The Italian’s Mistress _ Chapter 7.1


11

Tuần tiếp theo là một hình thức tra tấn dành cho Anna. Mỗi ngày túc trực bên giường bệnh của Sammy đã đủ khó khăn cho cô, chưa nói việc đối mặt với gánh nặng đến từ kế hoạch của Lucio đang treo lơ lửng trên đầu giống như thanh gươm của Damocles [1]

Anna không thể thoát khỏi sự đau đớn khi nghĩ đến việc anh đem cô ra trước pháp luật. Anh đứng sau nắm quyền kiểm soát. Kiểm soát cô, con trai cô, câu trả lời của cô như thể cô không có suy nghĩ của riêng mình.

Cô bị dính chặt vào cái lưới anh đã giăng ra đến mức không thể suy nghĩ cách hợp lý để thoát khỏi nó. Mỗi cách đều khiến cô đối mặt với mục đích rõ ràng của anh. Anh đang là người nắm quyền quyết định và cô không thể làm gì để ngăn anh lại.

Cô biết anh có thể mang Sammy rời khỏi cô ngay lập tức. Anh sẽ dùng Jenny làm đòn bẩy, mời cô ra hầu tòa, khiến cô tổn thương để dành lấy mục đích xác nhận Sammy là người nhà Ventressi.

Lucio sẽ không để bất cứ điều gì cản đường. Anh muốn cô trả giá vì sự thiếu khôn ngoan của mình – thứ đã làm tổn thương lòng tự tôn của anh. Anh gọi đó là sự công bằng và cô sẽ không còn lựa chọn nào ngoài việc làm theo mệnh lệnh của anh.

Nhưng kết hôn ư?

Làm sao cô có thể vượt qua chuyện này? Cô sẽ phải sống cả đời trong sự khinh miệt của anh, mỗi lần anh nhìn cô sẽ nhắc cho cô nhớ đến những gì anh nghĩ về cô và việc cô đã phản bội anh ra sao.

Và còn Sammy?

Đúng, thằng bé cuối cùng sẽ có ba, nhưng cái giá phải trả là gì chứ? Bí mật về sự ra đời của Sammy sẽ nằm giữa như một điều khiến cuộc sống của họ không hề thoải mái. Họ sẽ phải nói quanh co, không bao giờ biểu hiện nó ra trực tiếp vì lợi ích của Sammy và nó sẽ không bao giờ biến mất, cho dù họ có cố gắng phớt lờ nó đến đâu. Cô đã có con với em trai của anh và anh đã nói rõ ràng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô vì điều đó.

Lucio đến bệnh viện một cách thường xuyên và Anna nghĩ bất cứ ai cũng đều sẽ hình dung anh là một người ba thương con và một người chồng tận tâm. Anh mang nước uống và đồ ăn nhẹ cho cô, ngồi đó đọc sách hay chơi đùa cùng Sammy để cô có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Trước sự hiện diện của người khác, anh lịch sự và lo lắng cho cô, gây ấn tượng anh vô cùng quan tâm đến cô. Giá như họ biết được cách anh đã dùng để ép buộc cô quay trở lại với anh! Và vài ngày sau khi Sammy xuất viện, anh đã lên kế hoạch đeo nhẫn cưới vào tay cô và cả thòng lọng quanh cổ của cô, trói buộc cô với anh một cách vô hạn định.

Một ngày trước khi Sammy được ra viện, cô rời khỏi nhà vệ sinh và nhận ra Jenny đang ngồi bên cạnh thằng bé với nét vui mừng hiện trên gương mặt.

“Chào em, Jen.” Anna hôn con bé một cách trìu mến. “Trông em rất vui, có chuyện gì thế?”

“Em đã kiếm được việc!” Jenny ra hiệu một cách hào hứng.

Anna cau mày. “Công việc gì thế?”

“Lucio đã thu xếp cho em làm tại công ty của anh ấy. Ngày mai em sẽ bắt đầu đi làm.”

Anna ngồi trên giường của Sammy và đối mặt với con bé. “Em có chắc đó là quyết định sáng suốt không?”

“Có vấn đề gì sao?” Jenny trông có vẻ bối rối. “Em đã nghĩ chị sẽ vui. Nói cho cùng, chị và anh Lucio sẽ kết hôn với nhau, tất cả đã được tiến hành. Em có thể làm việc mùa hè này trước khi em trở lại trường. Nó sẽ là một kinh nghiệm tốt dành cho em.”

“Anh ấy đã bảo với em tụi chị sẽ kết hôn sao?”

“Vâng,” Jenny nói. “Lucio nói rằng tuần tới anh ấy sẽ có giấy chứng nhận kết hôn.”

“Tuần tới!” cô há hốc miệng kinh ngạc

Jenny nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ. “Chị không vui sao, Anna? Chị yêu anh ấy, không phải thế sao? Chị chưa bao giờ ngừng yêu anh ấy, vậy tại sao bây giờ chị lại lảng tránh?”

Cô day day môi, thật sự xem xét có nên nói cho em gái cô toàn bộ chi tiết những gì đã xảy ra, nhưng trước khi cô có thể nói thì Jenny lại tiếp tục thở dài. “Em nhận ra anh ấy vẫn còn tức giận về việc chị không nói cho anh ấy nghe chuyện của Sammy nhưng anh ấy đã chuẩn bị gạt nó sang một bên để trao cho mối quan hệ giữa hai người một cơ hội khác. Chắc chắn chị nợ anh ấy điều đó, đặc biệt khi anh ấy đã lo chi phí phẫu thuật cho Sammy.”

Cô có thể nói gì đây? Đúng, cô mắc nợ anh. Cô nợ anh nhiều hơn những gì cô có thể đền đáp nhưng điều đó vẫn không thể thay đổi những gì tồn tại giữa họ – sự cay đắn, nỗi đau…sự phản bội.

“Dĩ nhiên, em nói đúng,” thay vào đó cô nói. “Chị không nên lo lắng gì hết. Mọi việc rồi sẽ đi đến kết thúc – nó phải thế.”

“Chị quá kiệt sức rồi.” Jenny chạm vào tay cô. “Tại sao chị không về nhà và ngủ một giấc? Em có thể ở đây với Sammy cho đến sáng mai.”

Anna siết chặt tay của em gái cô. “Em là một thiên thần, Jenny, nhưng chị thực sự cần phải có mặt ở đây. Nói cho cùng, chị là mẹ của thằng bé.”

“Bây giờ thằng bé đã có ba,” Jenny nói. “Chị không cần phải làm điều đó một mình nữa. Lucio nói với em anh ấy sẽ đến sau giờ làm, anh ấy sẽ có mặt ở đây sớm thôi.”

Như thể cô đã triệu hồi Lucio đến bằng việc đề cập đến tên của anh, anh xuất hiện nơi cửa, hình dáng cao lớn phủ bóng lên căn phòng.

“Chào em, Anna.” Đôi mắt sẫm của anh tìm kiếm ánh mắt của cô. “Con trai anh thế nào rồi?”

Con trai của anh! Giá như Sammy là con của anh, mọi việc sẽ trở nên dễ dàng biết bao!

Cô cố mỉm cười. “Bác sĩ Frentalle nói rằng ngày mai thằng bé có thể xuất viện.”

“Điều đó thật tuyệt.” Anh đáp lại nụ cười của cô.

“Tại sao anh không đưa chị Anna đi ăn gì đó?” Jenny nói với Lucio. “Em có thể ngồi đây với Sammy trong vài giờ.”

“Chị không nghĩ—” Anna bắt đầu.

“Cám ơn em, Jenny.” Lucio mỉm cười. “Anh chị sẽ không đi lâu đâu, nhiều nhất là một tiếng rưỡi.”

“Nhưng em—” Anna cố từ chối lần nữa.

“Chúng ta đi nào, trước khi Sammy thức dậy.” Và anh nắm chặt lấy cánh tay của cô.

 

[1] Sword of Damocles: Sự nguy hiểm luôn luôn đe doạ (viên bạo quân để một thanh kiếm trần treo trên đầu Damocles chỉ buộc bằng một sợi tóc để cho biết hạnh phúc của kẻ bạo quân  là rất mong manh). Và đây là câu chuyện dẫn đến sự xuất hiện của cụm từ này.

Truyền thuyết Hy Lạp kể rằng ở xứ Syracuse, đảo Sicily, có vua Dionysius trị vì. Syracuse, thành phố giàu nhất trên đảo Sicily thuộc nước Ý ngày nay. Vừa giàu, vừa có quyền lực, nên Dionysius bị nhiều người ganh tị. Trong số đó có Damocles; Damocles cũng là một trong những người bạn thân nhất của vua Dionysius. Damocles luôn ở trước mặt vua Dionysiusnói: “Ngài thật là người may mắn! Ngài có đủ mọi thứ mà ai cũng mong ước. Ngài là người hạnh phúc nhất thế gian.”

Nghe mãi câu nói ấy Dionysius thấy nhàm tai, bèn gọi:

– Này Damocles, có thật không còn ai hạnh phúc hơn ta chăng?

Damocles vội vàng tâu:

– Chắc chắn không còn ai hạnh phúc hơn ngài! Nhìn kho tàng vĩ đại và quyền lực tối cao của ngài đang nắm trong tay. Ngài không phải lo lắng một điều chi, thì cuộc đời còn gì đẹp đẽ hơn nữa?

Dionysius hỏi:

– Thế nhà ngươi có muốn thay thế địa vị của ta không?

Damocles giả vờ kinh ngạc:

– Ôi ! Dẫu có nằm mơ hạ thần cũng không dám ao ước như vậy! Nhưng…nếu được hưởng sự giàu sang và những điều khoái lạc của ngài chỉ trong một ngày thì hạ thần không còn muốn gì hơn thế nữa!

– Rất tốt! Nhà ngươi sẽ được toại nguyện đổi địa vị với ta trong một ngày.

Ngày hôm sau, Damocles được đưa vào hoàng cung, mặc cẩm bào và đội vương miện bằng vàng. Damocles ngồi ở bàn tiệc thưởng thức rượu thơm và các món ăn ngon lạ. Chung quanh có vô số kẻ hầu hạ, có cô gái xinh đẹp đấm bóp, ca múa dịu dàng trong tiếng nhạc êm ái…Ngồi trên nệm êm ấm, cảm giác mình là người hạnh phúc nhất trần gian, rồi nhìn Dionysius ngồi lặng lẽ ở cuối bàn ăn, Damocles nở nụ cười sảng khoái, “A…thế này mới là cuộc đời! Ta chưa bao giờ được hưởng hương vị của bậc đế vương như hôm nay…”

Thốt xong, Damocles ngửa cổ uống một hớp rượu quý, bất chợt Damocles lạnh người. Vật gì đang đu đưa trên trần nhà chỉa mũi nhọn xuống ngay đầu Damocles?

Damocles sững sờ, mặt xanh lè, tay chân run rẩy, và nụ cười đã biến mất trên môi. Damocles hết muốn ăn uống, hết muốn vuốt ve cười đùa với mỹ nữ, chỉ muốn thoát ra khỏi hoàng cung ngay lập tức. Vì ngay trên đầu Damocles, một lưỡi gươm to lớn sắc bén ghê gớm treo lơ lửng bằng một sợi lông đuôi ngựa. Damocles muốn xô ghế đúng dậy chạy, nhưng chỉ sợ một cử động nhỏ thôi cũng đủ đánh rớt lưỡi gươm chém phập vào đầu! Damocles ngồi chết lặng trên ghế…

Dionysius ngạc nhiên hỏi:

– Damocles làm sao thế? Dường như bạn có điều gì lo lắng?

Damocles thì thào:

– Lưỡi gươm! Lưỡi gươm! Ngài không thấy đó sao?

Dionysius bật cười:

– Dĩ nhiên ngày nào ta cũng thấy nó ở đó, treo ngay trên đầu ta bất kỳ lúc nào cũng là cơ hội tốt cho một kẻ nào hay một cái gì đó cắt đứt sợi dây treo mỏng manh. Kẻ đó có thể là một trong những thuộc hạ ghen tức quyền lực tìm cách giết ta; hay là tìm cách tuyên truyền nói xấu ta để xúi giục đồng bào nổi loạn chống đối; mà cũng có thể là vua các nước lân bang xua quân đội chiếm đoạt vương quốc ta; hay bất cứ một quyết định kém khôn ngoan nào của ta trong việc cai trị cũng có thể kéo cả triều đình sụp đổ. Nếu bạn muốn làm một nhà lãnh đạo, bạn phải chấp nhận tất cả mọi rủi ro rình rập đi đôi với quyền lực. Bây giờ bạn đã thấy chưa?

Damocles tỏ vẻ xấu hổ, thở dài:

– Hạ thần đã sáng mắt, vì suy nghĩ nông cạn mà ganh tị địa vị giàu sang, quyền lực, và danh tiếng của ngài. Xin ngài tha tội cho hạ thần được trả lại áo mão trở về làm một công dân bình thường!

11 thoughts on “The Italian’s Mistress _ Chapter 7.1

  1. Cam on Moko nhieu lam! Chuc ban vui va co nhieu suc khoe de hoc tap va dich truyen cho moi nguoi trong do co minh duoc thuong thuc!

  2. @ Moko !Chị luôn trân trọng mỗi một lần quen nhau trong cuộc đời ,mỗi một lần hơi ấm trong trời đất ,mỗi một lần thấu hiểu giữa bạn bè .Hãy biến nó thành niềm vui và hạnh phúc lúc tương phùng em nhé !
    @ Chị Thủy !Chị em mình vội chia tay ,đi theo những phương trời xa của mỗi người,không lời nói ,không lệ rơi, chỉ có sự nhớ thương và lời chúc phúc chiến thắng trở về cùng vang lên tận đáy lòng mỗi người chúng ta phải không chị ? Chị yêu dấu !.Để cho chị , em có một khoảng thời gian tĩnh lặng sau phẩu thuật ,em hẹn chị ngày 20/8 chị em mình sẽ gặp nhau cùng với gặp các em được không chị ?
    @ chị Phương Loan, Uyenki, Luvnnadia, Hapi, Diễm châu ,Trúc Rất mong được gặp lại các em .
    Thân ái chào tạm biệt !

  3. Kaka! Em là người vui nhất😛 vì em được tay bắt mặt mừng sếp em trước😉 .Nhưng em cũng thấy ganh tị với mấy chị ghê vậy đó😦 .Các chị được gặp nhau trong bầu không khí vui nhộn đông vui :(( em thì ;;)
    Chị moko ! Chị làm em choáng thật đó😉 . Sau chị có nhiều ý tượng thế😛 Liệu chị có kham nổi không ? Đã lỡ đề ra thì phải đeo tới cùng nha chị🙂 Vì em gái chị vốn dĩ là đứa tham lam nên lúc nào cũng muốn ngày nào cũng được chị cho coi truyện cũng như được chị tặng quà đó mờ😉.

    1. Moko nghe nhỏ này nói là xem chừng lơ là nhiệm vụ là bị nhắc nhở đấy. Có nhỏ này đòi quà thế thì chị cũng được hưởng quà ké, hí hí

    2. Chị Châu ơi, kỳ này khôn ra được một chút, đâu ra hết đâu chị : ))

      Còn về ý tưởng thì nhiều lắm em ơi nhưng phải lựa cái gì mình thực hiện được cơ, rất may là những dự định của mình cho đợt kỷ niệm đều đang được thực hiện. Chị cũng tính dịch đến đâu đăng đến đó mỗi ngày, coi như một động lực cho mình dịch ^^

  4. Lan oi!Co gang tinh duong cho khoe nhe!Nhieu viec qua,nhung chi se co gang de gap lai em va moi nguoi.Nho quen het benh di ,nha em!Hen gap lai!Chi Thuy.

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s