Bought for the Marriage Bed_Chapter 7.2


Georgia thậm chí còn khó chịu hơn vào sáng hôm sau khi cô cố gắng rời khỏi trung tâm giữ trẻ. Tiếng khóc bi thương của con bé như xé nát sự lo lắng của cô và, cho dù cô giữ trẻ đã khẳng định lại với cô, Nina vẫn cảm thấy gánh nặng mặc cảm tội lỗi kéo cô xuống khi cô đi ra cửa trước, hai mắt nhói đau đầy nước mắt.

Cô không nhìn thấy dáng người cao ráo đang đứng dựa vào xe gần cổng trước cho đến khi nó trở nên quá trễ. Cô suýt ngã khi bóng dáng của Marc che đi ánh sáng yếu ớt, tim cô nhấp nhô trong lồng ngực.

‘M – Marc…anh đang làm gì ở đây?’

‘Tôi mới là người phải hỏi cô câu đó nhưng tôi đã biết câu trả lời rồi’. Đôi mắt đen của anh hướng về bảng hiệu của trung tâm giữ trẻ phía sau lưng cô. ‘Vậy đây là nơi khiến cô bớt chịu trách nhiệm về Georgia, không nghi ngờ gì cô có thể nhảy cẫng lên vui sướng trải qua cả ngày với những gã nhân tình của cô’

‘Không…không phải thế! Điều đó không đúng một chút nào’

Một bên mày nhướng lên nhìn cô một cách nhạo báng. ‘Có thể cô muốn giải thích với tôi tại sao cô lại giao cháu gái của tôi cho những người hoàn toàn xa lạ chăm sóc’.

‘Họ chính xác không phải là những người xa lạ’, Nina nói. ‘Họ là những người chăm sóc trẻ thành thạo’.

Miệng anh mím chặt lại khi anh tóm lấy cô. ‘Vậy chúng ta sẽ đi để xem bọn họ thành thạo đến mức nào, được chứ?’

Nina không còn lựa chọn nào khác là theo anh vào trong. Cô có thể cảm thấy sự mạnh mẽ âm ĩ trong những ngón tay thon dài của anh khi chúng nắm chặt lấy cổ tay cô.

Không quá khó để anh tìm ra nơi của Georgia. Tiếng khóc của con bé vang vọng cả tòa nhà. Khi họ đến phòng trẻ Nina cảm thấy cái nắm của Marc chặt hơn như thể cơn tức giận của anh theo đó truyền sang người cô.

‘Đó, kia kìa, Georgia’, cô bảo mẫu thủ thỉ khi cô ta bồng con bé. ‘Mẹ con sẽ trở lại mà…bây giờ, đừng khóc nữa nhé. Ôi chào cô, cô Selbourne’, cô ta nói khi quay người lại. ‘Tôi e rằng sáng nay con bé sẽ không chịu ngủ yên’.

Nina đón lấy Georgia từ tay cô ta và tiếng khóc thét ngay lập tức ngừng lại, thay vào đó là những tiếng nấc nhỏ và khịt mũi khi con bé níu lấy cô.

‘Tất cả đều ổn’, Nina nói. ‘Tôi nghĩ hôm nay tôi không thể gửi con bé ở đây’.

‘Chúng ta có thể thử lại vào ngày mai, nếu như cô thích’, người phụ nữ đó nói. ‘Như tôi đã nói hôm trước, có rất nhiều đứa trẻ ban đầu rất khó rời xa mẹ của chúng nhưng rồi chúng sẽ sớm quen thôi’.

‘Cô Selbourne sẽ không cần đến dịch vụ của cô thêm nữa’, Marc thông báo ngắn gọn. ‘Chúng tôi đã có sự thu xếp khác’.

Người phụ nữ đó hơi nhướng mày và Nina cấp tốc nói thêm. ‘Đây là vị hôn phu của tôi, Marc Marcello’.

‘Ồ, vâng…’ Cô ta cười có vẻ hơi bối rối.

‘Đi nào, em yêu’, Marc nắm lấy cánh tay Nina và hộ tống cô ra cửa.

Nina chờ cho đến khi họ ra ngoài trước khi cô mở miệng. ‘Anh không nên hủy bỏ những thu xếp của tôi như thế!’

Anh trao cho cô cái nhìn rực sáng khi anh mở khóa xe. ‘Sự thu xếp của cô đã đặt cháu gái tôi vào hiểm nguy. Nhìn con bé xem. Con bé thực sự đã khóc đến cuồng loạn, con bé đang sốt lên và quá mệt’.

Anh lấy con bé khỏi vòng tay cô và bồng con bé lại gần, liếc nhìn Nina qua đỉnh đầu của con bé. ‘Tôi không thể nào tin cô sẽ quá mức vô tâm bỏ lại đứa bé cho những người hoàn toàn xa lạ’.

‘Ôi, Vì Chúa!’ cô thở dài một cách tuyệt vọng. ‘Hãy thực tế chút đi, Marc Marcello. Các bà mẹ trên khắp thế giới đều đưa con họ đến các trung tâm giữ trẻ. Họ cần làm thế để có thể đi làm’.

‘Nhưng cô không có bất kỳ việc quan trọng nào cần làm để cô phải dùng đến các dịch vụ đó’. Anh quay người để đặt Georgia vào ghế dành cho trẻ trong xe của anh.

‘Làm sao anh biết tôi ở đây?’ cô hỏi sau một lát thinh lặng. ‘Anh theo dõi tôi sao?’

Anh vươn thẳng người. ‘Vì bài báo trong cuốn tạp chí, tôi quyết định cần phải làm thế’.

Cô cắn lấy môi dưới và sau đó nói một cách không chắc chắn. ‘Marc…’ Cô cố gắng không lùi bước vì biểu hiện lạnh lùng của anh và nói tiếp. ‘Tôi đã không nói thật hoàn toàn với anh. Tôi phải đi làm’.

‘Loại công việc gì chứ?’

‘Một công việc giúp tôi kiếm tiền’.

‘Thu hẹp nó lại một chút’, anh bình luận một cách khô khốc. ‘Cô làm loại công việc gì chứ?’

‘Tôi làm việc tại thư viên, tôi là một thủ thư’.

Cô nhìn thấy một thoáng ngạc nhiên chợt đến rồi chợt đi trong đôi mắt của anh khi nó giữ lấy ánh mắt của cô. ‘Andre không đề cập đến nó’.

‘Andre không biết điều đó. Nó mới gần…đây thôi. Tôi muốn cải thiện bản thân để đem lại những điều tốt nhất cho Georgia’.

‘Một người không phải cần phải qua đào tạo đại học để trở thành một thủ thư hay sao?’

‘Ơ…đúng thế. Tôi đã học đại học cách đây vài năm…trước khi tôi…anh biết đó…bước chân vào con đường lầm lạc’.

Nina biết cô đang trượt chân trên lớp băng mỏng. Cô có thể nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt của anh khi anh quan sát cô.

‘Công việc đó quan trọng như thế nào đối với cô?’ anh hỏi sau khi dừng lại một chút.

Cô nhìn về đứa bé đang ngủ trong ghế dành cho trẻ ở phía sau. ‘Nó không quan trọng bằng Georgia’, cô trả lời một cách dịu dàng.

Marc hít thở và mở cửa xe cho cô. ‘Cô vào xe đi. Chúng ta sẽ thảo luận vấn đề này sau’.

Nina trượt vào ghế và thắt dây an toàn vào, toàn bộ thời gian sau đó cô tự hỏi không biết cô có làm hỏng mọi chuyện hay không. Cô hy vọng là không, vì cái ý nghĩ không bao giờ gặp lại cháu gái mình nữa thật sự khiến cô đau đớn đến mức không thể nào chịu đựng nổi.

Cô trải qua toàn bộ chuyến đi trong sự thinh lặng, tự hỏi làm sao cô có thể đi tiếp chặng đường còn lại của trò chơi lố bịch này chứ. Khi cô ngước nhìn lên, cô thấy rằng họ không đến căn hộ của cô mà họ đang lái xe tiến vào một tòa biệt thự rộng lớn đầy ấn tượng nằm ở vùng ngoại ô đắt đỏ ven hải cảng tại Mosman [1].

Cô quay người lại trên ghế để nhìn anh. ‘Đây là nhà của anh sao?’

Anh nhìn cô một lúc lâu mà không hề nói gì, làm cô tự hỏi không biết có phải cô lại sơ suất nữa hay không. Cô luôn luôn cho rằng Nadia đã gặp gỡ Andre tại khách sạn nhưng có một thứ đột nhiên xuất hiện trong đầu cô, có thể con bé đã đến từng đến nhà cậu ta – chính là ngôi nhà này.

‘Cô không nhớ cô đã đến đây rồi hay sao?’ anh hỏi.

Cô giả vờ nuốt xuống một cách lo lắng. ‘Trông nói hơi quen quen’, cô tránh không trả lời thẳng.

Miệng anh mím lại đầy giận dữ. ‘Cô dường như là người có trí nhớ rất tốt, Nina. Cô đơn giản là xóa bỏ những thứ cô thấy khó chịu khi nhớ đến’. Anh bước ra khỏi xe và đi vòng qua mở cửa xe cho cô, nét mặt anh vẫn còn giận dữ. ‘Vậy để tôi nhắc cho cô nhớ. Cô đã đến đây vào đêm trước khi Andre bị tai nạn, đập mạnh cửa và tự gây phiền toái cho bản thân. Chúa biết cô đã bỏ Georgia ở nơi nào. Em trai tôi không còn lựa chọn nào khác là để cô vào nhà và một khi cô đã vào được bên trong cô lại cố gắng quyến rũ nó’. Đôi mắt đen của anh lấp lánh đầy nguy hiểm. ‘Bây giờ thì cô đã nhớ rồi chứ?’

Miệng cô hết mở ra rồi lại khép lại, cô không chắc phải trả lời như thế nào.

‘Tôi có thể nói một cách chi tiết hơn nếu cô thích’, anh nói thêm. ‘Hay cô đã tự nhớ hết tất cả mọi thứ?’

‘Tôi không cần anh phải nói với tôi rằng tôi đã cư xử một cách khủng khiếp như thế nào’ cô nói, hạ thấp tầm mắt. ‘Tôi đã…bối rối và cô độc và tôi không biết cách nào để thay đổi mọi chuyện’.

Marc thinh lặng quan sát cô, tự hỏi anh có quá cộc cằn hay không. Có quá nhiều thứ về cô khiến anh cảm thấy khó hiểu. Ngay khi anh nghĩ rằng anh tìm ra cô đã đi đâu và làm gì thì nó lại mâu thuẫn với những nhận định của anh về cô. Mới đây anh thậm chí đã đặt câu hỏi về tất cả những gì em trai anh đã nói với anh, tự hỏi không biết có phải Andre đã cố ý khắc họa sự việc tồi tệ để thoái thác những hành động sai lầm của nó.

Việc sinh một đứa bé mà không hề có sự trợ giúp của một người cha không nghi ngờ gì người mẹ sẽ gặp nhiều căng thẳng cũng như lo lắng và mặc dù hành vi của cô đã từng thái quá, một phần trong anh muốn xin lỗi cô về việc anh không nên tỏ ra căm ghét cô một cách quá khích như thế. Cô mới chỉ sinh con được hơn bốn tháng; cô có thể đang phải đối mặt với sự mất cân bằng hóc-môn và điều cuối cùng cô muốn đó là bị chỉ trích. Nó làm anh suy nghĩ rằng cô có thể đã quá nông cạn trong một phút nhưng cô hết mực yêu thương con gái mình. Nếu nó không phải là hành động đem lại lợi ích cho anh, anh sẽ phải nổ lực thuyết phục quan tòa rằng cô không phải một người mẹ phù hợp. Anh phải nói rằng sự thật cô là một người mẹ tuyệt vời. Thực tế cho thấy cô đã cố gắng làm việc và giao con gái cho bảo mẫu mà không hề thông báo một tiếng với anh, mặc dù anh đã đề nghị, chắc chắn đã chứng minh rằng cô đã thay đổi danh tiếng xấu xa của mình 180 độ.

‘Nó không phải là điều cần thảo luận lúc này’, anh nói. ‘Cái gì đã làm thì đã làm rồi và không thể xem như chưa làm’.

============

[1] Vùng ngoại ô nằm trên bờ biển phía Bắc của Sydney, thuộc tiểu bang New South Wales – tiểu bang đông dân nhất của Úc.

8 thoughts on “Bought for the Marriage Bed_Chapter 7.2

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s