The Italian’s Mistress – Chapter 8


Khi họ trở lại bệnh viện, Sammy đã tỉnh giấc và không chịu nằm yên một chỗ. Sự bực tức từ bữa ăn tối căng thẳng với Lucio vẫn còn đeo bám Anna và cô cảm thấy quá mệt mỏi để đối phó với một đứa bé cứng đầu.

“Ngừng lại, Sammy,” cô quát thằng bé khi nó cố rời khỏi giường. “Trở lại giường và đi ngủ mau. Sáng mai con sẽ được về nhà ngay khi bác sĩ Frentalle đến khám cho con.”

“Nhưng bây giờ con muốn về nhà!” thằng bé khóc gào lên, đánh vào tay cô khi nó cố giữ lấy thằng bé.

“Sammy.” Giọng nói trầm mạnh mẽ của Lucio khiến người khác không thể kháng cự. “Trở lại giường của con đi.”

Gương mặt của Sammy nhăn nhó nhưng thằng bé đã trượt người vào trong chăn, môi dưới run run.

“Bé ngoan.” Lucio mỉm cười và vò rối mái tóc xoăn sẫm màu của thằng bé. “Bây giờ, ba sẽ đọc cho con nghe một câu chuyện và khi nó kết thúc ba sẽ đưa mẹ và dì Jenny về nhà. Mọi người sẽ trở lại vào sáng mai để đón con.”

“Nhưng em—” Anna bắt đầu nói nhưng anh liếc nhìn cảnh cáo cô trước khi quay lại với Sammy.

“Mẹ con cần một giấc ngủ ngon trước khi con trở về nhà vào ngày mai. Các cô y tá sẽ chăm sóc đặc biệt cho con và trước khi con biết được điều đó, con đã trở về nhà với đống đồ chơi của mình.”

Sammy ngưng khóc và một khi câu chuyện của Lucio kết thúc, Anna hôn chúc con trai ngủ ngon và cô cùng với Jenny rời khỏi phòng bệnh còn Lucio tự nói lời chào tạm biệt với thằng bé.

Một lát sau, anh gặp họ tại hành lang. “Thằng bé vừa ngủ, em cũng cần như thế.” Anh chạm nhẹ ngón tay vào gò má của Anna.

“Em đáng lẽ nên ở lại với thằng bé,” cô nói.

“Em sẽ không giúp gì được cho thằng bé bằng việc bảo vệ nó quá mức.”

“Thằng bé vẫn còn nhỏ, Lucio! Nó không phải là một đứa nhóc vị thành niên.”

“Em yêu.” Anh nắm lấy tay cô và vì em gái cô đang nhìn họ, cô không còn lựa chọn nào ngoài việc để anh giữ lấy.

“Trong suốt một tuần qua em đã ở đây mỗi đêm. Em là mẹ chứ không phải người vì thằng bé mà bán mạng sống của mình.”

“Thằng bé có thể cần đến em trong suốt đêm.”

“Anh có thể cũng như thế,” anh thấp giọng, quay người để Jenny không thể đọc được khẩu hình môi của anh.

Anna cảm thấy mặt nóng lên và vội vàng quay đi tránh ánh mắt thuyết phục của anh.

Chuyến đi về nhà diễn ra trong thinh lặng.

Anna có thể cảm thấy mi mắt nặng trĩu theo từng chuyển động của bánh xe trên làn đường, sự di chuyển êm ru của xe khiến hai bã vai của cô thư giãn, đầu nghiêng sang một bên tìm đến sự thoải mái…

“Thức dậy nào, em yêu.” Giọng nói trầm êm như nhung của Lucio vang lên gần bên tai cô.

Cô giật mình và ánh mắt chạm đến đôi mắt màu nâu sẫm của anh. “Jenny đâu rồi?” cô hỏi, liếc nhìn xung quanh

“Con bé đã vào trong nhà rồi,” anh thông báo. “Ngày mai con bé phải làm việc và con bé muốn đi ngủ sớm.”

Cô cố gắng lùi người tránh khỏi anh, bàn tay tìm đến chốt cửa, nhưng trước khi cô có thể xác định được nó thì hai bàn tay anh đã giữ chặt lấy tay cô.

“Tại sao em luôn cố gắng né tránh anh, Anna?” anh hỏi.

“Em…Em không có.”

“Có, em có. Bất cứ khi nào anh đến gần, hai mắt em đều mở to và cố lùi lại phía sau.”

“Có thể là do em không thích anh chạm vào em.”

Khóe miệng của anh nhếch lên thành một nụ cười mỉm. “Hiện tại cả hai chúng ta đều biết đó không phải là sự thật. Em thích anh chạm vào em…Rất thích.” Anh dùng đầu ngón trỏ lần theo vành môi trên của cô trước khi dời xuống bờ môi phía dưới, sự di chuyển chậm rãi, nhử nhử trêu ngươi khiến môi của cô ngay lập tức căng phồng vì nhu cầu.

Cô hầu như không thể hít thở. Chút ít không khí mà cô đã cố góp nhặt nãy giờ không thể đáp ứng đủ.

“Tại sao em lại cố chối bỏ những gì có giữa hai chúng ta?” anh hỏi.

“Không có bất cứ điều gì giữa hai chúng ta,” cô rên rỉ.

“Không có sao?” Anh cầm lấy tay cô và đặt nó lên phần cơ thể hoàn toàn bị khuấy động của anh. “Anh sẽ gọi điều này là thứ tồn tại giữa hai ta.”

Anna cảm thấy phần cơ thể rộn ràng của anh áp vào bàn tay cô và bên trong cô đột nhiên chao đảo nhức nhối vì ham muốn.

“Em muốn anh cũng nhiều như việc anh muốn có em,” anh nói. “Anh có thể nhìn thấy điều đó trong ánh mắt của em, và anh có thể nếm thấy nó bất cứ khi nào anh hôn em.”

“Không…”

Anh cúi đầu và miệng của anh vờn phía trên miệng cô. “Anh có thể cảm thấy nó trong cách mà cơ thể em trở nên căng ra khi anh làm điều này.” Anh kéo rê một ngón tay ngang qua phía trên ngực phải của cô.

Anna có thể cảm thấy ngực của cô đang căng ra tựa vào làn áo lót bên dưới chiếc áo sơ mi bằng vải bông, và cô khép hai đầu gối lại để ngăn sự nóng lên từ phần cơ thể phản bội bên dưới.

“Đừng cố chống lại nó, Anna.” Anh di chuyển tay đến đầu gối của cô và tách nó ra, những ngón tay trượt dọc phía đùi trong nhạy cảm.

Anna nín thở khi những ngón tay của anh tiến đến tấm chắn bảo vệ bằng đăng ten che phủ nơi đó của cô, hai mắt mở to hoang mang khi anh dịch mảnh vải nhỏ xíu đó sang một bên.

Cô thở gấp khi anh trượt một ngón tay vào bên trong cô, xương như tan chảy khi bức tường thành ẩm ướt của cô co lại quanh ngón tay của anh.

“Anh có thể ngửi thấy mùi hương nhu cầu của em,” hơi thở của anh vờn trên khuôn miệng run rẩy của cô. “Nó khiến anh muốn dùng bản thân mình lấp đầy em.”

Cô trượt xuống thấp hơn, bây giờ lưng cô ấn vào tay cầm mở cửa mà lúc nãy cô đã tìm kiếm trong vô vọng, hai chân của cô tự động tách ra khi anh tăng sự chuyển động của ngón tay làm gia tăng khoái cảm của cô.

Cô đã ra ngoài tầm điều khiển bản thân. Anh hoàn toàn kiểm soát cô, chơi đùa với cô như một bậc thầy chỉnh nhạc chuyên nghiệp, khoái cảm của cô đang tăng lên như những thanh âm, cao hơn và cao hơn nữa, ngọt ngào và ngọt ngào hơn nữa.

Sự giải thoát phá vỡ suy nghĩ tự chủ, quét qua cô trong những đợt sóng, để cô lại đó trong tình trạng thở hổn hển.

Lucio mỉm cười thỏa mãn khi nhìn thấy hai gò má của cô ửng đỏ và đặt một nụ hôn ngắn ngủi nhưng mạnh lên miệng cô. “Em không thể ngăn bản thân đáp trả lại anh. Đó là lý do em căm ghét anh nhiều đến thế phải không, Anna? Bởi vì anh có thể chinh phục được em?”

Cô đẩy váy xuống và tránh khỏi anh, lần này cô tìm thấy tay cầm mở cửa và hầu như ngã khỏi xe khi vội vàng tránh khỏi nụ cười đáng ghét của anh.

Cô giận dữ liếc nhìn anh khi bước khỏi xe. “Anh luôn phải phá hỏng từng sự đụng chạm bằng định kiến dành cho em sao?” cô hỏi. “Anh chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội để khiến em cảm thấy mình rẻ tiền.”

“Em yêu.” Anh khẽ kéo dài giọng khi ánh mắt lướt khắp người cô một cách khêu gợi. “Hãy cân nhắc về số tiền anh đã chi trả cho con trai của em, em gái và cả bản thân em, điều cuối cùng mà anh có thể gọi em chính là thứ rẻ tiền.”

Cơn tức giận tăng lên nhanh chóng và quá mạnh mẽ đến nỗi cô không thể nghĩ đến những hậu quả. Liếc qua khóe mắt, cô nhìn thấy cái búa đang treo trên tường cùng với những dụng cụ khác dùng trong gia đình, và trước khi cô có thể ngăn bản thân, cô đã với lấy và ném nó bằng tất cả sự thịnh nộ đang nén chịu.

Cây búa làm vỡ toang cửa kính phía sau xe, văng mạnh vào cốp xe làm tróc hẳn lớp sơn khi nó lăn và rơi xuống nền xi măng rồi phát ra tiếng vang đặc trưng của kim loại.

Anna không chờ xem phản ứng của anh. Cô quay người và lao thật nhanh khỏi ga ra, hai mắt nhòe đi vì những giọt nước mắt tức giận, tim đập hoảng loạn khi nghĩ đến những gì anh sẽ làm để trả thù.

Cô chạy về phòng ngủ nhưng không có khóa cửa. Cô lo lắng quay đầu lại, suýt vấp ngã khi chạy vội về phía phòng tắm, giật mạnh cửa ra và khóa nó lại phía sau, tựa lưng vào cửa, ngực cô trở nên nặng trịch, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

“Mở cửa ra, Anna.”

Cô hít thở lấy thêm không khí và quan sát phòng tắm để tìm ra thứ gì đó có thể chắn ngang cửa nhưng chẳng có gì.

“Mở cửa ra, Anna, hoặc là anh sẽ tự làm điều đó.”

Cô xoay người, hít thật sâu rồi mở cửa ra. “Được rồi,” cô nói, hếch cằm để nhìn thẳng vào mắt anh. “Hãy làm những gì anh phải làm đi.”

Anh đứng bất động trong một lúc lâu, đôi mắt đen kiên định.

“Anh không định trừng phạt em sao?” cô hỏi khi anh không nói lời nào. “Hay anh định ném em lên giường và nhắc cho em nhớ ai mới là chủ nhân nơi này?”

Anh không di chuyển cũng không nói gì.

Anna có thể cảm thấy bản thân đang vỡ vụn vì sự căng thẳng này. Cô đã không có được giấc ngủ đúng nghĩa nào trong nhiều ngày qua, dây thần kinh căng ra và đầu ong ong với nỗ lực giữ cho nước mắt không rơi.

“Anh là gì chứ, một người đàn ông hay kẻ nhát cáy [9]?” cô nói tiếp một cách liều lĩnh. “Anh không muốn chứng minh bản thân to lớn và vĩ đại như thế nào sao? Em đã từng là một đứa con gái xấu xa. Tại sao anh không…Tại sao anh không…”

[9] (nguyên văn) man or mouse: đây là một thành ngữ, được dùng trong trường hợp bạn muốn khích lòng can đảm của ai đó, người sợ khi phải làm chuyện gì.

Cô nấc lên và cúi đầu úp vào lòng bàn tay. “Tại sao anh không làm cho xong đi?”

Lucio bước về phía cô và đặt hai tay lên bờ vai run rẩy của cô, nhẹ nhàng kéo cô về phía anh, một tay đặt phía sau đầu của cô.

“Em có cái nhìn không đúng về sự tự chủ của anh, em yêu. Đúng, anh tức giận, nhưng anh nhận ra tối nay em không còn là chính mình. Điều em cần là ngâm mình lâu trong bồn nước nóng và một giấc ngủ dài trên chiếc giường mềm mại.”

“Em đã phá hỏng xe hơi của anh,” cô nấc lên trong lồng ngực của anh.

Cô cảm nhận cái nhún vai của anh nơi gò má. “Chỉ là một chiếc xe thôi, nó có thể được sửa chữa.”

Cô khẽ đẩy người ra để ngước nhìn anh. “Tại sao anh lại trở nên quá tốt như thế này?”

“Có sao?”

“Anh hiểu rõ bản thân mình mà. Em đang mong đợi anh…” Lời nói của cô biến mất trong sự thẹn thùng.

“Em đã mong đợi anh làm điều gì, Anna?” anh hỏi.

Hàm răng giữ lấy bờ môi dưới trong giây lát. “Em không chắc…”

“Em không cần phải sợ anh. Anh sẽ không bao giờ làm đau em để chứng minh một quan điểm.”

“Anh không cần phải làm thế, anh đã làm rất tốt việc đó về mặt cảm xúc,” cô nói.

“Ý em là gì?”

Cô tránh ánh mắt của anh. “Em thấy thật khó để đối mặt với những lời lăng mạ của anh.”

“Em là người yếu ớt đến không ngờ,” anh quan sát. “Nhưng anh tự hỏi tại sao em cứ cố khiêu khích trong khi rõ ràng em không thể chống lại anh?”

“Em không muốn đấu với anh. Anh là người làm sai lệch tư cách đứng đắn của em bằng việc nhai đi nhai lại chuyện quá khứ.”

“Em muốn anh làm gì, Anna?” anh cộc cằn hỏi. “Quên tất cả sao? Giả vờ như nó chưa từng xảy ra và dàn dựng một gia đình hạnh phúc ư?” Anh để cô đi và sải bước ngang qua phòng, bàn tay xoa nhẹ phía sau cổ như thể anh đang cố làm dịu cơn đau dai dẳng. “Anh ganh tỵ với việc mất đi kí ức của em,” anh nói tiếp. “Anh ước mình không phải nhìn thấy em nằm đó với những dấu tay của em trai anh trên khắp cơ thể của em.”

Anna cảm thấy lòng quặn lại với sự đau đớn mới hình thành. Cô biết bản thân xứng đáng nhận sự cay độc của anh nhưng cô ước mình có thể tìm ra cách xóa nhòa những gì đã xảy ra để họ có thể tạo ra một khởi đầu mới.

“Tại sao anh cứ khăng khăng kết hôn với em nếu việc nhìn thấy em quấy nhiễu anh nhiều đến thế?” cô hỏi.

Anh quay lại đối mặt với cô, nét mặt căng thẳng. “Em biết tại sao mà.”

Bụng lộn nhào khi cô nhìn thấy sự khao khát hiện lên trong ánh mắt của anh. “Anh sẽ sớm chán em thôi, Lucio, và sau đó chúng ra sẽ có được gì? Một cuộc hôn nhân không có ý nghĩa và sự ngăn cách cay đắng sẽ làm tổn hại cả hai chúng ta khi chuyện này kết thúc.”

“Chúng ta sẽ có những đứa con.”

“Những đứa bé sẽ bị tổn thương bởi sự chán ghét của hai chúng ta,” cô nói. “Anh có thể tưởng tượng nó sẽ như thế nào không, việc sống cùng với cha mẹ suốt ngày xiên xỏ công kích lẫn nhau?”

“Anna, em đang tìm một đường trốn thoát nhưng anh sẽ không trao nó cho em. Chúng ta sẽ kết hôn vào tuần tới mặc cho em có tạo nên những tranh luận gì. Sammy cần một người ba và anh chỉ có thể đưa em về Rome với tư cách là vợ của anh.”

“Tại sao không được chứ? Trước đây anh có nhiều nhân tình, chắc chắn họ sẽ không bị tổn thương.”

“Bây giờ gia đình anh tin rằng Sammy là con trai của anh. Anh có những trách nhiệm phải đối mặt.”

“Anh đáng lẽ nên nói cho họ biết sự thật.”

“Cái gì?” Anh cau mày. “Rằng em đã quyến rũ Carlo và có một đứa con hoang với nó sao?”

Cô hít sâu một hơi đầy tức giận. “Đừng gọi Sammy là con hoang!”

“Đó là một từ không thích hợp nhưng không sai sự thật là mấy. Sammy có thể không cần một người cha trong những năm tháng còn nhỏ nhưng thằng bé sẽ cần đến một bàn tay vững chắc hơn khi nó lớn lên.”

“Anh nghĩ em không thể đảm đương nổi vai trò của một người cha lẫn một người mẹ sao?”

“Anh không nói thế.”

“Vậy điều anh đang nói là gì?”

“Em không thể hy vọng trao cho thằng bé một cuộc sống mà nó xứng đáng có được khi là một người nhà Ventressi. Em không có cách nào chu cấp những điều đó cho thằng bé bởi công việc của một nhân viên lau dọn phòng khách sạn hay nữ phục vụ quầy rượu.”

“Trước khi có Sammy, em đang là trợ lý cho một công ty luật,” cô nói. “Họ vẫn dành công việc đó cho em nhưng em không thể làm công việc kéo dài suốt nhiều giờ cùng với chi phí chăm sóc một đứa bé quá đắt đỏ trong khi Jenny không có thời gian rảnh. Em không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vứt bỏ cơ hội đó.”

“Đáng lẽ em nên liên lạc với anh.”

Cô vỗ nhẹ vào trán theo cử chỉ tại-sao-mình-không-nghĩ-đến-điều-đó. “Để làm gì chứ?”

“Anh có thể gửi tiền sang cho em.”

“Không nghi ngờ gì nó sẽ kèm theo những điều kiện.” Sự nhạo báng ẩn trong ánh mắt cô trao cho anh.

“Anh đã nhiều lần nghĩ đến việc liên lạc với em,” anh nói.

Cô nhìn chằm chằm vào anh trong một lúc lâu. “Tại sao?”

Anh nhún vai. “Anh muốn chắc chắn rằng mình không hề sai lầm khi để em đi.”

“Hiển nhiên anh nhanh chóng đánh bại cái thôi thúc đó.”

“Anh đã bị sốc khi nghe tin em có con,” anh nói, phớt lờ câu nói mỉa mai của cô. “Trong một khoảng thời gian ngắn anh đã hy vọng…”

Ngực Anna cảm thấy thắt lại với những cảm xúc khi cô nghe thấy sự hối tiếc trong giọng nói của anh.

“Nhưng anh sớm khẳng định bản thân không phải chịu trách nhiệm,” anh nói tiếp. “Nhưng đó là vấn đề của Carlo và anh phải nói với nó. Nhưng trước khi anh quyết định làm việc đó, nó đã thông báo lễ đính hôn với Milana. Dường như đó không phải thời điểm thích hợp để thả quả bom đặc biệt đó và khi thời điểm đến thì nó cũng không chính đáng.”

“Nó sẽ không bao giờ chính đáng phải không?” cô hỏi.

“Không phải bây giờ. Carlo và Milana quá hạnh phúc – Việc hủy hoại những gì chúng có sẽ không thể nào được tha thứ.”

“Vậy nên anh đã chuẩn bị trói buộc bản thân mình vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc để bảo vệ anh ta khỏi sự thật đó?”

“Anh đã chuẩn bị làm điều sẽ trao cho Sammy quyền thừa kế mà thằng bé đáng được hưởng. Thằng bé có một người bà, những người chú người cô và cả những đứa em họ chưa một lần gặp mặt. Thằng bé có quyền được biết gia đình của nó là ai.”

“Còn quyền lợi của em thì sao?” cô hỏi. “Em có quyền trong sự sắp xếp này phải không?”

“Em sẽ được chu cấp đầy đủ và anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng giàu lòng trắc ẩn.”

“Đó là những khi anh không nổi giận với em.”

“Anh sẽ không bao giờ nổi giận với em, em yêu.”

“Em thấy điều đó trong ánh mắt của anh,” cô nói. “Em không thể chịu được mỗi khi anh nhìn em như thế. Anh nghĩ em không thấy được điều đó sao?”

“Hiện tại anh không hề nổi giận với em.”

“Bây giờ thì không nhưng chẳng bao lâu anh sẽ như thế thôi.”

“Có thể, nhưng vì trong căn phòng này chẳng có cái búa nào nên anh nghĩ mình có thể nói một cách chắc chắn rằng anh sẽ không mất bình tĩnh.”

Cô quay đi tránh nụ cười trêu tức của anh và lao trở lại phòng tắm. “Em sẽ đi tắm,” cô nói rồi đóng mạnh cửa lại phía sau.

Một tiếng sau Lucio trở lại phòng ngủ và thấy cô đã cuộn người nằm trên chiếc giường lớn, ngủ thiếp đi khi tóc vẫn còn ướt. Anh thở dài và lấy tấm chăn cô ném đi, nhẹ nhàng đắp quanh và không dám chạm vào người cô vì anh sợ nhu cầu mình dành cho cô vượt mức kiểm soát. Anh chỉ cần nhìn thấy cô là máu huyết đã dâng trào xuống phần dưới cơ thể, khao khát nhức nhối hầu như quá nhiều đến mức khó có thể chịu đựng.

Lucio cảm thấy khó chịu khi cô vẫn có tác động lên anh, thậm chí sau ngần ấy thời gian. Anh cho rằng mình sẽ lướt nhìn cô rồi sau đó rời đi mà không chút hối tiếc nhưng ngay khi anh nhìn thấy sự tổn thương trong đôi mắt xanh của cô, tất cả quyết tâm ban đầu đều tan biến hết.

Việc tìm thấy cô đang dọn giường tại phòng khách sạn đã thay đổi tất cả mọi thứ. Anh biết sau thời khắc đó anh phải có được cô và anh đã trở nên tàn nhẫn để khiến cô thỏa hiệp cho dù anh vẫn cảm thấy chút tội lỗi. Nhưng Sammy là một người nhà Ventressi và anh không thể đứng nhìn mà chẳng làm gì. Bằng việc kết hôn với Anna, rất nhiều vấn đề sẽ được giải quyết, mặc dù nó sẽ tạo thêm vài…

Anna mở mắt ra và nhận thấy Lucio đang ngồi nơi mép giường, ánh mắt sẫm cảnh giác đang nhìn thẳng vào cô.

Cô gạt lọn tóc ra khỏi mắt và định ngồi dậy.

“Không, em cứ nằm yên đó,” anh nói, dùng một tay đặt trên vai cô, ấn cô nằm xuống. “Anh không có ý đánh thức em. Anh đang kiểm tra xem em có ổn cả không.”

“Em ổn mà.”

“Anh lấy gì đó cho em nha?” anh hỏi. “Một ly nước hay thứ gì đó được không?”

“Không…” Cô đưa lưỡi liếm lấy vành môi. “Em không khát.”

“Em ăn chút gì đó được chứ?”

Cô lắc đầu.

“Vậy anh sẽ để em được yên tĩnh.” Lucio chuẩn bị đứng dậy nhưng cô đã vươn tay nắm lấy tay áo của anh. Anh nhìn xuống thắc mắc. “Em muốn gì, Anna?”

Cô để tay trượt khỏi tay áo của anh, hai má ửng đỏ lên.

Anh ngồi trở xuống và xoay cô lại đối mặt với anh. “Anna? Có chuyện gì thế?”

Cô cắn lấy môi rồi buông nó ra, quyết định liều nói ra điều này. “Tại sao anh chưa từng ở lại suốt đêm với em?”

Ánh mắt anh giữ lấy cái nhìn của cô trong một khắc. “Em muốn anh ở lại với em sao?”

“Em không thích cách anh… sử dụng em rồi biến mất.”

“Anh không sử dụng em, Anna.”

“Nhưng anh đã bỏ đi,” cô nói.

“Anh nghĩ không phải em muốn thoát khỏi sự hiện diện đáng ghét của anh sao?”

“Không phải lúc nào nó cũng là cảm giác chán ghét.” Cô dùng tay kéo giật tấm chăn. “Thực tế, đôi lúc anh có thể tốt đến đáng kinh ngạc.”

“Bởi vì anh không thể nhận ra cơn giận dữ của em sớm hơn?”

“Điều đó và những thứ khác nữa.”

“Chúng là gì?”

Cô cắn môi, cẩn thận tránh ánh mắt của anh.

“Anna, nhìn anh nào.” Anh nâng cằm cô lên. “Em muốn ngủ với anh sao?”

Cô cảm thấy bản thân đắm chìm trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm của anh. Cổ họng nghẹn lại khi nhu cầu giữ lấy cô, gửi luồng nhiệt đến trung tâm sự sống của cô.

“Trả lời anh đi.”

“Em…” Cô liếm môi một lần nữa. “Em…muốn anh ở lại với em.”

Anh cúi đầu xuống và chạm môi mình vào môi cô trong sự vuốt ve đầy cám dỗ khiến sự nhức nhối trong cô tăng thêm. Anh ngước đầu mỉm cười với cô, sự xúc động thiêu đốt trong đôi mắt của anh nhóm lên ngọn lửa khao khát bên trong cô.

Cô giữ chặt lấy đầu anh và kéo nó trở lại thật mạnh, những ngón tay vùi vào mái tóc đen dày của anh khi cô ấn miệng vào môi anh.

Lưỡi anh chạm vào lưỡi cô với cú đâm ngắt ngao khi anh nắm quyền kiểm soát nụ hôn với sự thành thạo khiến cô vui sướng. Anh áp vào cô, ấn cô nằm xuống gối, ngực anh chạm vào khuôn ngực mềm mại của cô.

Cô cảm thấy sự cấp thiết của cơ thể anh xuyên qua tấm chăn vẫn còn bao phủ lấy cô, nó làm tăng nhu cầu của cô lên, khiến cô tiến gần hơn nữa.

Anh phá vỡ nụ hôn để đứng dậy và cởi bỏ quần áo, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi cô. Cô ngắm nhìn anh vứt chiếc áo sơ mi sang một bên, cởi bỏ giày trước khi với đến dây thắt lưng. Hai mắt cô mở to khi anh bước khỏi quần tây, chiếc quần lót đen căng ra bởi phần da thịt nam tính.

Anh kéo mạnh tấm chăn. “Em làm anh phát điên lên vì khao khát,” anh gầm gừ khi tiến đến gần cô. “Anh muốn vùi sâu bản thân vào bên trong em.”

Cô thở hổn hển khi anh thúc hai đùi của cô tách ra, da thịt bên trong ngứa ran với mong đợi cú trượt cấp thiết của cơ thể anh vào bên trong cô.

“Hãy nói anh chậm lại,” anh rên rỉ trên miệng cô.

“Em không muốn anh chậm lại.”

“Anh sẽ làm đau em.”

“Anh sẽ không như thế,” cô thở hổn hển khi anh đâm sâu vào trong cô.

Anh di chuyển một cách ráo riết bên trong cô, mang cô theo anh đến với đợt thủy triều mãnh liệt của sự khao khát, những tiếng rên nơi yết hầu của anh giống như điệu nhạc vang lên nơi tai cô.

Với từng chuyển động dấy lên của cơ thể anh, cô cảm thấy bản thân tiến gần đến đỉnh điểm của niềm sung sướng mê ly, toàn bộ bề mặt da nổi gai khi từng bắp cơ căng ra trong chuyến hành trình cuối cùng đến thiên đường.

Cô cong lưng bên dưới anh, không thể ngăn cản dòng nước siết gấp rút khi nó bám lấy thỏa mãn khao khát của cô. Cô nắm chặt lấy ra trải giường, liều lĩnh tiến đến mỏ neo bên vùng biển ham muốn dữ dội đã cuốn lấy cô.

Anh đâm vào cô một cách không ngừng, sự say sưa sống động, cơ thể trơn bóng với những giọt mồ hôi khi anh thúc vào bên trong cô.

Cô cảm thấy anh đang kiểm soát bản thân, cảm thấy những cơ bắp căng lên và nhịp điệu giảm dần khi anh đưa bản thân khỏi bờ vực trong sự cố gắng kìm nén sự khoái lạc của mình để mang nó đến cho cô.

Cô cảm thấy bản thân đã tiến dần đến giới hạn của những cảm xúc mãnh liệt, cảm thấy cơ thể dường như vỡ ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ, từng mảnh rơi tự do trong không khí, để cô lại đó trong vòng tay ôm ắp siết chặt của anh.

Anh phát ra tiếng rên rỉ cuối cùng, nét mặt méo mó với khoái lạc khi anh rút khỏi người cô, gửi những dư chấn sung sướng xuyên qua nơi da thịt vẫn còn run rẩy của cô.

Anh thư thái đổ sụp đè trên người cô, đầu vùi vào nơi cổ của cô, hơi thở vẫn còn gấp.

Anna nằm đó trong vòng tay của anh mà không hề di chuyển hay nói bất cứ điều gì, hài lòng khi cảm thấy sự hiện diện ấm áp của anh vẫn còn bên trong cô như thể anh không muốn phá vỡ mối liên kết thân mật này.

Cô vuốt ve vùng lưng trơn mượt của anh, những ngón tay của cô di chuyển khắp đường nét những múi cơ như thể ghi khắc chúng vào trí nhớ, những suy nghĩ trôi dạt về khoảng thời gian khi hồi ức đó có thể là tất cả những gì cô sẽ có được ở nơi anh.

Ngọn lửa đam mê của anh chắc chắn sẽ tự lụi tắt và khi đó cô sẽ đi về đâu? Anh sẽ đảm đương quyền chăm sóc bất cứ đứa con nào họ có với nhau, bao gồm cả Sammy, rồi bỏ cô lại đó với quãng đường đời dài đằng đẵng vô vọng. Tình yêu cô dành cho anh không phải là điều anh thấy hứng thú, thậm chí cô đã từng trao nó cho anh. Động cơ chủ yếu của anh chính là trả thù cho những tổn thương mà cô đã gây ra cho anh trong quá khứ. Nhưng đáng lẽ cô không nên để cho anh biết kế hoạch trả thù rất hoàn hảo đó đã thành công.

Cô cảm thấy anh đang nhúc nhích, sức nặng thay đổi khi anh chống cùi chỏ nhìn xuống cô.

“Trông em rất trầm ngâm,” anh nói, gạt mớ tóc ra khỏi má của cô. “Em đang nghĩ gì thế?”

“Không có gì nhiều.”

“Đang nghĩ về Carlo sao?”

Cô căng thẳng bởi câu hỏi có vẻ bình thường này. “Không, dĩ nhiên là không.”

“Đã bao giờ theo từng nghĩ về nó chưa?”

“Em không muốn thử.”

“Con trai của em là con của nó.”

“Em không nghĩ về anh ta theo cách đó.”

“Vậy em nghĩ về nó theo cách nào?” anh hỏi.

Cô cảm thấy không thoải mái dưới cái nhìn vô cùng chăm chú của anh. “Em không muốn nói về Carlo.”

“Em vẫn còn quan tâm đến nó phải không?”

“Đừng lố bịch quá như thế.” Cô cố gắng lăn người qua nhưng anh giữ cô lại bên dưới bằng sức mạnh lẫn sự kiên quyết khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Sự đam mê mà em hưởng ứng chính là bằng chứng, em biết điều đó mà,” anh nói. “Em căm ghét anh nhưng em chịu đựng sự đụng chạm của anh bằng việc giả vờ anh chính là Carlo.”

Cô há hốc miệng nhìn anh trong sự bàng hoàng lẫn tức giận. “Em không làm việc như thế!”

“Làm sao anh có thể tin em?” anh hỏi. “Em đã rời khỏi vòng tay của anh để đến với nó. Anh còn cách nào khác để giải thích chứ?”

“Em không muốn tiếp tục cuộc thảo luận này,” cô nói và lần nữa cố thoát ra nhưng không được gì. “Để em đi, Lucio.”

Tiếng cười thích thú của anh là sự hủy hoại cuối cùng của cô.

Cô gỡ tay ra và tát vào mặt anh bằng tất cả sức lực nhưng không hiểu sao anh đã tránh được.

“Anh có thể bỏ qua việc cái búa nhưng điều này thì không,” anh nói.

“Anh đã tự chuốc lấy nó!” Cô liếc nhìn anh một cách giận dữ.

“Anh sẽ không chịu đựng sự thô bạo từ em.”

“Anh sẽ làm gì với nó?” cô nhìn anh đầy vẻ thách thức.

Đôi mắt đen của anh xoáy thẳng vào mắt cô khi sự thinh lặng nặng nề phủ quanh họ, sự rộn ràng thân mật của cơ thể anh vẫn còn ở bên trong người cô nhắc cô nhớ sự không cân sức của cả hai trong trò chơi này.

“Em thích suy đoán phóng túng phải không?” anh hỏi với chuyển động tài tình nơi phần dưới cơ thể.

“Không…” cô rên rỉ, sống lưng mềm nhũn và hai chân trở nên yếu ớt.

“Thay vào đó có lẽ anh nên chỉ cho em xem,” anh nói và hạ miệng mình trên miệng của cô.

 

 

 

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s