỏ của Nina. Bà mụ đang chất đồ đạc của mình khi anh cưỡi ngựa đến. Bà ta nói rằng gia đình vợ của anh đã đến đưa thi thể đi và họ thề sẽ giết anh nếu anh cố đuổi theo.

Anh nhớ mình trở vào trong nhà nghĩ rằng việc bây giờ cô ta ở nơi nào không thành vấn đề, bởi không ai có thể làm tổn thương cô ta thêm nữa. Tấm khăn trải vấy máu vẫn ở trên giường nhưng không có bất cứ thứ gì gợi nhắc đến cô ta. Nó giống như họ không chỉ mang đi vài bộ quần áo mà còn những dấu chân nơi cô ta đã đi qua. Như thể cô ta chưa bao giờ có mặt ở nơi này.

Anh ôm lấy Maggie chặt hơn. Anh không muốn chuyện đó xảy ra khi cô rời khỏi. Anh muốn biết cô đã từng ở đây với anh, dù chỉ trong vài ngày. Anh muốn ngôi nhà của anh, thế giới của anh, thay đổi. Thậm chí nếu tất cả những gì còn sót lại trong một tuần là những kí ức về Maggie, anh cũng muốn chúng.

“Maggie”, anh thì thầm khi gạt nhúm tóc của cô ra.

“Vâng”, cô trả lời như thể bản thân đã chìm quá sâu vào dòng suy nghĩ.

“Tôi không muốn làm cô giật mình nhưng nếu cô không từ chối tôi nghĩ mình có thể thử hôn cô một lần nữa.” Anh không chờ cô trả lời. Đôi môi khẽ tách ra của cô là tất cả lời mời gọi mà anh cần.

Anh ấn môi mình lên môi của cô và cảm thấy cô phát ra một âm thanh nhỏ nơi môi của anh. Di chuyển tay lên cổ họng của cô, anh xoay đầu cô qua một góc phù hợp và nhấm nháp đôi môi của cô. Anh cảm thấy cô rùng mình như một chú chim hoảng sợ nhưng cô không né tránh nụ hôn của anh. Khi anh nghe thấy cô phát ra một âm thanh nữa, anh trượt lưỡi vào giữa đôi môi hé mở và nếm hương vị của cô.

Sự kinh ngạc khiến cô giật bắn lên nhưng anh đã giữ lấy cô và tiếp tục nụ hôn. Một cách chậm rãi, từng phân một, cô bắt đầu tan chảy trong vòng tay anh và nụ hôn trở thành phép nhiệm màu. Anh đang học hỏi. Khi anh thử làm một điều gì đó mới mẻ thì một lát sau cô cũng thử làm nó. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, cơn đói khát tăng thêm. Cô do dự, đôi khi e thẹn nhưng cô không rời đi. Cô vẫn ở trong vòng tay của anh, để anh hôn cô một cách trọn vẹn.

Khi cuối cùng anh nhấc đầu lên và nhìn xuống cô, hai gò má cô đã nóng lên vì ngọn lửa bên trong và hai mắt sáng lấp lánh như những vì sao. Anh không cố ngăn cản khi cô đứng dậy và xoay người rời khỏi anh.

Cô đi về phía cửa sổ và đứng đó, hai bàn tay xòe rộng đặt trên lớp kính lạnh buốt.

Anh quyết định có thể cô cần chút ít thời gian. “Tôi phải đi kiểm tra chuồng ngựa. Tôi sẽ trở lại trước khi Web thức dậy.”

Cái gật đầu của cô nhẹ đến mức anh không chắc cô có nghe thấy anh nói hay không.

Anh tóm lấy áo khoác và bước ra ngoài khi đang mặc nó. Trong một giờ nữa, anh sẽ quay lại xin lỗi hay hôn cô một lần nữa, nhưng ngay lúc này nếu anh không tạo khoảng cách giữa họ, anh sẽ lại tiếp tục hôn cô.

One thought on “One Wish – Chapter 8

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s