The Marcolini Blackmail Marriage_Chapter 9.1


Chương 9

Claire lướt qua Antonio để bước vào phòng tắm xa hoa và đóng cửa lại một cách chắc chắn sau lưng cô. Cô nghĩ về việc khóa nó lại, nhưng ở phía trên có lắp thiết bị kiểm tra có thể nhận ra nó có hai chế độ, một chế độ có thể mở khóa từ phía ngoài – không nghi ngờ gì để thêm tính an toàn, dùng trong trường hợp khách hàng có bị trượt ngã trong phòng tắm. Cô nhận ra cái khóa duy nhất cô thực sự cần là cái khóa cho trái tim của cô, nhưng cô biết thứ đó không tồn tại. Cô có thể bị tổn thương bởi Antonio một lần nữa – bây giờ thậm chí còn hơn nữa khi cô được trải nghiệm sự sung sướng trong vòng tay anh.

Cô bước đến vòi hoa sen, hy vọng có thể xóa sạch mọi cảm giác râm ran vì những cái đụng chạm của anh, nhưng dòng nước chỉ làm cho nó trở nên tồi tệ hơn thôi. Cả cơ thể cô cảm thấy dường như mọi dây thần kinh bên dưới lớp da đều nổi cả lên. Từng lỗ chân lông căng ra và háo hức vì những cái vuốt ve và chạm lướt của bàn tay anh, sự đòi hỏi của miệng anh. Cô chạm vào ngực mình. Nó dường như đầy đặn hơn lúc bình thường, và núm vú của cô vẫn còn cứng lại, cái núm hơi nâu vẫn còn nhức nhối vì những cái mút và quét qua của miệng anh.

Hai tay cô đi xuống thấp hơn, khắp vùng bụng phẳng lì và xuống cái khe nữ tính của cô nơi anh vừa ở đó. Cô cảm thấy nó thật mềm và sưng phồng lên, vẫn còn nhạy cảm một cách sâu sắc. Toàn bộ dây thần kinh vẫn còn những cảm giác mạnh mẽ mà Antonio đã gợi lên.

Cô tắt nước và với lấy cái khăn lông trắng. Nhưng thậm chí sau khi đã lau khô và xoa khắp cơ thể bằng kem dưỡng thể thơm phức, cô vẫn cảm thấy những nhu cầu dữ dội xuyên qua cơ thể cô.

Căn phòng thì rất rộng nhưng mà chỉ có một phòng ngủ – và Claire biết cô sẽ được chờ đợi để cùng chia sẻ nó với Antonio. Bởi vì trong quá khứ, cô biết sẽ không có bất cứ ranh giới nào phân chia trên chiếc đệm đó.

Antonio là một người không nằm yên khi ngủ. Cô biết không có hy vọng nào để tránh chạm vào anh. Đó sẽ là một sự tra tấn khi cố gắng phất lờ sự hiện diện của anh. Nếu nó giống như trong quá khứ thì anh sẽ với đến cô, kéo cô lại gần anh, giống như hai cái muỗng úp lấy nhau, cái cương cứng của anh sẽ áp vào cô cho đến khi cô mở hai đùi ra và tiếp nhận lấy anh như cô đã làm không biết bao nhiêu lần trước đây.

Tâm trí của cô bắt đầu chạy đua với những hình ảnh gợi tình về việc anh chiếm giữ lấy cô: hơi thở của anh thổi vào tai cô khi anh đâm sâu vào sự ẩm ướt của cô, tốc độ làm tình của họ tăng lên theo nhịp độ nguyên thủy, cảm giác bùng nổ làm cô òa khóc và khiến anh lẩm bẩm và rên rỉ khi từng đợt sóng sung sướng quét qua họ, cuốn theo như họ đang trôi bềnh bồng trên mặt biển.

Claire bỏ khăn ra và khoác áo tắm vào, thắt đai lưng thật chắc quanh eo, hít thở đều đặn và mở cửa bước vào phòng.

Antonio đang ngồi hai chân vắt chéo, với cái ly có màu hổ phách trong tay. ‘Em muốn uống một ly không, Claire? Trông em cần một thứ gì đó giúp em thư giản’

Cô liếc anh một cách cáu giận. ‘Thứ cuối cùng tôi cần là một cái gì đó sẽ làm mất đi sự quyết đoán của tôi’ cô nói. ‘Điều tôi cần là một giấc ngủ ngon – hoàn toàn một mình’

Miệng anh nhướng lên một góc gợi tình đầy nguy hiểm. ‘Ở đây chỉ có một cái giường thôi, tesoro mio. Chúng ta có thể chiến đấu để dành lấy nó, nếu như em thích, nhưng anh thật sự biết ai sẽ là người dành chiến thắng’

Claire cũng biết như thế. Đó là lý do tại sao cô không đi tiếp tục cuộc tranh luận này. Cô liếc mắt về phía sô-pha. Nó trông đủ dài cho cô, và chắc chắn cũng đủ thoải mái. Cô sẽ làm thế. Cô sẽ phải làm thế – thậm chí nếu có trải qua hai tuần làm vật lý trị liệu cho cổ và lưng.

Antonio đứng lên di chuyển từng bước. ‘Đừng có nghĩ về nó nữa, Claire’ anh nói, đặt ly rượu xuống cái bàn cẩm thạch. ‘Cuộc hòa giải của chúng ta sẽ không ổn nếu như nhân viên quét dọn phòng đến đây mỗi ngày và nhìn thấy chúng ta không ngủ trên giường cùng với nhau’

Cô nắm chặt hai tay lại và nhìn trừng trừng vào anh. ‘Tôi không muốn ngủ với anh’

Anh trao cho cô một nụ cưởi biếng nhác. ‘Ngủ không phải là một vấn đề – đúng thế không em yêu?’ anh hỏi. ‘Chúng ta có thể ngủ cùng trên một chiếc giường trong nhiều tuần nếu chúng ta là một ai khác. Cơ thể chúng ta nhận ra nhau. Đó là kết quả chúng ta cần phải chia sẻ cùng một chiếc giường: cho dù chúng ta thực hiện hay phất lờ nó đi. Anh đoán rằng nó sẽ chứng minh chúng ta không thể nào phất lờ’

Mình có thể phất lờ nó, Claire quyết định – mặc dù cô không cô có thể làm được, giống như cô đã làm cách đây một tiếng đồng hồ.

Antonio kéo tấm khăn trải giường lại. ‘Anh sẽ để em nằm đây’ anh nói. ‘Anh sẽ đi tắm’

Cô nắm chặt phần áo tắm ngay ngực. ‘Anh mong đợi tôi sẽ thức để đợi anh – sẵn sàng tiêu khiển cho anh khi anh trở lại?’ cô giận dữ nhìn anh.

Anh làm phẳng góc tấm trải giường trước khi đối mặt với cô. ‘Anh không mong đợi một thứ như thế, em yêu’ anh nói. ‘Em đã quá mệt mỏi rồi. Có thể em đã đúng. Anh không nên đòi hỏi quá nhiều ở em. Anh nghĩ cả hai chúng ta muốn cùng một thứ, nhưng khi nhận thức muộn màng có thể anh đã đánh giá sai tình huống này. Nếu thế thì cho anh xin lỗi’

Claire bắt lấy môi dưới, nhai lấy nó trong sự bối rối. Anh khiến nó nghe có vẻ như thể anh đã cưỡng bức cô mà không hề có sự đồng ý của cô, chẳng có gì khác sự thật. Thực tế cô đã xé toạt quần áo trên người anh một cách vội vàng để anh làm tình với cô. Cũng như anh cô đã mất đi sự kiểm soát bản thân, nhu cầu của cô đối với anh giống như một sự tác động không thể ngăn chặn được – một sự tác động cô có thể vẫn còn cảm thấy các dây thần kinh đang căng ra bên trong cô, chờ đợi được giải thoát và phá hủy toàn bộ một lần nữa.

‘Đó không phải là lỗi của anh…’ Những từ ngữ lướt qua vội vã. ‘Tôi sẽ không để mọi thứ đi xa hơn. Tôi không biết tại sao tôi lại làm thế. Tôi không nghĩ đó là do rượu hay khiêu vũ…Đó chỉ là sự tò mò…Tôi nghĩ thế’

Hai lông mày nhướng lên cao một lần nữa. ‘Tò mò ư?’

Lưỡi của cô đảo khắp hai vành môi, cái nhìn của cô ngay tức khắc rời khỏi anh. ‘Tôi đoán rằng, giống như anh, tôi muốn biết nó có giống…anh biết đó…giống như trước đây…trước khi mọi thứ trở nên sai lầm…’

Anh đến gần và, dùng ngón tay của mình, nâng cằm cô lên để mắt cô nhìn vào anh. ‘Chúng ta không thể thay đổi những gì xảy ra’ anh nói. ‘Quá khứ của chúng ta luôn luôn ở đó, cho dù chúng ta có tiếp tục sự liên kết hay không. Chúng ta sẽ cùng đem nó theo bất cứ nơi nào chúng ta đi đến trong tương lai, và bất cứ ai tham dự vào cái tương lai đó đều phải chấp nhận nó như một phần của bản thân họ’ (Moko: mình thích câu này của Antonio ^.^)

Đôi mắt cô mờ sương. ‘Ôm lấy em đi, Antonio’. Cô thì thầm khi hai cánh tay vòng qua eo của anh. ‘Ôm em và khiến em quên nó đi’

Antonio ôm cô thật gần, đặt cằm lên đỉnh đầu của cô, hít lấy mùi hương hoa từ dầu gội của cô khi cơ thể anh tựa vào cô. Anh muốn cô một lần nữa, nhưng lần này anh biết rõ nhu cầu của cô đối với anh được thúc đẩy bằng sự mong muốn được an ủi chứ không phải sự đáp ứng xác thịt. Anh nhắm mắt lại và lắng nghe hơi thở của cô, cảm thấy ngực cô nâng lên hạ xuống tựa vào ngực của anh, từng phần trong anh đau đớn muốn nhấn cô xuống giường và chiếm hữu toàn bộ con người cô một lần nữa.

Anh đã phải kiềm chế cái thôi thúc đó trước đây. Trong những tuần sau khi con của họ mất đi, anh đã nghĩ cách tốt nhất để chữa lành vết thương của cô đó là cơ thể cô và anh hòa hợp vào nhau một lần nữa – đem cuộc sống trở lại, để bắt đầu mọi chuyện lần nữa, đốt cháy lên sự say mê họ đã có khi lần đầu gặp nhau. Nhưng cô đã quá lạnh lùng, quá giận dữ, như thể anh đã tính toán trước về cái chết của đứa bé. Phản ứng của cô giống như dây IV cắm vào ven máu tội lỗi của anh, hyrat hóa nó, nuôi dưỡng nó cho đến khi nó chảy xuyên qua tất cả lỗ chân lông của anh, hủy hoại anh cho đến khi cuối cùng anh phải từ bỏ.

Antonio vuốt ve phía sau tóc của cô, những lọn tóc quăn chạm vào những ngón tay anh làm cho nhiệm vụ ôm lấy cô trở nên quá khó khăn. Cô khóc một cách nhẹ nhàng, nhẹ đến nỗi anh có thể không nhận ra nếu như anh không cảm nhận được sự ẩm ướt do nước mắt của cô dính vào bộ ngực trần của anh. Anh đã từng nhìn thấy rất nhiều người khóc. Có biết bao nhiêu bệnh nhân đã khóc lóc trong phòng khám bệnh của anh trong những năm qua?  Hết lần này đến lần khác anh đã đưa ra cho họ những giải pháp hay nói vài lời với hy vọng sẽ giảm bớt gánh nặng mà họ sẽ phải chịu đựng. Và đa số đều có tác dụng. Nhưng nó không có tác dụng đối với Claire. Không một từ nào anh nói có thể làm thay đổi bất cứ điều gì.

Anh biết những cảm giác của anh đã trải qua một sự thay đổi không thể nhận ra được, nhưng anh chưa sẵn sàng để kiểm tra chúng một cách quá tỉ mỉ. Anh đã được rèn luyện để nhìn mọi thứ theo khía cạnh lãnh đạm. Anh đã thường xuyên để những cảm xúc của mình đi theo hướng này, để không gây phức tạp cho việc đưa ra một quyết định. Điều anh cần chính là khiến đầu óc thật tỉnh táo để vượt qua đoạn đường trong vài tháng tới.

Lúc này đây ly hôn là một từ ngữ đầy xúc phạm. Trong gia đình anh nó luôn luôn là một từ ngữ gây xúc phạm. Cha mẹ anh là những người có tư tưởng cũ, những quan niệm tôn giáo của họ khẳng định rằng hôn nhân tồn tại “cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta”. Niềm tin của cha anh khác đi trong những năm từ khi Claire bỏ đi nhưng Salvatore không làm bất cứ điều gì. Antonio tự bảo mình rằng đó chỉ là một sai sót đơn giản – giống như rất nhiều người khác cha anh không mong đợi mình chết quá sớm – nhưng anh tự hỏi không biết có còn lý do nào khác ngoài cái đó không.

Antonio đã không gần gũi đặc biệt với cha mẹ anh kể từ khi anh trưởng thành. Mong ước trở thành bác sĩ của anh không nhận được sự đồng tình trọn vẹn, và sau đó anh cảm thấy như thể anh đã để họ đi theo một con đường khác, bằng việc không sống theo những gì họ đã sắp đặt trước cho anh. Anh đã tin chắc rằng tình yêu của họ rồi sẽ lớn dần lên, và chắc chắn rằng họ sẽ làm tất cả mọi thứ có thể để ủng hộ anh trong suốt những năm học dài đằng đẵng, nhưng cái hố sâu ngăn cách họ với anh dường như ngày càng lớn lên theo từng năm.

Cha anh chỉ nói chuyện với anh có một lần về việc bỏ đi của Claire. Anh vẫn còn cảm thấy tất cả điều đó quả thật không công bằng; Anh đã tức giận khi người khác xâm phạm vào cuộc sống cá nhân của anh, và sau một cuộc tranh cãi nảy lửa gây nên những ngày tháng ngăn cách cay đắng rốt cuộc cha anh cũng xin lỗi và đề tài ấy chưa bao giờ được đề cập đến lần nữa. Mẹ anh vẫn còn quá tức giận. Trong suốt năm năm qua anh không thể nhớ có lần nào bà đề cập đến tên của Claire khi có sự hiện diện của anh.

Bây giờ nhìn lại, anh nhận ra anh đã không giải quyết mọi chuyện thật tốt. Anh đã để cho sự tức giận và sự tổn thương lòng tự tôn mà Claire để lại cho anh làm lu mờ óc phán đoán của anh. Anh đã quá tức giận vì cô đã buộc tội anh ngoại tình, nó khiến anh không thể ngừng suy nghĩ tại sao cô lại cảm thấy bấp bênh sâu sắc như thế, và những gì anh làm hay không làm để góp thêm những cảm giác đó. Anh đã tin rằng cô đang tìm cách thoát khỏi mối quan hệ của họ, và anh đã không làm gì để ngăn cản khi cô bỏ anh vào lần đầu tiên.

7 thoughts on “The Marcolini Blackmail Marriage_Chapter 9.1

  1. Phần cuối của chương 9 moko sẽ post vào tối thứ 7. Hiện tại moko đã dịch xong truyện và đang trong giai đoạn kiểm tra lại ^.^

    Ah! cuối cùng cũng tự mình dịch hoàn thành một tác phẩm. Vui ghê cơ. Cám ơn mọi người trong thời gian qua luôn ủng hộ…

  2. á á. ss sắp dịch xong rồi á :O
    sướng. ss nhanh edit và làm cú đúp vào cuối tuần luôn nhé.
    chúc ss vuiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  3. dù kết thúc là châu về hợp phố nhưng sao mình vẫn buồn man mác vì cái chết của đứa con
    chắc mình quá đa cảm
    hi cảm ơn bạn đã hoàn thành một tác phẩm thật nhanh và lý thú
    mong được xem tiếp những truyện khác nữa

    1. uhm, moko cũng nghĩ như bạn. Khi đọc những lời do tự hai nhân vật chính nói nghe mà thấy thương lắm.

      Có nhiều lúc thấy ghét anh Antonio lắm nhưng khi nghe anh ấy nói câu này mình lại không có ác cảm với anh ấy nữa.

      “Anh đã cảm thấy mình quá vô dụng, bị nhấn chìm vào nỗi thống khổ,
      nhưng không thể biểu hiện nó ra bởi vì cảm giác tội lỗi với
      sức nặng của một con voi ma-mút đã đạp bẹp nó…
      Anh tự hỏi không biết Claire có biết được rằng anh đã tự
      khiển trách bản thân mình nhiều đến mức nào không, cô có biết được anh đã khổ sở như thế nào
      khi cái câu hỏi ‘Điều gì sẽ xảy ra nếu như…’ luôn quấy rầy hàng giờ trong đêm khuya.
      … Một phần trong anh đã chết đi tại thời điểm đó…
      Anh cảm thấy như thể anh đã rơi xuống một cái giếng sâu thẫm, tối tăm và yên lặng của nỗi tuyệt vọng,
      bị khóa lại trong cái vòng đau khổ và cảm giác tội lỗi…”

Bình luận...

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s