The Italian’s Mistress – Chapter 7.3


11

Lucio đậu xe bên ngoài nhà hàng và đi vòng qua để mở cửa xe cho cô. Khi cô bước khỏi xe anh nắm lấy cánh tay của cô và xoay người cô lại. “Anna…” Anh nâng cằm cô lên, nét mặt ngay lập tức trở nên dịu dàng khi nhìn thấy nước mắt còn nấn ná trên hàng mi của cô. “Anna…”

“Đừng.” Cô cố gắng gạt anh ra nhưng anh vẫn giữ chặt lấy cô.

“Nghe anh nào, em yêu,” anh nói một cách dịu dàng. “Anh hứa suốt buổi tối nay sẽ không đề cập đến quá khứ, được chứ?”

“Anh sẽ không có khả năng ngăn bản thân,” cô nói kèm theo tiếng khụt khịt.

“Nhìn anh nào,” anh nói. “Anh sẽ là một người đồng hành tuyệt vời.”

Anh dẫn cô bước vào nhà hàng Ý chan hòa ánh sáng nhẹ dịu và trong một lúc họ được đưa đến cái bàn nằm ở một góc yên tĩnh. Anh với tay ngang qua bàn, nắm lấy tay cô và lơ đãng chơi đùa với những ngón tay, ánh mắt của anh chưa khi nào rời khỏi gương mặt của cô. “Anna…”

“Sao ạ?”

“Không có gì…” Anh mỉm cười. “Chỉ muốn gọi tên em thôi.”

“Lucio?”

“Mmm?”

Cô khẽ rút tay ra và đặt nó lên đùi. “Tại sao anh lại muốn kết hôn với em?”

Anh nhìn cô một lúc thật lâu trước khi trả lời. “Sammy cần có ba.”

“Đó là lý do duy nhất của anh?”

“Còn một lý do nào khác nữa sao?” anh hỏi, ngã người ra sau.

“Em không biết…nhưng em nghĩ nó là một bước tiến khá quyết liệt để xem xét đến…quá khứ của chúng ta.”

“Anh nghĩ chủ đề về quá khứ không được đề cập vào tối nay chứ?”

“Em biết, nhưng em đang nghĩ…” Cô hướng ánh mắt phức tạp về phía anh. “Chuyến đi đến Rome mà anh đang dự tính…Anh đã cân nhắc đến phản ứng của gia đình khi nghe tin anh lấy em hay không?”

“Anh đã cân nhắc về chuyện đó.”

“Và?”

“Và chúng ta sẽ kết hôn với nhau, bất chấp điều gì xảy ra.”

“Nhưng nó sẽ quá khó khăn… Với Carlo…”

“Anh không khiến nó trở nên khó khăn mà là chính em, Anna. Carlo sẽ chấp nhận em là chị dâu bởi đó là điều anh yêu cầu, và cả gia đình anh cũng thế.”

“Mẹ của anh có biết chuyện…?”

“Không.” Anh với tay lấy ly rượu. “Anh cho rằng tốt nhất nên để bà nghĩ giữa chúng ta đã xảy ra xích mích dẫn đến việc hủy bỏ hôn ước.”

“Bà chưa từng hỏi xích mích đó là gì sao?”

“Mẹ quá hiểu anh. Bà hiểu đó không phải là chủ đề đem ra công khai thảo luận và cố gắng lảng tránh nó.”

“Còn em gái của anh, Giulia?”

“Giulia vẫn luôn quý mến em,” anh nói. “Con bé đã trách móc anh về việc để em bỏ đi.”

“Và anh không nói cho em ấy biết sự thật?”

“Anh rất muốn làm điều đó.” Anh giữ lấy ánh mắt của cô trong khoảng thời gian lắng đọng vô cùng nhỏ.

“Điều gì đã ngăn anh lại?”

Anh xoay ly rượu trong chốc lát. “Carlo cảm thấy tội lỗi về điều đó. Anh quyết định việc để toàn bộ gia đình biết bí mật chỉ càng khiến cho họ cảm thấy không thoải mái thôi.”

Không biết vì sao câu trả lời của anh khiến cô cảm thấy thất vọng. Cô ngồi đó nhìn chằm chằm vào ly nước ép, hy vọng anh sẽ không thấy được biểu hiện đó của cô.

“Đã bao giờ em muốn kể cho Jenny biết sự thật chưa?” anh hỏi.

“Đôi khi…”

“Làm thế nào em giải thích cho con bé nghe lý do chia tay của chúng ta?”

“Em nói với con bé chúng ta không còn yêu nhau,” cô nói, vẫn tránh ánh mắt của anh. “Đó là cách đơn giản nhất và không sai khác sự thật là mấy.”

“Kể từ đó em có quan hệ với ai hay không?” anh hỏi, điềm tĩnh nhìn cô.

Cô lướt tay trên chiếc ly. “Việc trở thành một bà mẹ đơn thân là vật cản ngăn cách với những người đàn ông. Hầu hết họ thích một người phụ nữ không bị ràng buộc.”

“Sammy là một đứa bé đáng yêu,” anh nói.

“Cảm ơn anh.” Cô cảm thấy lòng vỡ òa những cảm xúc khi nghe lời bình luận của anh.

Sự thinh lặng thú vị nho nhỏ tồn tại giữa họ. Anna di chuyển khăn ăn rồi sau đó cẩn thận sắp xếp lại bộ dao nĩa.

“Tối qua anh đã gọi về nhà. Anh nói với họ Sammy là con của anh,” anh nói.

Anna đánh rơi cái nĩa xuống sàn. “Họ có…bối rối không?”

“Một chút.” Anh nhăn mặt. “Dĩ nhiên mẹ nổi điên lên với anh và Giulia khiển trách anh đã không ở bên cạnh em tại thời điểm em cần anh nhất.”

“Nó ắt hẳn rất khó khăn đối với anh.”

“Anh đã nghĩ nó cũng tương tự như thế với em,” anh đáp lời. “Bao lâu thì em phát hiện mình đang mang thai đứa con của Carlo?”

“Không quá lâu để tạo thêm sự kinh hoàng,” cô thừa nhận. “Em nghĩ mình đã lờ những dấu hiệu thông thường bởi em quá…đau khổ vì những gì đã xảy ra. Đến khi nhận ra thì em đã có thai gần ba tháng. Đó là một cú sốc. Em không thể nói sự thật với bất cứ ai, điều đó khiến việc ấy trở nên tồi tệ gấp trăm lần.”

“Em có từng cân nhắc đến việc phá thai không?”

Cô nhảy dựng trên ghế và đối mặt với anh. “Không, em chưa từng cân nhắc đến việc đó. Đó là sai lầm của em…Em đã chuẩn bị để trả giá vì sai lầm đó.”

“Em đã phải trả một cái giá quá đắt.”

“Em ngạc nhiên khi biết anh nghĩ thế,” cô xen vào. “Đặc biệt khi anh quá bận rộn để tự tạo ra sự trả thù của riêng mình.”

“Anh quá bàng hoàng khi biết được em đã có con,” anh thú nhận. “Vào lúc đó anh đã hy vọng nó là con của anh nhưng sau đó anh biết nó là của Carlo, bởi chúng ta luôn dùng biện pháp bảo vệ.”

“Em ước gì nó là con của anh,” cô nói trước khi kịp ngăn bản thân.

Lucio hướng mắt đến cô, đột nhiên sự mãnh liệt ẩn trong đôi mắt sâu thăm thẳm đó. “Em có biết anh cũng đã ước điều đó nhiều như thế nào không? Anh nhìn thằng bé và thấy chính bản thân mình. Anh thấy những điều chúng ta đáng lẽ đã có cùng với nhau.”

“Em thật sự xin lỗi…”

Anh uống cạn ly rượu và đặt mạnh nó xuống bàn.

“Em ước mình có thể nhớ ra…”

“Anh ước em sẽ ngừng nói cái câu “em không nhớ gì.” Nó sẽ khiến em chấp nhận vai trò của mình trong chuyện này sao? Những bức ảnh vẫn chưa đủ ư? Em muốn điều gì? Bằng chứng xác nhận sao?”

Cô xoắn chặt chiếc khăn ăn trên đùi. “Mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu em có thể nhớ điều gì đã đưa em đến…giường của Carlo.”

“Hãy để anh lấp đầy những thiếu hụt đó cho em.” Giọng của anh trở nên gay gắt. “Em đã cùng uống rượu với em trai anh và khi nó cảm thấy không ổn, em đã tận dụng việc say khướt để khiến nó không thể kháng cự. Anh không khiển trách em mình vì đã chấp nhận lời đề nghị đó. Anh cũng sẽ làm tương tự như thế.”

Sự xấu hổ lướt xuyên qua người khi cô nghe thấy lời khẳng định nhẫn tâm của anh.

“Nhưng bây giờ anh đã chuẩn bị gạt nó sang một bên để chúng ta có thể tập trung vào tương lai,” anh nói tiếp. “Sammy có quyền thừa kế như một người nhà Ventressi và anh sẽ đảm bảo thằng bé nhận được nó.”

“Thậm chí điều ấy đồng nghĩa với việc anh phải trói buộc bản thân mình với một người phụ nữ anh không còn chút tình cảm sao?”

Ánh mắt anh trở nên khắc nghiệt khi nó giao với mắt của cô. “Anh không nói mình không còn chút cảm giác nào đối với em. Thực tế anh cảm thấy nhiều thứ. Ngay từ đầu anh cảm thấy cơn tức giận chi phối, và khi anh hạ thấp sự phòng bị thì đó là một cảm giác yêu mến. Nhưng lý do cơ bản thực sự để anh trói buộc bản thân với em chính là anh không thể gạt bỏ cảm giác ham muốn có được em. Anh muốn em. Nó giống như một cơn đói khát gặm nhắm sâu bên trong anh. Thực tế em đã ngủ với em trai anh cũng như đã sinh con cho nó không thể làm giảm bớt ham muốn đó. Anh muốn em và anh sẽ làm bất cứ điều gì để có được em.”

“Em không thể làm việc này, Lucio.” Giọng của cô chỉ như tiếng thì thầm. “Em không thể kết hôn với anh.”

“Em có thể và em sẽ làm như thế. Anh sẽ không dàn xếp bất cứ điều gì khác.”

“Anh nghĩ cuộc hôn nhân này sẽ kéo dài bao lâu?” Sự tuyệt vọng len lỏi vào giọng nói của cô như cô không thể làm gì để ngăn nó lại.

“Nó sẽ kéo dài cho đến khi anh bảo chấm dứt.”

“Vậy anh luôn là người đưa ra quyết định cuối cùng sao?”

“Em nghĩ anh sẽ dàn xếp điều khác hay sao?” anh hỏi. “Trước đây em đã hủy hoại hạnh phúc của anh—Anh sẽ không trao cho em bất cứ cơ hội nào khác.”

“Làm ơn đừng yêu cầu em phải làm điều này,” cô nài xin anh.

“Anh không yêu cầu em, Anna – Anh đang nói với em. Em sẽ trở thành vợ của anh trong một tuần nữa và anh sẽ không chấp nhận câu trả lời ‘không’.”

“Anh căm ghét em nhiều đến thế sao?”

Nét mặt của anh trở nên khó hiểu. “Anh có mọi lý do để căm ghét em, Anna. Em biết rõ hơn ai hết mà.”

Điều cô có thể nói để biện minh cho mình chỉ có rất ít. Anh có quyền căm ghét cô bởi chính cô đã phản bội anh, theo cách mà không có bất cứ người đàn ông nào mong muốn mình bị như thế.”

“Em chỉ ước mọi chuyện trở nên khác đi,” cô thở dài.

“Em nghĩ anh đã ước điều tương tự như thế bao lần?” anh hỏi. “Anh nằm đó suốt đêm và nghĩ về những gì đáng lẽ đã xảy ra; thay vào đó anh đối mặt với thực tế.”

“Em đã hủy hoại cuộc sống của cả hai chúng ta.” Hai vai cô sụp xuống. “Một sai lầm ngu ngốc và chính tay em đã hủy hoại tương lai của anh và em.”

“Chúng ta có thể lấy lại những gì đã mất,” anh nói. “Anh đảm bảo điều đó.”

Cô bật ra tiếng cười không mang chút hài hước. “Đúng và anh đừng để một ngày trôi qua mà không nhắc cho em nhớ sự thiếu khôn ngoan của mình.”

“Một khi chúng ta đã kết hôn, quá khứ sẽ ở lại trong dĩ vãng.”

“Làm thế nào em có thể tin anh đây?” cô hỏi. “Tối nay anh đã nói anh sẽ không đề cập đến chuyện quá khứ nhưng điều anh nói vẫn là việc ấy.”

“Anh sẽ cố gắng quên đi những gì đã xảy ra giữa em và Carlo. Anh không thể đảm bảo nó dễ dàng, nhưng vì Sammy anh sẽ phải thử.”

“Em không biết làm thế nào để đối mặt với em trai của anh…”

“Em không phải sợ việc Carlo sẽ nhìn em theo cách trong quá khứ. Nó rất yêu Milana và nó sẽ không làm bất cứ điều gì để hủy hoại cuộc hôn nhân đó.”

“Anh tin Carlo nhưng lại không tin em.”

“Dĩ nhiên anh tin tưởng Carlo,” anh nói. “Không giống như em, nó luôn chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra đêm đó.”

“Nó chỉ nằm trong phạm vi những tấm ảnh,” cô xen vào. “Em ngạc nhiên bởi việc anh ta không quay phim để khẳng định thêm lời nói của mình. Điều đó sẽ khiến anh không còn lựa chọn nào ngoài việc tin câu chuyện của anh ta.”

Sự ngưng đọng ngượng nghịu lại diễn ra.

“Tiện đây em cũng nói cho anh biết, anh ta đã gửi những tấm ảnh đó cho em.” Cô phá vỡ sự thinh lặng giống như một hòn đá chạm phải mặt nước tĩnh lặng.

Anh trở nên bất động.

“Lúc đầu em đã nghĩ đó có thể là thư anh gửi… Một lời xin lỗi vì anh đã không đứng về phía em.”

“Có bất kì thứ gì khác đi kèm với những bức ảnh không?” anh hỏi.

“Như là gì?” cô hỏi. “Một lời tự thú về việc anh ta đã lợi dụng em như thế nào sao? Và xét đến cùng đó không phải là lỗi của em?”

Đường viền môi của anh ẩn chứa sự cay nghiệt. “Ý anh là có bức thư nào không?”

“Ồ, dĩ nhiên là có.” Miệng cô mím lại cách cay đắng. “Bức thư ngắn nhưng nêu rõ mục đích.”

“Lá thư nói gì?”

“Không nhiều, nhưng em đã đọc để lấy ý chính.”

“Em còn giữ bản sao của nó chứ?”

“Không.”

Anh trao cho cô nụ cười pha chút giễu cợt. “Dĩ nhiên là không rồi.”

Cô nhìn anh chằm chằm một cách hoài nghi. “Anh không tin em phải không?”

“Tại sao anh không thể chứ?”

“Bởi vì em đang nói sự thật với anh! Em trai của anh đã gửi cho em bức thư ngắn kèm theo những bức ảnh, cảnh báo em không bao giờ được liên lạc với bất cứ ai trong gia đình anh.”

“Anh khó có thể gọi đó là một lời đe dọa,” anh nói. “Và trong tình huống này thì lời cảnh báo đó hoàn toàn dễ hiểu.”

“Vậy anh biết tại sao em không có lòng tin vào tương lai của chúng ta rồi đấy,” cô nói pha lẫn sự bực tức. “Anh luôn xem em như một người phụ nữ hư hỏng phóng đãng, một người không thể chờ cho đến khi anh quay lưng đi để giở thủ đoạn quyến rũ em trai của anh.”

“Anh không có lựa chọn nào ngoài việc tin vào điều đó, Anna.” Chất giọng nghe có vẻ mệt mỏi. “Nhưng anh ước gì anh có được sự lựa chọn khác, anh thật sự rất mong điều đó.”

5 thoughts on “The Italian’s Mistress – Chapter 7.3

  1. Xin chao!!! bạn có thể share cho mình ebook truyện dream lake và cả 3 truyện trong “Travis series” của Lisa Kleypas được ko?Mình đã cố gắng đăng ký tài khoản e-thuvien nhiều tháng rồi nhưng vẫn ko được.Bạn mail qua cho mình ở địa chỉ “hoathuytien888@gmail.com” Mình đợi email của bạn,Cảm ơn bạn trước nha vì mình đang rất rất muốn đọc những truyện này

    1. Mình đã có thông báo từ cách đây khá lâu. Do wordpress đã hoạt động lại bình thường và do cơ sở dữ liệu bên trang mới trục trặc nên hiện tại nhà mình chỉ có duy địa chỉ này. Mình sẽ đăng tất cả mọi việc trên trang blog chính thức. Rất cám ơn bạn đã ghé thăm nhà mình ^^

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s