The Italian’s Mistress _ Chapter 2.4


11

Lần đầu tiên khi cô gặp anh, anh đã đề nghị giúp đỡ mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Anh đã đưa cô và Jenny về nhà của mẹ anh, nơi họ luôn cảm thấy mình được chào đón nồng nhiệt mặc cho sự cách biệt về ngôn ngữ.

Những ý nghĩ của cô trôi dạt về khoảng thời gian đó, sự hối tiếc đau đớn tấn công cô dồn dập, những điều hạnh phúc cũng như nỗi tuyệt vọng đến quá nhanh.

Mẹ của Lucio là một người phụ nữ nhỏ nhắn, thanh lịch. Ngay lần đầu tiên, nét duyên dáng và sự quyến rũ của bà làm cho hai chị em cô cảm thấy như họ đang ở nhà. Anna dự định sẽ rời đi sau một tuần nhưng kế hoạch ấy đã bị hoãn lại vì cả nhà Ventressis khăng khăng giữ hai chị cô ở lại. Họ muốn đưa cô và Jenny đi tham quan thêm nhiều cảnh đẹp tại Rome.

Vì thế Anna đã kéo dài chuyến đi và họ trải qua những ngày hè tuyệt vời viếng thăm Naples, Pompeii và cả bờ biển Amalfi

Lần đầu tiên khi cô gặp anh, anh đã đề nghị giúp đỡ mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Anh đã đưa cô và Jenny về nhà của mẹ anh, nơi họ luôn cảm thấy mình được chào đón nồng nhiệt mặc cho sự cách biệt về ngôn ngữ.

Những ý nghĩ của cô trôi dạt về khoảng thời gian đó, sự hối tiếc đau đớn tấn công cô dồn dập, những điều hạnh phúc cũng như nỗi tuyệt vọng đến quá nhanh.

Mẹ của Lucio là một người phụ nữ nhỏ nhắn, thanh lịch. Ngay lần đầu tiên, nét duyên dáng và sự quyến rũ của bà làm cho hai chị em cô cảm thấy như họ đang ở nhà. Anna dự định sẽ rời đi sau một tuần nhưng kế hoạch ấy đã bị hoãn lại vì cả nhà Ventressis khăng khăng giữ hai chị cô ở lại. Họ muốn đưa cô và Jenny đi tham quan thêm nhiều cảnh đẹp tại Rome.

Vì thế Anna đã kéo dài chuyến đi và họ trải qua những ngày hè tuyệt vời viếng thăm Naples, Pompeii và cả bờ biển Amalfi[1].

Một chuyến đi đến Tivoli đã được lên kế hoạch, nó nằm ở phía Đông Bắc cách Rome 31 ki-lô-mét, nhưng vào buổi sáng họ khởi hành Jenny thông báo rằng con bé bị nhức đầu vì thế Jovanna, mẹ của Lucio, đã khăng khăng rằng bà phải ở nhà để chăm sóc cho con bé. Carlo vẫn còn bận việc công ty, vì thế chỉ còn Lucio và Anna lái xe đến Villa d”Este[2].

Cô suýt không kìm nén được thích thú khi có anh làm bạn đồng hành. Sự quan tâm mà cô dành cho anh cứ tiếp tục tăng dần suốt hai tuần lễ đó, tim cô đập dữ dội mỗi lần ánh mắt của anh lướt qua mắt cô khi họ ngồi tại bàn ăn hay trong cùng một căn phòng.

Anna không có nhiều kinh nghiệm để biết chắc chắn anh có thực sự quan tâm đến cô hay không, nhưng cô thích cách anh lắng nghe mỗi khi cô nói với anh về một điều khiến cô cảm thấy thích thú, ánh mắt của anh ấm áp mang đầy vẻ phấn khởi khi chúng nhìn thẳng vào cô.

“Em thích đất nước này phải không, Anna?” Anh hỏi khi lái xe về Tu viện Benedictine.

“Em yêu đất nước này,” cô trả lời, e thẹn liếc nhìn anh. “Em yêu tất cả mọi thứ – thức ăn, rượu vang, khí hậu…”

“Và cả con người?” Hàng lông mày của anh nhướng lên một cách diễn cảm.

“Em yêu mến những con người ở đây.” Cô quay mặt đi nhìn về phía trước, hai gò má đột nhiên ửng hồng.

Tiếng cười nhỏ của anh gửi những cơn run rẩy tuyệt diệu dọc theo toàn bộ sống lưng của cô và cô khép hai đầu gối lại với nhau để ngăn sự ấm áp tăng lên đột ngột phía dưới cơ thể. Cô cảm thấy anh đang liếc nhìn mình nhưng cô không quay mặt về phía anh.

“Còn rất nhiều thứ anh muốn chỉ cho em xem, Anna à.” Anh dừng xe lại và mỉm cười với cô.

Cô mỉm cười lại với anh, nhịp tim tăng nhanh dần khi cô nhìn thấy sự ấm áp trong ánh mắt của anh.

“Anh không cảm thấy phiền khi ngày hôm nay chỉ có em với anh đi với nhau chứ?” cô hỏi khi anh giúp cô bước xuống xe.

Ánh mắt của anh hướng đến đường cong mềm mại nơi bờ môi trước khi trở lại với ánh mắt sáng ngời của cô.

“Anh thích thực tế rằng cuối cùng chúng ta cũng được ở một mình với nhau,” anh nói, hạ môi mình lên môi cô.

Anna đã lạc mất bản thân kể từ khoảnh khắc đó. Nụ hôn của anh dịu dàng một cách thanh tao, nó khiến cô không tự chủ mà đáp trả lại anh. Trong quá khứ cô cũng có lần được hôn nhưng không có điều gì giống như cảm giác khi làn môi của Lucio trên môi cô. Đôi môi anh mạnh mẽ, lưỡi của anh đi vào miệng cô một cách kiên định nhưng đầy tự chủ, như thể anh nhận ra sự thiếu kinh nghiệm của cô.

Sau đó, tất cả những gì Anna có thể nhớ về Villa d”Este chính là tiếng nước chảy và âm thanh ríu rít của những chú chim trong khu vườn tầng bậc hòa quyện với tiếng chuông ở một nào đó. Cô để những cảm giác mơ mộng lạc mất trong vòng tay của Lucio, thậm chí khó có thể thu nhận những gì Lucio đã kể cho cô nghe về Villa d”Este.

“Nơi này được lập ra bởi Giáo chủ Ippolito d”Este, con trai của Lucrezia Borgia. Những đài phun nước và những khu vườn tầng bậc được Liggorio và Giacomo della Porta thiết kế,” anh nói cho cô biết. “Em có thấy nơi đó không?” Anh chỉ về phía trước. “Tại đó được bố trí một hệ thống bao gồm 100 đài phun nước.”

Anna quét mắt đến những hình thể bám rêu khắc theo hình đại bàng, tàu buồm, cột tháp và những hình thù kỳ quái khác. Chúng khiến ánh mắt của cô sáng lên vì tình yêu, không phải vì thích thú.

Cô đã yêu Lucio.

“Nãy giờ em không nghe những gì anh nói, em yêu à,” anh khiển trách cô một cách dịu dàng.

Cô nghiêng đầu về phía anh. “Có chứ, em có nghe mà. Anh cứ việc kiểm tra.”

“Được thôi.” Anh dùng một ngón tay nâng cằm cô lên. “Nói cho anh biết có tất cả bao nhiêu đài phun nước trong Viale delle Cento Fontane?”

Cô đưa lưỡi liếm lấy môi và mỉm cười với anh một cách đờ đẫn. “Em bỏ cuộc. Có bao nhiêu vậy anh?”

“Chúa ơi,” anh gầm gừ cách khôi hài, kéo cô vào vòng tay. “Anh phải làm gì với một du khách lơ đãng thế này đây?”

Cô cười lớn khi nghe thấy sự mỉa mai trong giọng nói của anh. “Em sẽ tập trung hơn nếu anh đừng khiến em hoàn toàn mất trí vì nụ hôn anh đã trao cho em khi chúng ta vừa đến đây.”

“Anh muốn hôn em.” Anh nhìn chằm chằm vào cái miệng đang mỉm cười của cô. “Anh đã từng mơ được làm như thế từ lần đầu tiên anh nhìn thấy em đang an ủi em gái mình trên đường.”

“Thực vậy sao?”

“Em không nhìn thấy anh không thể nào rời mắt khỏi em sao?” anh hỏi. “Em không nhận ra anh muốn dùng những ngón tay và cả cơ thể mình chạm vào em để khẳng định em là của anh sao?”

Cô cảm thấy phần dưới cơ thể đầy nóng bỏng đang căng cứng của anh áp vào nơi mềm mại của cô, nó làm mạch cô đập điên cuồng đáp trả lại sự gần gũi của anh.

“Em…em chưa từng cảm thấy điều này trước đây,” cô e thẹn thú nhận.

“Em không có kinh nghiệm trong chuyện này sao, em yêu?” anh hỏi một cách dịu dàng.

Cô thấy thật khó giữ lấy ánh mắt đầy mãnh liệt của anh. “Em xin lỗi.”

“Xin lỗi?” Anh thở hổn hển. “Em không việc gì phải xin lỗi cả! Em không nhận ra anh đã mong đợi được gặp một người giống như em sao? Một người chưa từng ngủ với hàng tá đàn ông trước anh?”

“Đó là một quan điểm cổ hũ đấy, Lucio,” cô không thể không chỉ ra.

Anh cười lớn. “Đúng, anh biết điều đó, nhưng anh là người Ý vì thế anh cho phép những gì là truyền thống hiện diện trong quan điểm của mình, em hiểu mà phải không em yêu?”

“Nếu anh thực sự là một chàng trai người Ý theo chủ nghĩa truyền thống thì anh phải chọn một cô trinh nữ người bản xứ làm bạn đời của mình.”

“Anh sẽ tự lựa chọn vợ cho mình,” anh nói. “Và anh đã quyết định người đó chính là em.”

“Em sao?” cô kêu lên.

“Tại sao không phải là em chứ?” anh nhìn xuống cô. “Em khiến anh mụ mị cả người. Anh muốn em nhiều đến mức cả cơ thể anh nhức nhối vì nó.”

“Nhưng em chỉ mới hai mươi mốt tuổi,” cô nói.

“Thế thì sao nào? Anh đã ba mươi và hơn em đến chín tuổi.”

“Nhưng em là người Úc.”

“Có vấn đề gì sao?”

“Em phải trở về nhà và em…”

“Khi em là vợ của anh, em có thể đi khắp nơi trên thế giới, cả em gái của em nữa. Anh sẽ không hề trói buộc em phải ở đây. Anh cũng rất thích Úc, cách đây vài năm một vài người thân của anh đã đến định cư tại Úc. Chúng ta có thể sống ở cả hai đất nước.”

“Ôi, Lucio.” Cô ấn mình trong vòng tay của anh. “Em không thể tin được điều này lại xảy đến với mình.”

“Hãy tin vào nó đi, em yêu.” Lucio thì thầm vào tóc của cô. “Nó chính là thế. Nó là định mệnh của anh và em.”

-o0o-

Định mệnh.

Anna rời khỏi thang máy và đi về phòng dành cho nhân viên, tim cô chùn xuống với những gì cô mới vừa tự đưa ra.

Ba tháng là người yêu của Lucio – không, phải nói là tình nhân mới đúng. Tình nhân – nó khiến mối quan hệ giữa họ trở nên ít có giá trị hơn. Cô sẽ bị vứt bỏ ngay khi anh chán cô, khi anh đã trả thù cô một cách trọn vẹn.

Việc anh vẫn còn tức giận là điều dễ hiểu. Cô biết không có bất cứ lý do nào để mong đợi nó trở nên khác đi. Nếu là cô, cô cũng sẽ bị hủy hoại. Thậm chí ngay lúc này khi nghĩ đến việc anh có quan hệ với ai đó theo cách họ đã từng yêu nhau cũng khiến cô cảm thấy đau đớn, cơ thể của họ hòa hợp với nhau, chỉ cần anh nhìn cô đã khiến cô muốn có anh.

Cô cởi bộ đồ phục vụ phòng và mặc lại đồ của mình, đây không phải lần đầu cô mong chúng đừng quá cũ kỹ lỗi thời như thế này.

Cô lúc lắc mái tóc, thấy tiếc vì gương mặt tái nhợt do không trang điểm và ước gì mình có thể chống lại những lời đe dọa của Lucio. Anh đã thay đổi.

Anh không còn là người đàn ông dịu dàng và ga lăng trong mơ của cô. Anh đã trở thành một người đàn ông chỉ có lòng thù hận và bắt cô phải trả giá vì những tội lỗi trong quá khứ của mình.

Ôi, những năm qua cô cũng đã phải trả giá vì chúng!

Không có một ngày nào trôi qua mà cô không cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra. Nếu như không có những tấm ảnh đó, cô sẽ thề rằng đó chỉ là sự dối trá.

Nhìn bên ngoài, Carlo luôn luôn tỏ ra mình là cậu em trai quyến rũ của Lucio. Khi nhận được tin anh trai mình đính hôn, cậu ta tỏ ra thản nhiên bình thường nhưng cho dù thế nào đi nữa Anna ngờ rằng cậu ta khó chịu khi nghe tin đó. Cô thường xuyên nhìn thấy cậu ta quan sát cô mỗi lúc không có ai để ý. Ánh mắt của cậu ta khiến cô cảm thấy lo lắng. Cô đã muốn kể cho Lucio nghe về điều đó nhưng anh đã quá tất bật hoàn thành công việc để có thể tập trung vào đám cưới của họ.

Những tuần lễ đó trôi qua trong sự vui sướng khoái lạc mơ màng khi Lucio chỉ dạy cho cô ngôn ngữ của tình yêu và hướng dẫn cơ thể cô hòa quyện hoàn toàn với nó. Cô đã thét lên sự khoái lạc của mình, nức nở vì những cảm xúc mãnh liệt trong vòng tay anh, khi anh ôm cô thật gần, không những hai tay mà cả hai chân đều quấn lấy cô.

Niềm hạnh phúc đó dường như vô hạn. Cô trở nên bừng sáng vì nó, sự đau khổ lúc trước giờ đây được thay bằng cảm giác nhẹ nhàng thảnh thơi.

Thậm chí ngay cả Jenny vốn yếu đuối, cơ thể nhỏ bé ở độ tuổi mười lăm cùng với sự tự tin cũng lớn dần lên.

Hai chị em cùng lên kế hoạch cho lễ cưới của Anna, thức đến khuya để xem xét kỹ lưỡng những mẫu thiết kế và hoa trang trí, không ai trong họ đề cập đến mẹ nhưng cả hai đều ước rằng mẹ có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ đã trở nên tốt đẹp như thế nào.

Nhưng nó đã không như thế.

Chính Carlo đã làm điều đó.

Cậu ta đã mời cô một ly rượu sâm panh vào cái đêm đầu tiên mà Lucio đi công tác, nụ cười hoàn hảo che đi những điều cậu ta ấp ủ.

“Chúc mừng tương lai của cô, Anna.” Cậu ta nâng ly rượu của mình lên.

Có điều gì đó trong giọng nói của cậu ta khiến cô có cảm giác nguy hiểm, nhưng cô đã phớt lờ nó, bản thân thoải mái vì nghĩ Jenny đang ở phòng bên cạnh.

Nhưng sau đó khi cô thức dậy trên giường của Carlo, ánh mặt trời rực rỡ như đôi mắt mang đầy vẻ buộc tội lên cơ thể trần trụi của cô thì cô nhận ra mình đã sai lầm.

Thậm chí nếu cô có gào thét lớn lên cũng sẽ chẳng ai nghe những lời cô nói.

 

[1] Nếu mọi người đã theo dõi truyện “Bought for the Marriage Bed” thì không còn xa lạ với những địa danh này phải không. Moko sẽ điểm sơ qua ha.

  • Naples (Tiếng Ý: Napoli, Neapolitan: Napule) là một thành phố nằm ở miền Nam nước Ý, trên bờ biển phía tây ngay vùng Vịnh Naples. Nằm giữa hai khu vực núi lửa đáng chú ý, núi Vesuvius và Khu Phlegraean, là thủ phủ của vùng Campania và tỉnh Napoli. Naples được biết đến với lịch sử nghệ thuật, văn hóa, kiến trúc, âm nhạc và ẩm thực phong phú của nó. Naples đóng một vai trò chính trị và văn hóa quan trọng cả trong và ngoài bán đảo Italia trong suốt sự tồn tại 2.800 năm của nó. Naples là thành phố giàu thứ tư của Ý.

  • Bờ biển Amalfi (tiếng Ý:  Costiera Amalfitana)  là một đoạn bờ biển trên bờ biển phía nam của bán đảo Sorrentine ở tỉnh Salerno, miền Nam nước Ý. Bờ biển Amalfi là một điểm đến du lịch phổ biến. Bờ biển Amalfi nằm trong một khí hậu Địa Trung Hải, mùa hè ấm áp và mùa đông ôn hòa. Nó nằm trên bờ biển phía nam tương đối dốc của bán đảo Sorrentine.

Toàn cảnh của thị trấn Amalfi nhìn thấy từ bến tàu với Nhà thờ chính tòa Amalfi ở trung tâm.

[2] Villa d’Este là một khu dinh thự nằm tại Tivoli, gần Rome, Italy. Được xếp vào danh sách những di sản thế giới UNESCO, là một nơi tuyệt đẹp mang phong cách kiến trúc thời kỳ Phục hưng và những khu vườn thời Phục hưng Ý. Các bạn có thể tìm hiểu thêm tại địa chỉ: http://en.wikipedia.org/wiki/Villa_d%27Este

Chúng ta cùng xem vài hình ảnh của nó.

9 thoughts on “The Italian’s Mistress _ Chapter 2.4

  1. Mình cũng vậy, ngày nào cũng chạy ra chạy vào nhà Moko….hihi. Cảm ơn em nhé.

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s